Vong Thạch

Chương 27



Vừa nhắc đến chuyện “ngủ nghê”, Lâm Nhan dường như nhớ lại trải nghiệm chẳng mấy vui vẻ trước đó, thân thể lập tức cứng đờ trong chốc lát.

 

Tống Niệm Ngọc tinh ý nhận ra ngay.

 

Bàn tay hắn chậm rãi trượt xuống vòng eo nàng, nhẹ nhàng xoa bóp như muốn dỗ dành:

 

“Nếu nàng không thích, sau này ta sẽ không làm nữa.”

 

Lâm Nhan bất lực nhìn hắn:

 

“Thế cái tay của chàng đang làm gì đấy?”

 

Tống Niệm Ngọc bật cười một tiếng, vẫn không hề có ý định buông ra, thậm chí còn thong thả nói:

 

“Tiểu Thạch Đầu, nàng béo lên rồi đấy.”

 

Lâm Nhan: “…?”

 

Cuộc trò chuyện này cuối cùng kết thúc bằng việc Lâm Nhan tặng cho Tống Niệm Ngọc một cú đá.

 

Còn chuyện mâu thuẫn trước đó…

 

Không hiểu sao lại tự nhiên biến mất một cách vô cùng khó hiểu.

 

Ít nhất thì Tống Niệm Ngọc đã hết giận.

 

Thậm chí đến tối, hắn còn tự mình chuyển giá đến Khôn Ninh Cung.

 

Dù sao có bậc thang để leo xuống mà không chịu leo, chẳng phải là kẻ ngốc sao?

 

“Bệ hạ đến đây thăm cái kẻ béo này làm gì vậy?”

 

Lâm Nhan vẫn không quên châm chọc hắn.

 

Tống Niệm Ngọc nắm lấy tay nàng, kéo nàng về phía giường:

 

“Vì có người nào đó nói trẫm không chịu ngủ nghỉ đàng hoàng, nên trẫm mới tới tìm nàng.”

 

“Không có nàng, trẫm ngủ không ngon.”

 

Lâm Nhan đi theo phía sau hắn, giọng điệu vẫn đầy vẻ cảnh giác:

 

“Vậy nói trước nhé, chỉ được ngủ thôi đấy.”

 

Tống Niệm Ngọc dừng bước bên giường, quay đầu nhìn nàng.

 

Ánh mắt hắn nghiêm túc đến mức không còn chút ý đùa cợt nào:

 

“Lâm Nhan, ta đã nói rồi.”

 

“Những chuyện nàng không thích, ta sẽ không bao giờ ép buộc nàng nữa.”

 

Lâm Nhan nhìn quầng thâm dưới mắt hắn, khẽ mím môi.

 

Nàng bước lại gần, nhỏ giọng lẩm bẩm:

 

“Có phải là không thích đâu…”

 

“Chỉ là… đau thôi mà.”

 

Ánh mắt Tống Niệm Ngọc lập tức tối xuống vài phần.

 

Cuối cùng, hắn chỉ kéo nàng cùng nằm xuống giường, ôm trọn nàng vào lòng.

 

“Không sao.”

 

“Nằm ngủ với ta một giấc đi.”

 

Lần này, đúng nghĩa chỉ là ngủ.

 

Tống Niệm Ngọc đã rất lâu rồi chưa từng có một giấc ngủ ngon đến vậy.

 

Ngày hôm sau tỉnh lại, hắn thậm chí đã ngủ thẳng đến giữa trưa.

 

Tiểu cô nương bên cạnh từ lâu đã không còn ở đó.

 

Hắn dụi mắt ngồi dậy, nghe thái giám bẩm báo:

 

“Buổi sáng Hoàng hậu nương nương đặc biệt dặn dò rằng hôm nay Bệ hạ thân thể không khỏe, nên đã cho bãi triều một ngày.”

 

“Nương nương còn nói, nếu Bệ hạ tỉnh rồi thì có thể đến phòng tranh tìm người…”

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

 

“Ơ, Bệ hạ, ngài đi chậm thôi! Ngài còn chưa dùng bữa sáng mà!”

 

Tống Niệm Ngọc nào còn tâm trí quan tâm đến mấy chuyện đó.

 

Trong lòng hắn mơ hồ dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

 

Dường như có chuyện gì đó sắp xảy ra.

 

Hắn lập tức vội vàng đi thẳng đến phòng tranh.

 

Động tác gấp gáp đến mức khiến Lâm Nhan giật cả mình.

 

“Làm gì mà cuống cuồng thế?”

