Vũ Nghịch Phần Thiên

Chương 3175:  Đưa Vào Hành Động



Ông Bổn đã hận cực độ Tả Phong, mặc dù còn đang sa vào trong trận pháp, nhưng lại nói ra hết những suy nghĩ trong lòng mình. Với thực lực và thân phận của hắn, căn bản cũng không sợ Tả Phong, nhất là việc mình vẫn luôn bị vây ở trong trận pháp, trái lại còn khiến hắn càng nắm chắc hơn. Nếu như ở đây có cường giả, cho dù là bất kỳ một yêu thú cấp tám trung kỳ nào trong Thiên Bình sơn mạch ở đây, thì bây giờ đã có thể trực tiếp lợi dụng trận pháp để ra tay hạ sát mình rồi, căn bản cũng không cần như hiện tại, hai người cách trận pháp ở đây nói lời vô ích. Một khi không có cường giả nào có thể uy hiếp mình, mà trận pháp trước mắt Ông Bổn cũng đã đại khái tìm tòi ra, chủ yếu là mê trận và huyễn trận, cho dù bao hàm cả pháp trận tấn công, hắn và người dưới tay cũng tuyệt đối có thể phòng ngự được. Đối mặt với một tòa trận pháp như vậy, Ông Bổn đương nhiên sẽ không thật sự cảm thấy kiêng kỵ, sự phẫn nộ của hắn chủ yếu nguồn gốc từ việc hắn cảm thấy mình bị tổn hại thể diện. Những lời mình đã nói trước đó, vốn tưởng rằng dù không dọa cho Tả Phong sợ tè ra quần, ít nhất cũng sẽ khiến đối phương biểu hiện sự sợ hãi không thôi đối với mình. Thế mà lại không ngờ, đối phương không những không coi lời uy hiếp của mình vào đâu, mà trái lại hình như còn trở nên càng tràn đầy ý chí chiến đấu hơn. Vì cực độ phẫn nộ, cả khuôn mặt Ông Bổn hoàn toàn biến thành màu tím sẫm, mu bàn tay nắm chặt chiến chùy cơ bắp nổi lên, thậm chí có thể nhìn thấy nhiều sợi gân xanh cũng hơi gồ lên. “Đáng chết, tiểu hỗn đản đáng chết, cho rằng chỉ bằng một tòa trận pháp như thế này, liền có tư cách sủa bậy với ta sao!” Ông Bổn nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa, linh khí trong cơ thể điên cuồng trút ra, hơn nữa nhanh chóng dũng mãnh lao tới chiến chùy kia. Sau một khắc, trong chiến chùy kia liền có ánh sáng chói mắt bùng nổ, chỉ là lần này hào quang liên tục lấp lánh, vậy mà một hơi trực tiếp bắn ra ba gai nhọn hình dáng thủy tinh. Tả Phong đang khống chế trận pháp, sắc mặt cũng không nhịn được hơi biến đổi, hắn tuy cũng đoán được đối phương sẽ tăng cường công kích, nhưng lại không ngờ gai nhọn thủy tinh này vậy mà còn có thể một lần duy nhất phóng thích ba viên. Chỉ nghe trên bích chướng trận pháp kia, tiếng “keng keng” vang lên không dứt bên tai, mặt ngoài bích chướng lập tức liền nổi lên lỗ hổng to lớn, lỗ hổng kia thậm chí đã đủ để bảy tám người cùng nhau chui ra ngoài rồi. Các võ giả Phong thành và Loạn thành đang quan sát xung quanh, từng người đều sắc mặt đại biến, thế nhưng chỉ quan sát một lát sau, bọn họ liền phát hiện đại trận cũng không bị hủy diệt như trong tưởng tượng của bọn họ. Mặc dù chỗ hư hại kia thình lình bày ra trước mắt, nhưng trận pháp kia lại không hề sụp đổ tan rã như vậy. Một màn quỷ dị như vậy, cũng không trách mọi người chấn động không thôi, bởi vì vậy thì giống như nhìn thấy trái tim một người, bị một phát súng xuyên