Phương thức chiến đấu mà Hổ Phách áp dụng, giống như Tả Phong từng dùng để đối phó Khôi Tương của Khôi Linh Môn khi trước, chính là kiểu chiến đấu lấy mạng đổi mạng, lấy thương đổi thương. Lúc này so xem ai tàn nhẫn hơn, chỉ cần đối phương hơi có một tia sợ hãi thì sẽ không thể phát huy hết toàn bộ thực lực. Hổ Phách chính là nhìn thấu tâm lý này của đối phương, cho nên mới dùng phương thức chiến đấu như vậy. Nam tử trung niên trước mắt này kinh nghiệm chiến đấu cũng khá phong phú, tu vi lại cao hơn Hổ Phách ba cấp, dưới sự so đấu bình thường đương nhiên Hổ Phách hoàn toàn ở thế hạ phong. Thế nhưng khi nam tử trung niên phát ra mệnh lệnh, bảo những người khác đều tránh xa chiến trường, nhìn từ điểm này thì đã nói rõ đối phương là loại người cẩn thận tỉ mỉ. Chiến thuật của Hổ Phách phi thường thích đáng, dưới tình huống thực lực và sức chiến đấu rõ ràng không bằng đối phương, nhưng lại nắm bắt được nhược điểm trong tâm lý của đối phương, vậy mà đã so đấu một trận ngang tài ngang sức với y. Chỉ là cuộc chiến kịch liệt như vậy cũng đồng dạng kèm theo sự tiêu hao đại lượng, sự tiêu hao về thể lực và linh khí của đôi bên cũng là to lớn. Vào lúc này, sự chênh lệch về tu vi bắt đầu trở nên rõ ràng, nhất là trước đó Hổ Phách còn theo Tả Phong toàn lực chạy trốn, sau hơn mười chiêu liền dần dần xuất hiện tình trạng khí lực không chống đỡ nổi, sau mấy chục chiêu liền bắt đầu hiểm tượng hoàn sinh. Trên mặt nam tử trung niên đối diện cũng nổi lên vẻ đắc ý, vừa rồi bị thanh niên này áp chế, bị những võ giả khác của Thành gia đều thấy rõ, có thể nói là mất hết thể diện. Hiện tại đối phương mắt thấy là phải sắp bại trận, hắn cũng không tự chủ được mà lộ ra một tia tươi cười tàn nhẫn. Những võ giả xung quanh trước đó còn thắc mắc vì sao vị nam tử trung niên này không thể dễ dàng giành chiến thắng, nhưng trong chớp mắt liền phát hiện tấm màn chiến thắng đã ngả về phía mình. Trên mặt những người này cũng nổi lên một vệt mừng rỡ, nhớ tới vừa rồi Hổ Phách tàn sát đồng bạn của mình như mãnh hổ ra khỏi chuồng, trong lòng bọn họ cũng không tự kìm hãm được mà cảm thấy mừng thầm. Thế nhưng ngay khi tất cả mọi người lần lượt lộ ra vẻ mừng rỡ, bỗng nhiên từ vòng ngoài đám đông truyền đến tiếng vang trầm đục. Bởi vì trận chiến của Hổ Phách và nam tử trung niên đối diện trong chiến trường quá kịch liệt, căn bản cũng không có người nào chú ý tới tiếng động lạ này, nhưng cùng với tiếng vang càng lúc càng lớn càng lúc càng gần, liền lập tức không ít người bắt đầu để ý. Thế nhưng khi mọi người lần lượt quay đầu nhìn sang trong khoảnh khắc, tất cả những người nhìn sang đều đồng loạt cảm thấy một luồng khí lạnh sau lưng dâng lên. Một thân ảnh thiếu niên hơi gầy gò xuất hiện trước mắt mọi người, hoặc là nói hắn như u linh dần dần hiện ra. Có những người thậm chí dụi dụi con mắt, bởi vì vừa rồi bọn họ rõ ràng đã nhìn thấy ba