 

Lâm Nhan vội vàng lấy mấy tờ giấy trên bàn che lại, cố giả vờ bình tĩnh.

 

Tống Niệm Ngọc giả vờ như không nhìn thấy.

 

Hắn bước đến phía sau ôm lấy nàng, cúi xuống hôn nhẹ lên vành tai nàng:

 

“Không có gì.”

 

“Đang vẽ tranh à?”

 

Lâm Nhan cười gượng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Vẽ linh tinh vài thứ thôi.”

 

Tống Niệm Ngọc nắm lấy bàn tay nàng, nhẹ nhàng vuốt ve, giả vờ vô tình hỏi:

 

“Vậy tại sao phải che lại?”

 

“Tay nghề vẽ tranh của nàng, trẫm đâu phải chưa từng thấy.”

 

Lâm Nhan liếc nhìn hắn:

 

“Chàng thật sự muốn xem à?”

 

Tống Niệm Ngọc lập tức nghiêm túc:

 

“Nàng vẽ cái gì mà lại không thể cho ta xem?”

 

Lâm Nhan c.ắ.n môi, cuối cùng vẫn lật tờ giấy che lên.

 

“Thì… ta chỉ muốn thử vẽ chàng một chút thôi.”

 

“Chàng cũng biết mà, ta không giỏi vẽ người. Đây đã là trình độ cao nhất của ta rồi.”

 

Trên tờ giấy là hình ảnh một người khoác bộ y phục mà Tống Niệm Ngọc thường mặc nhất.

 

Mái tóc được b.úi gọn.

 

Đôi mày, ánh mắt đều mang theo ý cười.

 

Thật ra…

 

Những điểm không giống vẫn còn rất nhiều.

 

Nhưng Tống Niệm Ngọc lại cảm thấy…

 

Đây chính là hắn.

 

Bởi vì hắn đã nhìn thấy bản thân mình trong đôi mắt của Lâm Nhan.

 

Mọi thứ đến lúc này mới thật sự trở nên hoàn chỉnh.

 

Cái cảm giác bất an c.h.ế.t tiệt kia…

 

Rốt cuộc cũng chẳng còn quan trọng nữa.

 

Lâm Nhan thấy hắn im lặng quá lâu, hiếm khi lại trở nên luống cuống:

 

“Có phải không giống lắm đúng không?”

 

“Ta cũng thấy vậy mà.”

 

“Mấy ngày trước ta còn mặt dày bắt Tống Minh Tu chỉ dạy suốt, nhưng xem ra ta thật sự không có năng khiếu vẽ người.”

 

“Thôi vậy.”

 

“Ta vốn còn định dùng bức tranh này làm quà sinh nhật tặng chàng, nhưng xem ra vẫn nên đổi món khác thì hơn.”

 

Nói rồi nàng định gấp bức tranh lại.

 

Nhưng Tống Niệm Ngọc đã giữ lấy.

 

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve mặt giấy, giọng nói khàn khàn:

 

“Không.”

 

“Rất giống.”

 

“Ta rất thích.”

 

Lâm Nhan có chút không tin:

 

“Thật sao?”

 

Hắn ôm lấy eo nàng, kéo tay nàng lên, nhẹ nhàng hôn lên đầu ngón tay:

 

“Quân t.ử không nói lời dối trá.”

 

Lâm Nhan lập tức vui vẻ, hôn cái chụt lên mặt hắn:

 

“Vẫn là chàng tinh mắt nhất!”

 

Nàng hoàn toàn không nhận ra ánh mắt Tống Niệm Ngọc lại âm thầm tối đi vài phần.

 

Sau đó…

 

Mọi chuyện bắt đầu phát triển theo một hướng hoàn toàn mất kiểm soát.

 

Đến khi Lâm Nhan mơ mơ màng màng nằm trên giường, nàng đã chẳng còn sức lực để suy nghĩ xem rốt cuộc mình lại bước lên chiếc thuyền cướp này từ lúc nào nữa.

 

Quên chưa nói.

 

Mấy ngày trước, ngoài việc vừa giận dỗi vừa xử lý quốc sự, Tống Niệm Ngọc còn đặc biệt nghiên cứu thêm một lĩnh vực nào đó.

 

Lâm Nhan:

 

“Đau thì không đau nữa…”

 

“Chỉ là… hơi mỏi lưng một chút thôi.”

 

Tống Niệm Ngọc lập tức hiểu ra:

 

“Vậy nghĩa là nàng thích rồi.”

 

Lâm Nhan: “Cút đi cho ta!”

 

__Hết__