Vũ Nghịch Phần Thiên

Chương 418:  Là Phúc Hay Họa



Cũng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Tả Phong cuối cùng cũng cảm thấy năng lượng của thú văn bắt đầu có dấu hiệu suy yếu, cũng là đến lúc này, Tả Phong mới thoáng thở phào một hơi. Ngoài cảm giác đau đớn kịch liệt từ khắp cơ thể truyền đến, Tả Phong không nhận ra bất kỳ lợi ích nào mà thú văn mang lại. Trong lòng buồn bực, đồng thời Tả Phong lại cũng không có tâm trạng để so đo những điều này, dù sao tính mạng của mình và tính mạng của Nghịch Phong cũng coi như đã giữ được. Mặc dù mình không có được lợi ích gì, nhưng xem ra Nghịch Phong hẳn là thu hoạch không nhỏ, như vậy tâm tình của Tả Phong cũng coi như tốt hơn một chút. Khi Tả Phong chậm rãi mở mắt ra, liền thấy một khối đá trong suốt như thủy tinh đứng sững trước mắt, không cần đi giải thích Tả Phong đã biết rõ đây là dáng vẻ của năng lượng thú văn sau khi phóng thích xong. Giờ phút này, khối đá này nhỏ hơn thùng nước một chút, có thể từ bên này thấy rõ ràng bên kia, trừ vị trí bàn tay của Tả Phong dán chặt, còn mang theo một chút màu xám đen ra, những nơi khác đều đã trong suốt và tinh khiết hơn cả thủy tinh bình thường. Mà lúc này, trong đó một mảnh xám đen nhỏ kia, lúc này cũng đang không ngừng nhỏ lại. Thở phào một hơi thật dài, ánh mắt của Tả Phong lúc này mới chậm rãi chuyển hướng Nghịch Phong. Hắn kỳ thực khi mở mắt ra, liền trước hết quan sát một chút sự thay đổi của Nghịch Phong. Thế nhưng khiến hắn cảm thấy bất ngờ là, Nghịch Phong lúc này nhìn từ bề ngoài lại không có bất kỳ sự thay đổi nào, hoặc là nói không có bất kỳ sự khác biệt nào so với trước khi hấp thu năng lượng thú văn. "Chẳng lẽ tên này đã hấp thu nhiều như vậy thú văn, một chút thay đổi cũng không có, ngay cả việc đánh thức nó cũng làm không được ư? Hoặc là nói nhiều năng lượng như vậy, vẫn không đủ để khiến nó tỉnh lại hay sao!" Khóe miệng Tả Phong co giật một chút, đây nhưng là năng lượng thú văn lớn hơn so trước đó mình hấp thu khối kia hơn mười lần không chỉ đó chứ. Mình không có phúc phận hấp thu thì thôi đi, nhưng tất cả đều cho tên này rồi, lại vẫn không có chút tác dụng nào, chẳng lẽ đây là muốn chơi chết ta hay sao. Trong lòng buồn bực, Tả Phong lại lần nữa nhắm mắt lại. Đằng nào cũng đã đưa tất cả năng lượng cho Nghịch Phong rồi, vậy thì Tả Phong cũng dứt khoát đưa luôn một chút còn lại kia sang. Năng lượng thú văn còn lại càng ngày càng ít, cũng sẽ không cuồng bạo xông vào cơ thể Tả Phong như vậy, thậm chí phải khiến Tả Phong vận dụng linh khí để cưỡng ép kéo nó qua. Cuối cùng cỗ năng lượng thú văn này bị cưỡng ép kéo vào cơ thể Tả Phong, sau đó liền ào ạt thuận theo tay trái nhét vào trong cơ thể Nghịch Phong. Sau khi cỗ năng lượng cuối cùng này được đưa ra ngoài, Tả Phong cảm thấy trong cơ thể một trận trống rỗng, thẳng thắn mà nói, trong lòng hắn bây giờ ít nhiều vẫn có chút cảm giác mất mát. Sức mạnh của cỗ năng lượng vừa rồi, hắn nhưng là đều dùng cơ thể đích thân trải nghiệm qua, bây giờ không còn một chút