thủng, nhưng người này lại không chết đi như thế, kết quả như vậy thật sự quá khó khiến người ta tiếp nhận. Nhưng vẫn còn một bộ phận người, rất nhanh liền lưu ý tới, Tả Phong khi nhìn về phía đại trận phía dưới, trong hai mắt hơi lộ ra một loại biểu lộ “thở phào nhẹ nhõm”. Chỉ nhìn thần sắc này của hắn, liền không khó để phán đoán ra, “kỳ tích” của trận pháp phía dưới không phải ngẫu nhiên xảy ra, mà là kết quả dưới sự thao túng của Tả Phong. Kỳ thật vừa rồi Ông Bổn vừa mở miệng, Tả Phong liền đã hiểu dụng ý của đối phương, mà những lời Tả Phong nói ra tuy cũng là hữu cảm mà phát, nhưng ít nhiều cũng là cố ý mà làm. Hắn biết rõ nếu như mình không để ý tới đối phương, Ông Bổn sẽ vì phẫn nộ, không màng tất cả lập tức phát động công kích đại trận. Mà lúc này đây mình chỉ cần mở miệng, bất kể nói gì, đối phương tất nhiên đều sẽ nhất thời cãi nhau, mắng chửi mình. Mà Tả Phong lúc này cần thời gian, đem đại trận sau khi bố trí và thay đổi một lần nữa, dựa theo ý đồ của mình mà điều chỉnh. Mà về thời gian cũng vừa lúc kịp, Tả Phong vào thời khắc cuối cùng, rốt cuộc cũng thành công dung hợp trận pháp, như thế thì đại trận đối mặt với ba gai nhọn thủy tinh công kích, vẫn như cũ miễn cưỡng chống đỡ được. Khi nhìn đến sự thay đổi thần thái của Tả Phong, rồi một lần nữa quan sát đại trận, một số người có chút thành tựu về phương diện phù văn trận pháp trong đó, cũng mơ hồ hiểu rõ sự huyền bí trong đó. Nếu như xem đại trận ban đầu là một người, vậy thì đại trận sau khi dung hợp, liền không khác nào có được mấy trái tim, mấy tay chân, chỉ có một trái tim bị công kích, đương nhiên không đủ để trí mạng rồi. Những điều này cũng chỉ có một số ít người ở bên ngoài trận pháp, mới có thể miễn cưỡng suy đoán ra, Ông Bổn bọn họ ở trong trận pháp tự nhiên cũng không biết. Đặc biệt là Ông Bổn đối với công kích vừa rồi, có lòng tin rất lớn, bởi vì đồng thời phóng thích ba gai nhọn thủy tinh, đã cần phải động dùng bản nguyên chi lực trong Nạp Hải. Sự tiêu hao bản nguyên linh khí, là có khả năng xuất hiện hậu quả tu vi suy thoái như vậy, cho nên Ông Bổn đối với công kích như vậy, cũng không thể không thận trọng sử dụng. Hắn cũng không biết, trong công kích vừa rồi của mình, đã vượt quá phạm vi khống chế của trận pháp, cho nên hai gai nhọn thủy tinh, cũng không thay đổi phương hướng bay, hơn nữa tốc độ cũng giữ nguyên nhất trí rơi vào một điểm trên trận pháp. Nếu như hắn lập tức phát động thủ đoạn tương tự, cho dù không thể lập tức phá hoại làm tan rã đại trận, nhưng nhiều hiệu quả trong đại trận, đều sẽ mất đi hiệu dụng. Thế nhưng bởi vì ở trong trận pháp, Ông Bổn căn bản cũng không nhìn thấy sự thay đổi trên bích chướng đại trận, cho nên hắn cũng không “thừa thắng xông lên”, mà là trong lòng do dự dò xét bốn phía. Như vậy thì, trái lại cho Tả Phong cơ hội, Tả Phong thừa cơ đem chỗ hư hại của đại trận tận lực tu phục, đồng thời lại bắt đầu ra tay làm ra bố trí mới cho đại trận. Rất nhiều lúc, phán đoán và lựa chọn khi