Vũ Nghịch Phần Thiên

Chương 457:  Trò Cười Cả Trấn



Ba vị lão giả đồng loạt ánh mắt nhìn về phía Tố Nhan đang bước tới, trong lúc ba người bọn họ nhìn thấy Tố Nhan, trên nét mặt lập tức lộ ra một tia ngưng trọng. Từ ngoại mạo và trang phục mà phán đoán, nữ tử vừa mới đi lên đài cao này tuyệt đối không đơn giản. Mới chỉ hơn hai mươi tuổi tu vi vậy mà đã sắp đạt đến Luyện Cốt trung kỳ, một thân hoa phục bao khỏa đường cong uyển chuyển của nàng thật tinh tế, búi tóc được búi gọn gàng ngay trên đỉnh đầu, cùng với Tả Phong lôi thôi lếch thếch bên cạnh tạo thành sự đối lập rõ rệt, cũng cho thấy thân phận xuất thân của nữ tử này không tầm thường. Trong ba người, vị lão giả tóc hoa râm kia chậm rãi mở miệng nói: "Lão hủ Lâm Hóa Duyên, là thành chủ của Trọc Sơn thành gần đây, không biết cô nương đây là..." Đối phương đã xưng danh thành chủ, trên nét mặt Tố Nhan không có bất kỳ thay đổi nào, Tả Phong lại không tự kìm hãm được nhíu mày. Hai vị lão giả khác phát hiện trên nét mặt Tố Nhan không có bất kỳ thay đổi nào, hiển nhiên là không coi chức vị thành chủ gì đó vào đâu. Mà Tả Phong đội đấu lạp thì ánh mắt lại khác lạ, bọn họ lập tức liền phán đoán danh thành chủ này đã trấn nhiếp được Tả Phong. Thế nhưng trên thực tế Tả Phong lại đang chấn kinh, lão giả tu vi Thối Cân trung kỳ này tối đa cũng chỉ sáu, bảy cấp, làm sao có thể trở thành người đứng đầu một thành, loại thực lực này ở Diệp Lâm dù là trong thành nhỏ nhất cũng chỉ miễn cưỡng có thể leo đến vị trí thống lĩnh mà thôi. Chuyện trước mắt không tiện hỏi, Tả Phong cũng nhìn ra ba lão già kia cực kỳ để ý Tố Nhan, mà Tả Phong đối với tình hình nơi này lại càng không hiểu rõ lắm, thì dứt khoát giao chuyện trước mắt cho Tố Nhan xử lý. Trong khoảng thời gian ba người ngắn ngủi giao nói chuyện này, phía dưới đài cao đã liên tục có người tụ tập về phía này, đợi đến khi Tả Phong chú ý tới, bên dưới đài cao đã tụ tập không dưới hai trăm người. Tố Nhan hình như căn bản cũng không quan tâm mọi thứ xung quanh, đối với ba vị lão giả trước mắt cũng không thèm để ý chút nào. Cười nhạt một tiếng, mở miệng nói: "Ta cũng là đến từ tiểu gia tộc vô danh trong Lâm Sơn quận, thật sự không đáng nhắc tới để làm ô uế tai của mọi người. Có điều vị bằng hữu này của ta ngược lại là lần đầu tiên tham gia tuyển chọn Dược Tử, các ngươi cũng không nên bắt nạt người ngoài nha.” Vị lão giả áo xanh vẫn luôn rất xem thường Tả Phong kia, lại lần nữa mở miệng nói: "Ta là trấn trưởng Trọc Sơn trấn này, phí báo danh của Trọc Sơn trấn này ta có quyền tự mình quy định, điều kiện tiên quyết là chỉ cần vị thành chủ phụ trách phía trên của chúng ta đồng ý là được. Thấy ngươi vừa nãy nói chuyện lưu loát như vậy, hẳn là cũng biết rõ một quy định này của đế quốc phải không?” Lời lão giả còn chưa nói xong, đôi mày thanh tú của Tố Nhan đã nhíu chặt lại, hiển nhiên là lời của lão giả đã kích thích chân hỏa của