nào vẫn khiến hắn cảm thấy có chút mất mát. Mặc dù biết rõ cỗ năng lượng khổng lồ này nếu là cho mình, cũng chắc chắn sớm đã bị làm nổ tung cả chục lần rồi, nhưng hắn vẫn nhịn không được đi suy nghĩ mình nếu là có thể hấp thu thành công thì sẽ mang lại cho mình bao nhiêu lợi ích. Tả Phong vừa nghĩ như vậy, liền bắt đầu thử thu về bàn tay. Tay phải và thú văn trước đó giống như dính lại với nhau, lúc này nhẹ nhàng liền tách ra. Thú văn kia cũng không trực tiếp vỡ vụn như trước đó, mà là bảo trì hình dáng ban đầu, vẫn tồn tại trước mặt Tả Phong, nhìn qua giống như một cái vật chứa thủy tinh khổng lồ. Thu tay phải về Tả Phong liền bắt đầu chuyển động tay trái, thế nhưng dùng sức kéo vài lần sau Tả Phong phát hiện căn bản không nhúc nhích chút nào. Tình huống này khiến Tả Phong kìm lòng không được trừng lớn hai mắt, miệng cũng không tự chủ mà mở ra, bởi vì tình cảnh trước mắt thật sự quá mức quỷ dị. Trước hết không đề cập tới tu vi của Tả Phong, chỉ nói thân thể gầy yếu như Nghịch Phong, đừng nói là Tả Phong, một võ giả Luyện Cốt hậu kỳ, coi như là một hài đồng ba tuổi, cũng có thể dễ dàng nắm Nghịch Phong từ trên mặt đất lên. Hơn nữa Tả Phong không chỉ sở hữu tu vi Luyện Cốt kỳ cấp chín, sức mạnh của hắn càng là có thể so với võ giả tôi gân trung hậu kỳ. Đừng nói là một tiểu thú Nghịch Phong nhìn qua không đủ hai cân trọng lượng, ngay cả một ụ đá hơn ngàn cân Tả Phong cũng đều có thể một tay nâng lên. Thế nhưng bây giờ Tả Phong đã dùng hết toàn lực, thậm chí điều động linh khí lại quả thực là không thể thu tay lại. Lực hút mà móng vuốt nhỏ của Nghịch Phong sinh ra khủng bố vô cùng, mà thân thể Nghịch Phong lúc này liền giống như cắm rễ ở trên mặt đất, Tả Phong dù dùng phương pháp nào, cũng đều không thể giãy thoát ra. Ngay khi Tả Phong một hồi bó tay muốn thu tay về, bỗng nhiên liền cảm thấy bàn tay dán chặt cùng một chỗ với Nghịch Phong, truyền đến từng trận cảm giác nóng bỏng. Cảm giác đó phảng phất là bàn tay bằng thịt dán chặt lên vách lò của bếp lửa vậy, đau đến mức khuôn mặt Tả Phong một trận vặn vẹo. Nhưng ngay sau đó cảm giác nóng bỏng này liền thuận theo bàn tay kéo dài lên trên mà đi, điều khiến Tả Phong cảm thấy kỳ lạ là, cỗ năng lượng nóng bỏng này sau khi lại tiến vào tĩnh mạch trong cơ thể, lại bỗng nhiên không có chút cảm giác đau đớn nào. Trước đó còn vì sự xung kích của năng lượng thú văn, trong kinh mạch thỉnh thoảng truyền đến cảm giác trướng đau, thế nhưng sau khi cỗ năng lượng nóng bỏng này tiến vào, cảm giác đau đớn lập tức được giảm nhẹ, thậm chí cảm giác truyền đến từ trong kinh mạch khiến Tả Phong sảng khoái cực độ. Liền giống như một nơi được dưỡng rất lâu, bỗng nhiên có thể đưa tay lên đó mà cào mạnh hai cái vậy. Năng lượng nóng bỏng theo tay trái không ngừng tuôn vào, giống như có ý thức bản thân mà thẳng đến Nạp Hải của Tả Phong. Lần này Tả Phong liền có chút khẩn trương, khi cỗ năng lượng nóng bỏng này xuất hiện, Tả Phong liền biết điều này nhất định có liên quan đến năng lượng thú văn mà Nghịch