chiến đấu cực kỳ quan trọng, có lúc rõ ràng chỉ là một lựa chọn tầm thường, thậm chí là chi tiết không khiến người ta quá để ý, nhưng lại quyết định kết cục của toàn bộ trận chiến, quyết định hướng đi vận mệnh cuối cùng của một cường giả. Ví như Ông Bổn hiện tại, một lựa chọn thận trọng của hắn, triệt để đẩy mình vào vực sâu vạn kiếp bất phục. Hắn đầu tiên là triệt để chọc giận Tả Phong, sau đó hiện tại lại cho Tả Phong cơ hội một lần nữa điều chỉnh bố trí trận pháp. Tả Phong vừa mới thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt cũng nhanh chóng âm trầm xuống, Ngự Trận Chi Tinh đã từ từ bay lên, ở trước mặt hắn từ từ xoay tròn. Mà hai tay của hắn lúc này, trên đầu ngón tay của mỗi một ngón, phảng phất đều có một sợi tơ vàng mảnh, từ trong Ngự Trận Chi Tinh kéo dài ra. Hiện tại hai tay mười ngón tay của hắn bay múa, những sợi tơ vàng kia cũng đang không ngừng biến hóa các loại hình thái, thông qua phương thức quái dị như vậy, trên thực tế là Tả Phong đang thông qua Ngự Trận Chi Tinh, đối với đại trận phía dưới tiến hành điều chỉnh không ngừng về các chi tiết. Khi Tả Phong đang làm ra cử động như vậy, trên sườn núi cách hắn mấy chục trượng, một nam tử trung niên thân mặc áo bào trắng dài đang đứng đón gió, người này hai tay để sau lưng trên mặt treo một nụ cười hiền lành, trong mắt lại là tinh mang lấp lánh, dường như đang thưởng thức một món đồ nghệ thuật yêu thích nhất vậy. “Tiểu gia hỏa, ngộ tính của ngươi thật sự không tầm thường, nhất là con đường phù văn trận pháp này, cho dù là tìm khắp toàn bộ Cổ Hoang Chi Địa, cũng không có mấy người có thể bì kịp được ngươi. Năm đó ngươi chỉ là nói với ta một ý tưởng, ta thậm chí cũng chỉ cho ngươi một kiến nghị, những thứ khác đều giao cho ngươi tự mình tìm tòi. Không ngờ chuyến đi Vệ thành, quang cảnh ngắn ngủi mười mấy ngày, ngươi vậy mà đã sờ đến một chút manh mối, mà đây cũng coi là khống trận chi pháp do chính ngươi sáng tạo rồi.” Người mở miệng nói chuyện này, chính là sư phụ thứ hai của Tả Phong Huyễn Không, sau khi Tả Phong đến đây thậm chí còn chưa kịp chào hỏi sư phụ, liền đã sa vào đến việc chu toàn với Ông Bổn. Một đại năng như Huyễn Không, tự nhiên sẽ không vì vậy mà bất mãn với Tả Phong, nhưng hắn cũng không có ý định muốn xuất thủ giúp đỡ. Một là tu vi bản thân vẫn chưa khôi phục, hai là hắn cũng rất muốn nhìn một chút, đồ đệ của mình phải làm sao đối phó với một cường giả như vậy. Năm đó ở Khoát thành đối phó yêu thú cấp tám như Minh Hải, một là nhờ vào đại trận, hai là càng nhờ vào lực lượng quy tắc. Hiện nay chỉ có đại trận trước mắt, hắn rất muốn nhìn một chút đồ đệ của mình, rốt cuộc phải làm sao lợi dụng bộ đại trận trước mắt này chiến đấu với đối phương, trận chiến này cuối cùng lại có thể phát triển đến tình trạng nào. Kỳ thật trong lòng Huyễn Không, hắn đối với Tả Phong ít nhiều vẫn còn một chút lòng tin, Tả Phong cho dù không thể đánh chết Ông Bổn, nhưng khả năng tiêu hao đối phương đến cực hạn, cuối cùng chật