nàng. Sau khi hừ lạnh một tiếng, chỉ vào đám người phía dưới nói: "Đám người này chẳng lẽ cũng đều là nộp đủ mười kim tệ mới báo danh phải không?” Lão giả áo xanh cười lạnh nói: "Nói thật không giấu giếm, số tiền bọn họ giao chỉ có mười đồng tệ.” Thấy Tố Nhan muốn mở miệng chất vấn, hắn phất phất tay tiếp tục nói: "Nhưng là hôm nay là ngày cuối cùng báo danh, ta nói mười kim tệ, chính là mười kim tệ. Chỉ cần vị thành chủ đại nhân bên cạnh ta cho phép, ta nói bao nhiêu tiền cũng đều có thể.” Nói rồi vị lão giả áo xanh này ánh mắt lộ vẻ châm chọc nhìn Tả Phong một cái, sau đó lại quay đầu nhìn về phía lão giả tóc bạc bên cạnh, vị lão giả tự xưng thành chủ Trọc Sơn thành kia hơi sững sờ, liền cười gật đầu với Tố Nhan. Tố Nhan lúc này hiển nhiên đã nổi chân hỏa, ngực nàng kịch liệt phập phồng không ngừng, Tả Phong nhìn thấy nàng sắp nổi giận, vội vươn tay kéo nàng lại. Tố Nhan vốn dĩ đang muốn tiến lên trước một bước, với tính tình nóng nảy và thân gia bối cảnh của nàng, làm sao có thể để một đám người như vậy vào trong mắt chứ. Tả Phong có thể rõ ràng đoán được suy nghĩ trong lòng Tố Nhan, nhưng hắn cũng đồng thời biết chuyện bị làm cho cứng nhắc chỉ sẽ làm tăng thêm phiền phức cho mình, dưới tình huống hôm nay, đương nhiên là nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện rồi. Một tay giữ chặt Tố Nhan, tay khác vươn vào trong lòng ngực mò tìm một chút, tiếp đó liền móc ra mười kim tệ. Vừa nãy ba vị lão giả đã nhìn ra Tả Phong có ý muốn móc tiền, bây giờ xem ra Tả Phong vậy mà thật sự có thể lấy ra một khoản tiền lớn như vậy. Đối với người bình thường mà nói, mười kim tệ này tuyệt đối có thể xem là số tiền khổng lồ, một hộ gia đình trên núi bình thường mấy năm trời cũng rất khó tích góp được mười kim tệ. Cho nên khi Tả Phong móc ra mười kim tệ này, phía dưới đài cao liền lập tức truyền đến những tiếng bàn tán, chỉ trỏ đoán mò lai lịch của Tả Phong. Ba vị lão giả nhìn nhau một cái, vị lão giả áo xanh kia mặt lộ vẻ tham lam nhìn Tả Phong, cười nói: "Tiểu hữu đây có phải là đã nghe rõ lời ta nói trước đó không, nếu là vòng sơ khảo tuyển chọn này không đạt tiêu chuẩn, vậy thì phí báo danh này sẽ không được hoàn trả.” Tả Phong nắm chặt Tố Nhan đang muốn nổi giận, gật đầu nói: "Lời trấn trưởng nói ta nghe rõ ràng rành mạch, nếu là quy củ của các ngươi vậy ta cứ dựa theo quy củ mà làm là được rồi.” Lời vừa dứt, Tả Phong liền cảm thấy một lực mạnh truyền đến từ trong lòng bàn tay, tiếp đó Tố Nhan liền hung hăng hất tay Tả Phong ra, khi quay đầu nhìn lại, đúng lúc nhìn thấy Tố Nhan ánh mắt ẩn chứa lửa giận nhìn mình. Nhìn dáng vẻ của Tố Nhan, hiển nhiên là không thích dáng vẻ Tả Phong thuận theo tự nhiên như vậy, nhưng lời Tả Phong đã nói ra, nàng cũng không biết làm sao. Nhìn dáng vẻ Tố Nhan như vậy, Tả Phong cười khổ lắc đầu, liền chuẩn bị đưa số kim tệ trong tay qua. Nhưng Tố Nhan lại trở tay nắm lấy cổ tay của hắn, trong ánh mắt khó hiểu của Tả Phong, Tố Nhan chậm rãi mở miệng nói: "Vậy thì dựa theo quy củ, nếu là tuyển chọn của tiểu trấn các ngươi, hắn cuối cùng được chọn ra, các ngươi cần mười lần hoàn trả phí báo danh, ta nghĩ quy củ này các ngươi hẳn là không có quyền thay đổi phải không?” Nụ cười trên mặt ba vị lão giả lập tức thu lại, nhìn nhau một cái, đều là nhìn ra được một tia chấn kinh từ trong mắt đối phương. Người thiếu niên kia nhìn qua chính là một bộ dạng nhà quê chưa từng trải đời, nhưng nha đầu này thì lại rất không đơn giản rồi. Nếu nói quy củ trước đó, là người lớn lên ở Huyền Vũ đế quốc đều biết rõ, vậy thì quy củ cuối cùng không cho phép thay đổi này, lại không phải người nào cũng biết rõ. Cũng chỉ có người thật sự có thể nổi bật trong tuyển chọn mới có thể biết, tỉ lệ như vậy ở Huyền Vũ đế quốc thật sự không nhiều. Vị lão giả áo lam và lão giả áo xanh kia nhìn nhau một cái, cuối cùng do lão giả áo lam mở miệng nói: "Ngươi đã rõ ràng như vậy, chúng ta cũng không cần lại giải thích nhiều cho ngươi nữa, tên thiếu niên này liền nộp mười kim tệ làm phí báo danh tham gia thi đấu, nếu là tuyển chọn có thể nổi bật, vậy thì không những hoàn trả phí báo danh, chúng ta còn sẽ cho mười lần tiền thù lao.” Tả Phong vốn dĩ còn muốn đưa tiền lên, lại thoáng cái sững sờ ngay tại chỗ, không ngờ tham gia tuyển chọn Dược Tử không cần bỏ ra tiền vậy mà còn có thể kiếm tiền. Trong lúc trong lòng cười trộm, chợt phát hiện Tố Nhan một bên mặt lộ vẻ khác lạ, nếu là người mới quen Tố Nhan có thể sẽ cho rằng nàng đang suy nghĩ vấn đề gì, nhưng Tả Phong và nàng đã ở chung một chỗ cũng có chút ngày tháng rồi, liếc mắt liền nhìn ra trong lòng Tố Nhan lúc này đang đánh chủ ý gì. Nếu Tố Nhan lâm vào trầm tư, sắc mặt ngược lại sẽ vô cùng bình tĩnh, nhưng bây giờ trong ánh mắt của nàng lại là quang mang lấp lánh không ngừng. Đã Tố Nhan định giao hết thảy mọi chuyện, Tả Phong cũng liền không lên tiếng, dù sao cuối cùng mình có thể báo lên tên là được. Tố Nhan lại sau khi do dự một lát, như có điều suy nghĩ ánh mắt nhìn về phía Tả Phong. Vị lão giả áo xanh kia thấy Tố Nhan dáng vẻ cẩn thận như vậy, liền mở miệng nói: "Cô nương nghĩ rằng đối với vị bằng hữu này của ngươi cũng không có lòng tin gì, ta thấy ngươi vẫn nên nhanh chóng rời đi, để tránh mất mặt lại mất tiền.” Lời nói ra này hình như là có ý tốt khuyên bảo, nhưng bất kỳ ai cũng đều có thể nghe ra hắn đang cười nhạo và kích thích Tố Nhan. Tố Nhan lại giống như đã hạ quyết tâm gì đó, hơi do dự một chút, liền mở miệng nói: "Ta cũng không phải là không tín nhiệm thực lực của vị bằng hữu này của ta, mà là chợt nhớ tới một quy định khác của tuyển chọn Dược Tử, chính là chuyện có thể đặt cược vào tuyển thủ.” Ba vị lão giả trên đài cao đồng thời biến sắc, phảng phất dùng ánh mắt nhìn một kẻ ngốc nhìn về phía Tố Nhan, cả ba người đều không biểu lộ thái độ, hình như đang