Vô Pháp Tu Tiên Đích Ngã Dưỡng Đích Sủng Vật Đô Vô Địch

Chương 332



"Chuyện là thế, nhưng vì sao lại như vậy chứ?"

Nhạc Cầm Nhi lộ vẻ mờ mịt.

Trước kia nàng chưa từng gặp tình huống như vậy, hôm nay lại đột nhiên xuất hiện, cảm giác thật khó tin.

"Con thử nghĩ xem, con có năng lực này từ khi nào?" Nhạc Đông hầu hỏi.

"Con... Con hình như là sau khi uống rượu của Tiêu công tử, tiếp đó Lý Tướng sư đến đây, con liền phát hiện hắn có liên quan đến những đứa trẻ mất tích." Nhạc Cầm Nhi suy nghĩ một chút, thất thanh nói: "Chẳng lẽ là do chén rượu của Tiêu công tử sao?"

Nghe Nhạc Cầm Nhi nói vậy, Nhạc Đông hầu chợt cảm thấy khả năng này rất lớn.

Trong mắt ông, Tiêu Phàm vốn không phải người thường, rượu hắn lấy ra đương nhiên cũng không thể là vật tầm thường.

"Phụ thân, con cảm thấy đúng là chén rượu kia, hay là chúng ta đi hỏi Tiêu công tử thử xem?" Nhạc Cầm Nhi đề nghị.

"Không được!"

Nhạc Đông hầu lắc đầu, nói: "Tiêu công tử nếu muốn công khai giúp đỡ chúng ta, đã trực tiếp nói cho chúng ta biết rượu đó không bình thường rồi. Nhưng hắn không nói thẳng, chắc chắn là có nỗi lo riêng. Nếu bây giờ con đi hỏi, chọc hắn không vui thì không hay."

Nhạc Cầm Nhi le lưỡi, đột nhiên tò mò hỏi: "Phụ thân, con nhớ người cũng uống rượu đó, người xem thử mình có chỗ nào khác biệt không."

"À!"

Nhạc Đông hầu nghe vậy, bắt đầu tinh tế cảm thụ cơ thể mình, ngay sau đó phát ra một tiếng kinh ngạc: "Ta cảm thấy thân thể bây giờ rất mát mẻ, tựa hồ có thứ gì đó đang len lỏi tiến vào trong cơ thể ta?"

"Đại nhân, chẳng lẽ người cũng giống như những tu sĩ kia, có thể tu hành rồi? Thứ tiến vào trong cơ thể người chính là thiên địa linh khí." Thái Như Thăng trợn to mắt, không thể tin hỏi.

Mặc dù hắn không phải tu sĩ, nhưng kiến thức vô cùng rộng, biết rằng chỉ khi tu sĩ tu hành hấp thu thiên địa linh lực mới có cảm giác như vậy.

"Không thể nào, khi còn bé ta đã đo qua tư chất, vốn không có linh căn, một chén rượu làm sao có thể giúp ta có linh căn được?" Nhạc Đông hầu ngoài miệng phủ nhận, nhưng trong lòng lại mơ hồ có chút mong đợi.

Nếu ông thật sự có thể tu hành thì tốt biết bao?

Trở thành tu sĩ là giấc mộng cuối cùng của người bình thường, nếu có thể tu hành, nằm mơ ông cũng cười tỉnh.

Khi ông đang nói chuyện, bỗng cảm thấy trên người có chút không đúng.

Ông thấy toàn thân ngứa ngáy, đưa tay gãi gãi, nhìn vào lòng bàn tay thì phát hiện trên đó đầy những chất bẩn đen kịt.

Ông cúi đầu nhìn lại, phát hiện trên người chỗ nào cũng là chất bẩn, những thứ này là từ trong cơ thể bài tiết ra ngoài.

"Tẩy cân phạt tủy?"

Trong đầu Nhạc Đông hầu lóe lên một ý nghĩ hoang đường, nhưng ông lại cảm thấy nó vô cùng chân thực.

Ông phát hiện thân thể mình trở nên nhẹ nhàng, hơn nữa những ám thương lưu lại từ những năm tháng chiến đấu trước kia cũng đã khôi phục.

"Tiêu huynh đệ quả nhiên không phải người thường, rượu của hắn đúng là vô thượng linh dược!"

Nhạc Đông hầu đã tin rằng chính tác dụng của chén rượu đã giúp con gái mình có năng lực đặc thù, đồng thời cũng giúp ông có thể tu hành.