vật đào tẩu vẫn là có. Hơn nữa chính là trong nội tâm Huyễn Không, có một loại kiêu ngạo từ trong xương tủy, “Đồ đệ của ta Huyễn Không, cho dù chỉ có Cảm Khí kỳ đỉnh phong, nhờ vào trận pháp cũng tuyệt đối có năng lực chu toàn với đại năng Ngự Niệm kỳ.” Chính là ôm ý nghĩ khiến những người khác nghe đến khó tin, Huyễn Không hứng thú đứng ở đằng xa, yên lặng quan sát mỗi một bước hành động của Tả Phong. Vào lúc bắt đầu, Huyễn Không kỳ thật vẫn còn lo lắng, hắn thậm chí có mấy lần muốn mở miệng nhắc nhở, cho đồ đệ của mình một vài kiến nghị. Với năng lực và kinh nghiệm của Huyễn Không, chỉ cần đưa ra kiến nghị, đối với Tả Phong tất nhiên sẽ có trợ giúp cực lớn. Nhưng Huyễn Không cuối cùng đều nhịn xuống, bởi vì hắn mỗi khi nhìn thấy ánh mắt kiên nghị lại tự tin của Tả Phong, đều sẽ theo bản năng lựa chọn tin tưởng, tin tưởng đồ đệ của mình sẽ vì mình tạo ra kỳ tích. Khi nhìn đến Tả Phong khiến trận pháp tiến hành dung hợp, hơn nữa đã đối với bên trong cả bộ đại trận, tiến hành từng chi tiết điều chỉnh một, hắn cũng cuối cùng triệt để buông xuống lo lắng trong lòng. Không những triệt để buông xuống lo lắng trong lòng, Huyễn Không càng nhìn càng trong mắt bắt đầu nổi lên một tia kinh ngạc, dường như đối với sự điều chỉnh trận pháp của Tả Phong cảm thấy giật mình, đồng thời lại hơi cảm thấy thú vị, bởi vì ngay cả hắn nhất thời cũng đều không thể phán đoán ra, Tả Phong muốn thế nào lợi dụng trận pháp để chiến đấu với đối phương. Lại nhìn một lát, trên mặt Huyễn Không không nhịn được nổi lên một vẻ quái dị, bởi vì hắn đã từ “dấu vết” của sự biến hóa trận pháp đoán ra một phần ý đồ của Tả Phong rồi. “Tiểu tử thối, ngươi thật sự là ‘có thù tất báo’, đối phương nói nói chưa hẳn thật sự làm, ngươi tiểu tử này nhưng lại lập tức đưa vào hành động rồi, nhưng mà… cái tính khí này của ngươi ta thì lại thích, ngược lại là có vài phần tương tự với ta lúc trẻ.” Thần sắc Huyễn Không hơi có chút quái dị, lúc mở miệng trên mặt đã có nụ cười nổi lên, khi lại nhìn về phía Ông Bổn, ngược lại hơi có vài phần mùi vị thương hại. Ở đằng xa Tả Phong đang thao túng sợi tơ vàng, tay phải của hắn đột nhiên dừng lại, bàn tay khẽ rung một cái, sợi tơ phù văn màu vàng trên đầu ngón tay của năm ngón tay lập tức đứt rời. Theo đó hắn liền nhẹ nhàng hướng về phía Ngự Trận Chi Tinh hư không tóm một cái, ngay sau đó liền có một tia lôi hồ mảnh như sợi tóc bị hắn “rút” ra. Tia lôi hồ kia so với sợi tóc cũng không được bao nhiêu, ánh mắt của hắn trên tia lôi hồ nhẹ nhàng liếc qua, trên mặt đầu tiên là nổi lên một nụ cười, tiếp theo liền là trong nháy mắt băng hàn. Khi ánh mắt chuyển hướng về phía trận pháp ở đằng xa, tay phải cũng theo đó khẽ run tay vung ra, trong miệng khẽ thốt ra một chữ “Đi”. Tia lôi hồ màu tím hơi thô hơn sợi tóc một chút kia, đột nhiên bắn nhanh ra, đại trận kia hơi nhúc nhích, tự mình thả ra một chỗ lỗ hổng, mặc cho tia lôi hồ kia chui vào trong đó, bắn nhanh về phía Diệp ** võ giả bị vây ở trong trận pháp.