thân ảnh giống y hệt nhau, chỉ là khi nhìn kỹ lại, thì lại biến thành một thân ảnh mà thôi. Trong ban đêm đen kịt như vậy, việc xuất hiện thân ảnh như thế trong rừng rậm đã đủ khiến người ta cảm thấy sợ hãi, lại thêm thiếu niên này chính là thiếu niên quỷ dị tiện tay giết chết hai võ giả Toái Cân sơ kỳ trước đó, điều này khiến những võ giả này trở nên càng thêm hoảng sợ. "Là, là, là thiếu niên đáng sợ đó. Hắn ta trở lại rồi... Chạy mau thôi!" Cũng không biết là người nào cuối cùng không chịu nổi nỗi sợ hãi trong lòng, với giọng nói khàn khàn hô to lên, ngay sau đó liền có mấy thân ảnh lùi về phía sau, một cách tự nhiên nhường ra con đường Tả Phong đi đến chiến trường. Nam tử trung niên kia giờ phút này đã chiếm thế thượng phong, mặc dù ánh mắt của hắn cũng nhìn thấy sự xuất hiện của Tả Phong, tiếng hét kinh hoàng của đồng bạn cũng lọt vào tai. Thế nhưng hắn lại kiên trì tiếp tục chiến đấu, muốn trước tiên trừ khử thanh niên trước mắt rồi tính sau. Thanh niên này mặc dù không tạo được uy hiếp gì cho mình, nhưng một khi để hắn hồi phục lại, chỉ sợ trừ mình ra cũng chỉ có lão nhị, lão tam trong miệng hắn mới có thể đối phó, người khác trước mặt hắn chỉ sợ một chiêu cũng không qua khỏi. Nhưng là một cảnh tượng khiến hắn kinh ngạc lại xảy ra vào giờ phút này, Tả Phong đi tới như u linh, thân thể dường như trở nên phiêu hốt bất định. Thế nhưng là dưới chân hắn hết lần này tới lần khác lại có thể nghe rõ ràng tiếng đạp xuống mặt đất, tiếng này nói lớn không lớn, nhưng lại mỗi một lần tiếng bàn chân đạp xuống đất đều có thể trực tiếp truyền vào trong lòng hắn. Lập tức, chiêu pháp của nam tử trung niên liền trở nên có chút tán loạn, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, thân hình xoay chuyển nhanh chóng lùi về phía sau. Thiếu niên này khi xuất hiện không hề áp chế tu vi của mình, thực lực đỉnh phong Luyện Cốt kỳ, cũng chỉ so với thanh niên cầm thương trước mắt này cao hơn một chút mà thôi. Thế nhưng là cảm giác nguy hiểm mà thiếu niên này mang lại cho hắn lại phi thường nồng đậm, hơn nữa đối phương từ khi xuất hiện liền cho người ta một cảm giác cực kỳ quỷ dị. Không riêng gì thân pháp phiêu hốt bất định của hắn, hay là bộ pháp kỳ diệu đạp xuống đất phát ra làm rối loạn tâm thần người, đều khiến nam tử trung niên cảm thấy đối phương thật khó giải quyết. Dưới tình huống như vậy hắn làm sao còn dám khinh thường mà tiếp tục chiến đấu, mặc dù hắn rất muốn ra lệnh cho hai thủ hạ Toái Cân sơ kỳ trước tiên chặn đối phương lại. Thế nhưng là thành tích chiến đấu trong nháy mắt giết chết hai võ giả Toái Cân cấp một của thiếu niên này hắn đã nghe nói, bây giờ để thủ hạ của mình đi qua chỉ sợ cũng chỉ là uổng công bỏ mạng. Cho nên sau khi hơi do dự một chút, hắn liền lựa chọn tạm thời bỏ qua Hổ Phách, rồi mới an bài nhân thủ chuyên tâm đối phó thiếu niên vừa mới xuất hiện này. Nam tử trung