Căn bản không cần hai tên võ giả Phương Thiên Các ra tay, Tả Phong đã sớm xông ra trước một bước, bởi vì hắn còn sốt ruột hơn hai người kia. Bởi vì thời gian hắn có thể phóng thích linh khí cũng chỉ có một hơi thở mà thôi, qua thời gian này rồi hắn gần như chỉ còn lại mặc người xâu xé, cho nên hắn nhất định phải tranh thủ thời gian toàn lực xuất thủ. Vũ khí mà hai tên võ giả trước mắt sử dụng, trong số các loại vũ khí, có thể coi là có ưu thế nhất định về khoảng cách. Chỉ có điều bọn họ bây giờ đối mặt chính là Ngự Phong Bàn Long Côn, sau khi triển khai xấp xỉ dài hơn bốn trượng, cho nên trên phương diện khoảng cách công kích bọn họ căn bản không chiếm được bất cứ tiện nghi nào. Mà Tả Phong căn bản cũng không có khả năng cho bọn họ cơ hội tới gần, trước đó dùng chính là một chữ "Loạn" trong Phong Ma Loạn Côn Pháp. Tên võ giả dùng xích móc kia, thậm chí còn chưa thấy rõ ràng công kích của Tả Phong, thân thể của mình đã bị đánh thành thịt nát. Giờ phút này đối mặt hai tên võ giả Phương Thiên Các, Tả Phong không chút do dự mà dùng chữ "Mượn" trong Phong Ma Loạn Côn Pháp. Ngự Phong Bàn Long Côn mang theo kình lực khủng bố, điên cuồng công kích về phía hai người, mà hai người này cũng vung vẩy trường đao trong tay, trực tiếp dùng phương thức lấy công đối công. Bọn họ tuy rằng không làm rõ ràng được, Tả Phong tại sao bản thân linh khí lại nồng đậm như thế, thế nhưng tu vi Cảm Khí Kỳ đỉnh phong kia lại thật sự bày ở đó. Tu vi của hai người bọn họ đều đã đạt đến Dục Khí Trung kỳ, cho nên bọn họ đối phó Tả Phong vẫn có lòng tin tối thiểu. Nhất là bọn họ không tin, dựa vào hợp lực của hai người, thậm chí có thể cùng võ giả Ngưng Niệm Sơ kỳ bên ngoài Cổ Hoang một trận chiến, làm sao lại không đối phó được thanh niên trước mắt này. Thuộc tính tự thân của hai tên võ giả này đều là Thổ, thuộc tính này có thể nói là khiến Tả Phong cảm thấy đau đầu nhất, bởi vì hai người này sau khi phát động Thổ thuộc tính linh khí, công kích của bản thân trường đao trở nên càng thêm hùng hậu hữu lực. Như vậy thì sự mạnh mẽ trên lực lượng của Tả Phong sẽ rất khó phát huy ra hiệu quả. Bất quá trong Phong Ma Loạn Côn Pháp mà Tả Phong sử dụng, "Mượn" chữ quyết của đệ nhị trọng lại là thích hợp nhất lấy một địch nhiều, như vậy thì công kích của địch nhân ngược lại là có hơn phân nửa có thể bị tiếp nhận. Chỉ thấy Ngự Phong Bàn Long Côn cuồng vũ giữa không, không những vững vàng chống đỡ công kích của hai người, hơn nữa hoàn toàn có lực lượng phản áp đối phương trở về. Chỉ có điều trong loại đối công này, hai tên võ giả Phương Thiên Các này lại là dựa vào tu vi càng thêm thâm hậu, từng chút từng chút một mà tới gần Tả Phong. Ba người ở trong không trung chiến đấu, như vậy thì bọn họ đều cần thừa nhận lực Hãm Không phía dưới, đồng thời còn phải toàn lực ứng phó địch nhân trước mặt. Loại chiến đấu này đối với võ giả Phương Thiên Các mà nói, ngược lại là càng có lợi hơn một chút. Bởi vì linh lực của võ giả Thổ thuộc tính càng thêm hùng hậu, cho nên dưới loại công kích cứng chọi với cứng