Phong hấp thu, chỉ là không biết cỗ năng lượng được truyền lại này có lợi cho mình hay có hại. Giờ phút này thấy năng lượng xâm nhập vào Nạp Hải, Tả Phong tự nhiên là sẽ cảm thấy kinh sợ. Phải biết rằng hai vị trí trọng yếu nhất của một võ giả, chính là Nạp Hải và Niệm Hải trong não. Một nơi là chỗ chủ tể toàn thân linh lực, một nơi khác là chỗ chủ tể tất cả suy nghĩ và ký ức của võ giả. Ban đầu Tả Phong vì Niệm Hải bị tổn thương, nhưng lại cưỡng ép điều động linh khí, từ đó khiến thân thể của hắn phải chịu tổn thương cực lớn, đến bây giờ Niệm Hải vẫn chưa được tu phục. Lúc này những năng lượng này xâm nhập vào Nạp Hải, Tả Phong bản năng liền muốn ngăn cản chúng ở ngoài Nạp Hải. Thế nhưng khi Tả Phong điều động linh khí tụ tập trong kinh mạch, lại phát hiện đối với những năng lượng xâm nhập vào này không được bất kỳ tác dụng ngăn cản nào, những năng lượng nóng bỏng kia tự mình xuyên qua tất cả linh khí mà đi vào trong Nạp Hải. Dưới sự chú ý căng thẳng của Tả Phong, tất cả năng lượng nóng bỏng đột nhiên khuếch tán ra, như là thủy ngân chảy xuống đất, không chỗ nào không vào mà thấm nhập vào Nạp Hải. Tả Phong tại khoảnh khắc này chỉ có thể trừng mắt mà quan sát, chút nào cũng không có bất kỳ biện pháp nào để ngăn cản, nhưng rất nhanh hắn cũng hơi yên tâm một chút. Bởi vì những năng lượng nóng bỏng kia, đồng thời khi xâm nhập vào Nạp Hải, liền giống như hấp thu thú văn trước đó, đang không ngừng tiến hành tăng cường và cải tạo Nạp Hải. Quá trình này Tả Phong cũng được cho là tương đối quen thuộc, dù sao trước kia cũng từng đích thân trải qua. Chỉ là so với lần trước có hơi khác biệt là, sự cải tạo của những năng lượng này rất nhu hòa, và không giống lần trước cuồng mãnh bá đạo như vậy, sự cải tạo này đối với bản thân Tả Phong mà nói thậm chí là một loại hưởng thụ vô cùng thoải mái. Sự cải tạo nhìn qua rất nhu hòa, tốc độ lại nhanh vô cùng. Tả Phong cảm thấy Nạp Hải đang nhanh chóng trở nên cường tráng hơn, so với trước kia còn mạnh hơn mấy lần không chỉ. Hơn nữa bây giờ Nạp Hải trở nên càng thêm ngưng thực, và với kinh mạch xung quanh càng là trở thành một thể hoàn chỉnh. Tả Phong có thể tưởng tượng sau khi sự cải tạo như vậy kết thúc, mình khi lần nữa vận hành công pháp và võ kỹ, tất nhiên sẽ nhanh hơn rất nhiều so với võ giả bình thường, đây còn là không xét đến sự tồn tại của lôi đình chi lực mang theo trong linh khí của bản thân. Không bao lâu sự cải tạo của Nạp Hải liền tuyên bố kết thúc, tiếp đó những năng lượng nóng bỏng kia liền bắt đầu khuếch tán ra hướng bốn phía, kinh mạch, xương cốt, tạng phủ và huyết nhục đều được sự nuôi dưỡng của cỗ năng lượng nóng bỏng này. Lần trước khi thú văn cải tạo cơ thể, cơ thể biến hóa chỉ có Nạp Hải và kinh mạch, mà lần này toàn thân các nơi đều theo đó mà phát sinh thay đổi, Tả Phong đối với điều này tự nhiên là vui mừng không gì sánh được. Sau khi sự cải tạo của cơ thể tuyên bố kết thúc, tay trái tiếp xúc với Nghịch Phong lại lần nữa có tình huống mới, năng lượng nóng bỏng trong