niên kia lùi lại năm bước, đương nhiên đã kéo giãn một khoảng cách với Hổ Phách. Hổ Phách lúc này đã là nỏ mạnh hết đà, nếu không phải sự xuất hiện của Tả Phong thì hắn bất cứ lúc nào cũng có khả năng bại trận bỏ mình, đương nhiên càng không có sức lực thừa thế phát động tấn công, chỉ có thể bất đắc dĩ lùi về phía sau đi đến bên cạnh Tả Phong. "Ngươi đến bằng cách nào?" Âm thanh nghi vấn này hầu như đồng thời vang lên, là Hổ Phách và Thành Thiên Hào vào giờ phút này hỏi ra câu nói tương tự. Tả Phong liếc mắt nhìn Hổ Phách bên cạnh một cái, thanh niên này mặc dù thời gian kết giao với mình không dài, nhưng lại có thể khiến mình cảm thấy cùng chung chí hướng. Điều này không chỉ là đối phương có thể vì mình mà một thân chịu chết, mà là bởi vì trong tính cách rất hợp ý. Sự giao lưu giữa Tả Phong và Hổ Phách có lúc không cần nói rõ, chỉ là ánh mắt và động tác đơn giản liền có thể đoán được ý của đối phương. Cho nên Tả Phong chỉ là một ánh mắt, Hổ Phách liền đã cảm thấy mình muốn khuyên đối phương chạy trốn trước là hoàn toàn lời nói vô ích, Tả Phong cũng tuyệt đối sẽ không bỏ lại mình mà rời đi. Liếc mắt nhìn Thành Thiên Hào đối diện, Tả Phong biết hắn rất để ý vì sao mình lại xuất hiện, đương nhiên hắn cũng rất muốn biết tình hình của Tố Nhan như thế nào. Bởi vì trong ba người, người đặc biệt không thể để chạy thoát chính là Tố Nhan, nếu Tố Nhan thành công rời đi thì đối với Thành gia mà nói không khác gì sét đánh giữa trời quang. Dường như cố ý muốn câu dẫn sự tò mò của đối phương, Tả Phong lại quay đầu nói: "Hổ Phách đại ca, hi vọng huynh sau này đừng tự tiện làm chủ như vậy nữa, huynh biết làm vậy sẽ khiến ta rất khó xử mà." Nhìn Hổ Phách đã lộ ra vẻ mặt cười khổ, lại lần nữa nói: "Chẳng lẽ huynh không có lòng tin vào ta sao?" Hổ Phách vội vàng nói: "Đương nhiên không phải, Thẩm huynh đệ là người mà Hổ Phách ta từ trong đáy lòng kính phục, ta làm sao có thể không có lòng tin vào huynh, chỉ là..." Tả Phong xua xua tay, nói: "Đã như vậy, vậy thì để chúng ta cùng tiến cùng lui, bất luận là giờ phút này, hay là sau này. Chỉ cần huynh coi ta là huynh đệ, ta cũng nhất định cùng huynh sinh tử đồng hành." Những lời này nói ra hào khí ngất trời, Hổ Phách cảm thấy trong ngực một luồng nhiệt huyết gần như muốn phun trào ra, hai bàn tay giao nhau trên không trung nắm chặt lấy nhau. "Ranh con, chẳng lẽ không nghe thấy thiếu gia Hào ta nói chuyện với ngươi sao, ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của ta, lát nữa ta có thể sẽ còn để lại cho hai ngươi một bộ thi thể toàn vẹn." Đối với sự phớt lờ của Tả Phong, Thành Thiên Hào có chút xấu hổ hóa giận mà quát lớn. Tả Phong lại quay đầu khinh thường liếc đối phương một cái, lúc này mới không vội không chậm nói: "Gào cái gì mà gào, lát nữa cho ngươi cơ hội để ngươi ở trong vùng núi hoang dã này gào đến chết đi. Hai người ngươi phái đi kia đã bị