này, võ giả đồng cấp đều không chiếm được tiện nghi. Nếu không phải Tả Phong động dùng chữ quyết "Mượn", giờ phút này chỉ sợ cũng đã thân đầu hai nơi rồi. Hai tên võ giả Phương Thiên Các này trong chốc lát, đã tới gần khoảng một trượng, như vậy thì trường đao trong tay hai người bọn họ cũng có thể tạo thành uy hiếp đối với Tả Phong. Lúc này tệ nạn một người ứng phó hai người đã triệt để hiển hiện ra, Tả Phong muốn chống cự lực Hãm Không phía dưới, cái này bản thân đã có gánh nặng không nhỏ, đồng thời còn phải đối mặt hai tên võ giả Dục Khí Trung kỳ của Phương Thiên Các, cho dù thi triển Phong Ma Loạn Côn Pháp, vẫn là không thể tránh khỏi mà có khe hở bại lộ. Hai tên võ giả Phương Thiên Các này, ngược lại là có thể chuẩn xác nắm bắt cơ hội, chỉ cần Tả Phong hơi lộ ra khe hở, bọn họ sẽ lập tức phát động công kích. Trường đao trực tiếp chém bổ vào, Tả Phong cũng chỉ có thể lợi dụng Tù Tỏa trong tay để chống đỡ, đây cũng là thủ đoạn phòng ngự cuối cùng của hắn. Chỉ thấy hoa lửa bắn ra đồng thời, công kích của trường đao toàn bộ bị Tù Tỏa ngăn lại, tuy rằng công kích khiến cánh tay của Tả Phong hơi phát run, thế nhưng trường đao lại căn bản không thể phá vỡ Tù Tỏa. Chỉ là điều khiến Tả Phong cảm thấy kinh ngạc là, Tù Tỏa sau khi nhận được công kích nghiêm trọng, cùng lần trước giống nhau mà có âm thanh khổng lồ truyền ra. Âm thanh kia tựa như một chiếc chuông lớn, bị một loại lực lượng gần như trực tiếp hủy hoại chuông đánh vào, mới có thể phát ra âm thanh khổng lồ hơn nữa mang theo chút tiếng vang gần như vỡ vụn. Loại âm thanh này vô cùng chói tai, thậm chí mỗi một lần công kích bị Tù Tỏa hóa giải rồi, không riêng gì Tả Phong và hai tên võ giả Phương Thiên Các trước mặt, ngay cả những võ giả Phương Thiên Các khác, cũng không khỏi sau khi nghe thấy mà cắn chặt răng. Bất quá điều Tả Phong chú ý tới lại là, trên mặt sông "Tuyệt Linh Hà" phía dưới, mỗi một lần khi Tù Tỏa kia bị công kích phát ra tiếng vang lớn rồi, mặt sông đều sẽ lập tức khuấy động vô số bọt nước, phảng phất sóng âm kia mang theo một loại lực lượng đặc thù, gây nên một loại run rẩy kịch liệt gần như cộng hưởng. Loại biến hóa này Tả Phong không phải lần đầu tiên nhìn thấy, trước đó khi chiến đấu trong sương mù đen, đã từng xuất hiện qua biến hóa như vậy. Bây giờ lại một lần nữa xuất hiện, Tả Phong ngược lại là có thể cảm giác được, biến hóa quỷ dị trên mặt sông này nhất định cùng cái Tù Tỏa trên cổ tay mình này có quan hệ mật thiết. Nếu có cơ hội, Tả Phong đương nhiên nguyện ý tìm tòi nghiên cứu nguyên nhân trong đó, nhưng vấn đề bây giờ là, cái mạng nhỏ của mình đã muốn chôn vùi ở đây, bí mật của Tù Tỏa chỉ sợ cũng chỉ có thể theo tử vong của mình mà chôn sâu xuống. Hai tên võ giả Phương Thiên Các từng bước tiến bức, mà Tả Phong bây giờ đã đem Phong Ma Loạn Côn Pháp phát huy đến cực hạn, vẫn là bị ép vướng trái vướng phải. Nhất là Tù Tỏa trên cổ tay, âm thanh truyền ra đã càng ngày càng dày đặc, mắt thấy cũng đã muốn chống đỡ không nổi. Vào lúc này, ánh mắt dư quang khóe mắt của Tả Phong lại đột nhiên liếc tới phía dưới, theo tầm mắt của hắn quét qua, trên mặt hắn lập tức có ý cười dữ tợn chậm rãi nổi lên. Chỉ có điều hai tên võ giả Phương Thiên Các đang toàn lực tiến công, lúc này cũng không có chú ý tới biến hóa của Tả Phong. Sau một khắc, công kích của Tả Phong đột nhiên trở nên đại khai đại hợp, Ngự Phong Bàn Long Côn trong tay điên cuồng vung vẩy, nhưng lại ở trong công kích, có vô số linh khí tiết lộ ra ngoài. Trước đó trong quá trình chiến đấu, Tả Phong tuy rằng tiến công vô cùng điên cuồng, nhưng linh khí lại vô cùng thu liễm hơn nữa tập trung, cố gắng lấy công kích mạnh nhất để ứng phó hai người trước mặt. Bây giờ linh khí bắt đầu xuất hiện loại biến hóa tán loạn này, đây rõ ràng là điềm báo đã muốn chống đỡ không nổi. Không riêng gì hai người trong chiến đấu, trên mặt những võ giả Phương Thiên Các khác đều lộ ra cười lạnh, hiển nhiên đã hiểu được chiến đấu sắp kết thúc rồi. Võ giả Phương Thiên Các trước mắt, tất cả đều riêng phần mình đứng trên một khối băng nổi, bọn họ ngược lại cũng không vội vàng đuổi theo Hổ Phách và Nghịch Phong, bởi vì thời gian ngắn như vậy, bọn họ hai người căn bản cũng chạy không xa. Hơn nữa hai người có một đoạn khoảng cách, lại là đang đầy mặt lo lắng nhìn về phía bên này, cũng không có tiếp tục toàn lực chạy đường. Lại thêm bây giờ số lượng băng nổi đang giảm bớt, hai người bọn họ cho dù là một mực trốn xuống, chỉ sợ muốn đối mặt chính là không có băng nổi, kết quả cuối cùng chết ở trong sông. Cho nên mọi người chỉ là dù bận vẫn ung dung mà quan sát, đồng môn làm sao đem Tả Phong chém giết đi. Nhưng mà trong số mọi người chỉ có tên được tất cả võ giả Phương Thiên Các gọi là sư huynh kia, sau khi yên lặng quan sát, sắc mặt đột nhiên liền phát sinh biến hóa. "Oắt con, ngươi thật ác độc tâm địa, Tiểu Văn, Tiểu Tống hai người các ngươi mau lui trở về, đừng đi quản tên điên này nữa!" Người thanh niên kia thần sắc đại biến mà quát to, thế nhưng hai tên võ giả Phương Thiên Các đang giao chiến, lại nhất thời có chút không biết làm sao. Kỳ thật hai người này bây giờ chính là muốn rút lui, cũng không phải lập tức có thể làm được, dù sao công kích của song phương đều là phương thức cứng chọi với cứng. Mọi người phảng phất đều nín một hơi, nếu như lúc này ai lùi lại trước, tất nhiên sẽ nhận được trọng thương, nếu như Tả Phong lui về phía sau tất nhiên sẽ bị tại chỗ chém giết. Nhìn thấy hai người vẫn như cũ lâm vào trong khổ chiến, người thanh niên được gọi là sư huynh kia, sắc mặt khó coi lại một lần nữa mở miệng, lớn tiếng nói: "Hai người các ngươi, nhìn xuống dưới, ... nhìn xuống dưới!" Hai tên võ giả Phương Thiên Các được gọi là "Tiểu Văn" và "Tiểu Tống" kia, lòng đầy không hiểu mà chuyển động tầm mắt nhìn xuống dưới. Ánh mắt đầu tiên nhìn tới phát hiện cái gì cũng không có, thế nhưng ngay sau đó sắc mặt của bọn họ liền lập tức trở nên trắng bệch vô cùng. Phía dưới này cái gì cũng không có, cũng chính là ngay cả băng nổi cuối cùng bọn họ đặt chân cũng không còn nữa, nếu như bọn họ sớm hơn một chút phát