xác nhận lời Tố Nhan vừa nãy nói đến cùng phải hay không thật. Lão giả áo xanh dẫn đầu phản ứng lại, nhưng là hắn còn chưa mở miệng, đã bị vị lão giả tóc hoa râm kia giữ chặt lại, tiếp đó nói nhỏ vài câu vào tai hắn. Những người khác căn bản cũng không nghe thấy một chút âm thanh nào, nhưng Tả Phong lại nghe rõ ràng là vị thành chủ kia đang nhắc nhở lão giả áo xanh cẩn thận là trên hết. Ngay vào lúc này, Tố Nhan mở miệng nói: "Sao vậy, phải chăng Trọc Sơn trấn các ngươi không chịu nổi tiền đặt cược, vừa nãy các ngươi không phải là còn tràn đầy lòng tin sao?” Đám người phía dưới xem náo nhiệt lập tức truyền đến tiếng bàn tán, đối với hành vi Tố Nhan kích thích lão giả ở đây cảm thấy rất không hiểu. Chỉ nghe vị lão giả áo xanh kia, sau khi do dự một chút, liền mở miệng nói: "Nếu cô nương ngươi có yêu cầu như vậy, vậy đến lúc đó cũng đừng nói là ta đã lừa ngươi, không biết ngươi muốn đặt cược bao nhiêu đây?” Lời lão giả vừa dứt, Tố Nhan liền tùy tay ném ra một khối đồ vật màu vàng cam, không cần quan sát kỹ cũng có thể nhìn ra đó là một thỏi vàng. Sau khi nhìn thấy thỏi vàng nặng trịch trong tay, ba vị lão giả đều sững sờ, vốn dĩ bọn họ đã nhìn ra nữ tử tên Tố Nhan này khác thường, lúc này lại càng xác nhận thêm một phen suy đoán giữa bọn họ. Có điều ba vị lão giả nhìn nhau một cái, tiếp đó lại nhìn về phía Tả Phong đang ngây ngốc, cuối cùng ba người đều không tự kìm hãm được lộ ra một tia tươi cười rực rỡ. Lão giả áo xanh mang theo vẻ mỉm cười, đứng lên mở miệng nói: "Nếu tiểu hữu đây muốn tham gia tuyển chọn Dược Tử như vậy, vậy thì Trọc Sơn trấn chúng ta liền quyết định chấp nhận báo danh của ngươi, hãy đến phía trước đi.” Khi lời lão giả vừa dứt, âm thanh trong đám người phía dưới đài cao lại càng lớn hơn vài phần, Tả Phong lại không thèm để ý chút nào đi đến trước bàn đặt mười kim tệ trong tay xuống. Quá trình báo danh vô cùng đơn giản, chỉ là ghi lại họ và tên, tuổi tác và các thông tin thân phận khác của Tả Phong, sau đó tại chỗ lấy ra một miếng đồng bài nhỏ giao cho Tả Phong coi như xong việc. Lật xem miếng đồng bài nhỏ trong tay, Tả Phong không khỏi khẽ nhíu mày, bởi vì miếng đồng bài này nhìn qua đặc biệt thô ráp, thậm chí hình như đã có rất nhiều năm rồi. Phần rìa của đồng bài đã bị mài đến bạc màu sáng bóng, mà phần giữa thì lại mang theo dấu vết gỉ sét rõ ràng. Mặt chính của đồng bài là một gốc dược thảo, mặt sau điêu khắc bốn chữ "số 95". Sau khi Tả Phong cất kỹ miếng đồng bài này, phát hiện Tố Nhan đã cất bước đi về phía dưới đài, Tả Phong tuy rằng trong lòng có rất nhiều nghi vấn, nhưng cũng chỉ có thể chờ đợi rời khỏi đây rồi nói sau. Ngay khi Tả Phong và Tố Nhan đi xuống đài cao, phía dưới đài có hơn hai trăm người lập tức truyền đến một mảnh cười ầm, trong mắt những người kia là ánh mắt như nhìn kẻ ngốc, khiến Tả Phong phảng phất lại đặt mình vào Tả gia thôn trong thời kỳ tàn phế lúc trước.