ta giải quyết rồi, nhưng ta sẽ rất nhanh đưa ngươi đi hội ngộ với bọn họ." Lần này Thành Thiên Hào còn chưa kịp phát tác, liền thấy nam tử trung niên nửa ngày không lên tiếng kia thân thể chấn động mạnh, có chút không thể tin được mà nói: "Ngươi nói lại một lần nữa cho ta, ngươi đã làm gì lão nhị, lão tam rồi?" Liếc mắt nhìn nam tử trung niên vẻ mặt tràn đầy không thể tin được lại còn mang theo cảm xúc phẫn hận này, Tả Phong đuôi lông mày hơi giật giật, liền lại lần nữa nói: "Hai vị đó ta đã tiễn họ lên đường rồi, yên tâm ta ra tay nhanh nhẹn, bọn họ hẳn là không phải chịu tội gì." Tả Phong nói càng nhẹ nhàng bâng quơ, nam tử trung niên đối diện càng ngày càng lộ ra vẻ muốn điên lên. "Oắt con, đừng ở đó mà giả bộ, ngươi cho rằng ta sẽ tin lời quỷ quái của ngươi sao? Thành gia 'Tam Mãnh' của chúng ta, làm sao có thể bại bởi một oắt con chưa đến Toái Cân kỳ như ngươi, xem ta lát nữa bắt ngươi xuống, không xé nát miệng của ngươi." Tả Phong chẳng nói đúng sai nhún nhún vai, căn bản là không hề có ý định đặt đối phương vào trong mắt. Đúng lúc này, Thành Thiên Hào con ngươi đảo chuyển, nhanh chóng nói: "Đừng nói nhảm với tên này, hắn nhất định là đang ở đây kéo dài thời gian. Bất kể thế nào, chỉ cần bắt được oắt con này, tất cả mọi chuyện đều sẽ được làm rõ." Tả Phong mặc dù trên nét mặt vẫn không có gì thay đổi, nhưng trong lòng lại thầm mắng Thành Thiên Hào này phản ứng không tệ. Mình ở đây đích thực là vì kéo dài thời gian, chỉ là với đối phương thật sự cũng không tìm được lời nào để nói, lúc này mới để lộ sơ hở. Sau khi Thành Thiên Hào nói xong, nam tử trung niên kia cũng dường như hiểu ra mình bị đùa giỡn, thần sắc trên mặt càng trở nên cực kỳ khó coi. Tả Phong muốn cố gắng tranh thủ thời gian để Hổ Phách hồi phục một chút, đồng thời chính hắn cũng cần hồi phục nhanh nhất có thể. Hai võ giả Toái Cân kỳ cấp ba, cho dù hắn động dùng một số thủ đoạn đặc thù, cũng tốn một phen công sức mới giải quyết được đối thủ. Hơn nữa vì an toàn, hắn cũng không để Tố Nhan cùng mình trở về, bây giờ tranh thủ thời gian cũng có thể để Tố Nhan rời xa nơi này. Tả Phong và Hổ Phách đang hồi phục, nam tử trung niên kia sao lại không điều tức khôi phục chứ. Trận chiến vừa rồi với Hổ Phách mặc dù sự tiêu hao của hắn không nhiều như đối phương, nhưng là thiếu niên vừa đến này rõ ràng khó đối phó hơn Hổ Phách, vậy thì hắn cũng nhất định phải điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất rồi lại giao thủ với đối phương. Mệnh lệnh của Thành Thiên Hào xem như đã triệt để phá vỡ cục diện giằng co, nam tử trung niên bàn chân đạp thật mạnh xuống mặt đất, khoảng cách năm trượng chỉ dùng hai bước đã đi tới trước mặt Tả Phong. Tả Phong vẫn không hề sợ hãi, chỉ là nói khẽ: "Đừng đến giúp, ở đây chuyên tâm điều tức hồi phục." Sau khi phân phó Hổ Phách một câu, Tả Phong liền cùng nam tử trung niên chiến đấu với nhau.