nháy mắt chuyển hóa thành năng lượng băng hàn. Trước đó bàn tay của Tả Phong vẫn còn cảm giác đâm nhói nóng bỏng, trong nháy mắt liền biến thành cảm giác lạnh lẽo thấu xương, phảng phất là trong tay đang nắm một khối vạn cổ hàn băng vậy, ngay cả làn sương băng giá ngưng tụ kia tựa hồ cũng không có lạnh lẽo như vậy. Sau khi năng lượng nóng bỏng gặp cỗ năng lượng băng hàn này, liền lập tức hóa thành hư vô trong cơ thể, Tả Phong lại có thể quan sát được, những năng lượng nóng bỏng kia không phải biến mất vô cớ, mà là khuếch tán ra dung nhập vào khắp các nơi trong cơ thể Tả Phong. Năng lượng băng hàn thuận theo bàn tay chui vào cơ thể, sau đó liền không ngừng trực tiếp đi về phía đầu của Tả Phong. Mặc dù sự cải tạo lần trước cũng là bước này, sau khi cải tạo Nạp Hải xong thì đến lượt Niệm Hải trong đầu, thế nhưng tình huống lần này và lần trước lại hoàn toàn khác biệt. Lần trước Tả Phong là đơn thuần hấp thu năng lượng thú văn, thế nhưng lần này năng lượng lại được truyền đến từ trong cơ thể Nghịch Phong. Tả Phong đối với sự tồn tại của những năng lượng này hoàn toàn không có nhận thức, có lẽ đối với cơ thể của mình thật sự có sự giúp đỡ rất lớn, thế nhưng nếu như sự thật lại không phải như vậy thì sao? Tả Phong đã nghĩ đến một khả năng khiến hắn cảm thấy tim đập nhanh, đó chính là Nghịch Phong thủy chung đi theo bên cạnh hắn, có phải là có mưu đồ khác đối với mình. Điều này không phải là Tả Phong hôm nay mới nghĩ đến, chỉ là hắn từ trước đến nay chưa từng cảm thấy Nghịch Phong có thể có cơ hội như vậy. Nếu là muốn Nghịch Phong muốn có được thú hồn, dựa theo lời nói của Ninh Tiêu gần như là không thể nào, bởi vì thú hồn trước đó bị Ninh Tiêu dùng thủ pháp đặc biệt luyện chế cải tạo một phen, cho nên Tả Phong lúc đó mới có thể hấp thu nó. Nghịch Phong hiển nhiên sẽ không lại có cơ hội như thế này để cường hành cướp đoạt, hơn nữa cho dù lấy đi đối với Nghịch Phong mà nói cũng hẳn là không có tác dụng gì. Để có được thú hồn còn có một phương pháp khác, đó chính là dùng tinh thần triệt để chiếm cứ não hải của một người khác, cũng chính là Nghịch Phong dùng tinh thần lực chiếm cứ não hải của Tả Phong, từ đó điều khiển cơ thể Tả Phong, rồi sau đó bằng một phương thức khác để có được thú hồn. Việc này vốn cũng là sự tình rất khó thực hiện, bởi vì trong não hải của Nghịch Phong đã có Niệm Ti sản sinh, điều này gần như đã có thể khiến Nghịch Phong không sợ bất kỳ công kích tinh thần nào trong số các võ giả dưới Luyện Thần kỳ. Thế nhưng trớ trêu thay là, Niệm Hải của Tả Phong trong trận chiến với Khôi Tương đã phải chịu tổn hại, đến bây giờ vẫn chưa được tu phục. Lúc này cỗ năng lượng này nếu là Nghịch Phong điều động tinh thần lực của mình xâm nhập vào, Tả Phong có thể nói là đang ở dưới điều kiện tiên quyết hoàn toàn không có năng lực phản kháng, chỉ có thể là kết quả mặc người xâu xé, mặc người định đoạt. Rốt cuộc là phúc hay họa, Tả Phong bây giờ cũng chỉ có thể nghe theo ý trời rồi, hắn chỉ hi vọng mình không nhìn lầm Nghịch Phong.