hiện, còn có thể nghĩ cách ngự không bay đi. Thế nhưng bây giờ gần như toàn bộ linh khí đều quán chú vào trong trường đao, bây giờ cho dù có thể ngự không phi hành, cũng không cách nào đi tới một khối băng nổi gần nhất rồi. Bọn họ đến lúc này mới hiểu được, vừa rồi trong công kích của Tả Phong tại sao linh khí tán loạn không chịu nổi. Vậy căn bản chính là đang cố ý phá hoại băng nổi xung quanh, mà bản thân băng nổi cũng không quá kiên cố, sau khi nhận được công kích sẽ vỡ vụn ra chìm vào trong sông. Mà thủ đoạn nhìn như vô ý của Tả Phong, chính là đã hủy hoại tất cả băng nổi xung quanh ba người. Hai tên võ giả Phương Thiên Các, giờ phút này kinh nộ đan xen, nhưng cũng đã bị dọa cho vãi cả linh hồn, nơi nào còn dám cùng Tả Phong tiếp tục giao chiến, sau khi mỗi người toàn lực bổ ra một đao, liền điều động toàn lực xông về phía vị trí có băng nổi xa hơn. Mà Tả Phong lại nơi nào sẽ buông tha hai người, giữa lúc linh khí Phong thuộc tính quanh thân lưu chuyển, Nghịch Phong Hành võ kỹ toàn lực phát huy ra. Trực tiếp đem một người trong đó chặn lại, Ngự Phong Bàn Long Côn cùng trường đao của người đối diện đụng vào nhau, nhưng lại quỷ dị dính vào mà không tách ra. Người đối diện không muốn dây dưa, tự nhiên toàn lực phóng thích linh khí, mà Tả Phong liền ở thời điểm đối phương linh khí bạo phát, rút đi lực dính giữa hai cây vũ khí. Tên võ giả Phương Thiên Các kia dưới sự ứng phó không kịp, thân hình lại hướng về phía sau bay ngược ra một đoạn, mà linh khí lúc này hơi ngưng trệ, tuy rằng hắn lại một lần nữa toàn lực điều động linh khí, nhưng linh khí Thổ thuộc tính đối với trợ lực thân pháp quá nhỏ, mắt thấy băng nổi gần nhất còn có mười mấy trượng xa, hắn đã chậm rãi rơi xuống trong sông. "Hảo huynh đệ, ngàn vạn lần đừng để ta hy sinh vô ích, nhất định phải sống sót!" Nhờ vào lực lượng mượn được trong lúc lôi kéo, Tả Phong đã trực tiếp hướng về phía một tên võ giả Phương Thiên Các khác "đâm" tới, đồng thời mở miệng lớn tiếng truyền âm về phía Nghịch Phong và Hổ Phách. Tả Phong lúc này trên người đã không còn phóng thích ra được một chút linh khí nào nữa, chỉ có linh khí vừa mới "mượn" được, bị hắn khống chế ở trong Tù Tỏa cùng trường đao của đối phương trực tiếp đối chọi. Âm thanh va chạm vô cùng lớn, nhưng lại không che giấu được tiếng kêu thảm thiết của võ giả tên là "Tiểu Tống" kia, trong âm thanh kia có sợ hãi, có không cam lòng, có phẫn nộ, có bi thương. Chỉ là bất kể hắn kêu gào thế nào, cuối cùng vẫn là rơi xuống trong Tuyệt Linh Hà. Ngược lại là Tả Phong sau một kích cuối cùng, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, vẽ ra một đường vòng cung thật lớn, lúc này mới hướng về phía trong sông mà rơi xuống. Trước khi hắn rơi xuống nước, không có đi nhìn bất luận kẻ nào ở đó, hắn chỉ là giữ tư thế nằm ngửa, thật sâu ngóng nhìn bầu trời đêm. Bên tai chỉ còn lại âm thanh chói tai của Tù Tỏa đang vang vọng. Điều quái dị là âm thanh kia bây giờ vậy mà cũng không quá chói tai, ngược lại khiến Tả Phong cảm thấy nội tâm một mảnh bình tĩnh và an bình.