Tiêu Phàm tuyệt đối là một vị tu sĩ vô cùng lợi hại, nếu không thì không thể làm được chuyện như vậy.

Bản thân mình lại có thể gọi một vị tu sĩ cao thâm như vậy là huynh đệ?

Nhạc Đông hầu cảm thấy đầu óc có chút xoay chuyển không kịp.

"Phụ thân, thân thể của người... sao lại đen thế kia?" Nhạc Cầm Nhi chỉ vào Nhạc Đông hầu hỏi.

"Nữ nhi, Tiêu công tử chính là quý nhân của Nhạc gia chúng ta, Nhạc gia sắp phát đạt rồi!"

Nhạc Đông hầu cười ha hả, vội vàng đi tẩy rửa chất bẩn.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, ông quay trở lại hiện trường, chỉ cảm thấy thần thanh khí sảng.

Điều này không chỉ là sự nhẹ nhàng khoan khoái của cơ thể, mà còn là sự thông suốt trong tâm hồn.

Ông bây giờ rất chắc chắn mình đã là tu sĩ, chỉ là chưa có người dẫn dắt nhập môn, dạy cho phương pháp tu hành mà thôi.

Nhưng chỉ cần có linh căn, tương lai nhất định có thể trở thành tu sĩ chân chính.

"Đại nhân, chớ vội cao hứng, chuyện của Lý Tướng sư phải làm sao bây giờ?"

Trong lúc ông đang vui mừng, Thái Như Thăng đột nhiên hỏi.

"Cái này..."

Nụ cười trên mặt Nhạc Đông hầu lập tức đông cứng lại.

Mặc dù mình có thể tu hành, con gái cũng có năng lực đặc thù, nhưng điều này vẫn không giải quyết được vấn đề trước mắt.

Ông vẫn phải gả con gái cho Lý Tướng sư, nếu không những đứa trẻ mất tích sẽ không tìm về được.

"Phụ thân, có lẽ con có cách."

Nhạc Cầm Nhi lên tiếng: "Con muốn đến nhà những đứa trẻ mất tích xem thử, xem có thể lợi dụng vật dụng chúng từng dùng để tìm ra tung tích của chúng hay không."

Trong lúc Nhạc Đông hầu đi tắm rửa, Nhạc Cầm Nhi vẫn luôn thích ứng với năng lực của mình, nàng đã có sự nắm bắt nhất định.

Nàng không biết năng lực của mình cụ thể là gì, nhưng nó có thể bói toán.

Năng lực bói toán này cho phép nàng thông qua những vật dụng đứa trẻ đã tiếp xúc để dò tìm vị trí của chúng.

"Thật sao? Được, chúng ta đi thử xem."

Nhạc Đông hầu mừng rỡ, kích động nói.

Chỉ cần có thể cứu được bọn trẻ, ông sẽ không còn bị Lý Tướng sư uy hiếp nữa.

Rất nhanh, Nhạc Đông hầu mang theo Nhạc Cầm Nhi đi tới nhà Trương lão cha ở phố Tân Long.

"Thành chủ đại nhân, người nhất định phải cứu con trai ta!"

Trương lão cha vừa thấy Nhạc Đông hầu đã quỳ sụp xuống.

"Trương lão cha, ông yên tâm, ta sẽ nghĩ cách cứu con trai ông." Nhạc Đông hầu đỡ Trương lão cha dậy, rồi hỏi: "Ông có thể đưa cho ta quần áo hoặc vật dụng mà đứa trẻ thường chạm vào không?"

"Được, thành chủ, người chờ một chút."

Mặc dù Trương lão cha không biết Nhạc Đông hầu muốn những thứ này để làm gì, nhưng vẫn lấy ra một bộ quần áo của đứa trẻ giao cho ông.

"Cầm Nhi, con thử xem."

Nhạc Đông hầu đưa quần áo đến trước mặt Nhạc Cầm Nhi.

Nhạc Cầm Nhi khẽ gật đầu, ánh mắt tập trung vào bộ quần áo.

Ngay sau đó, trong đầu nàng xuất hiện những hình ảnh kỳ lạ. Trong bức tranh có con trai của Trương lão cha, giống như đang bị trói ném ở trong một góc tối.

Hình ảnh chuyển sang một cái hang, lại xuất hiện một góc khác, góc đó chính là Lý Nhị Oa cũng đang bị mất tích, lúc này hắn cũng bị trói lại.

Tiếp theo là nơi thứ ba, nơi thứ tư...

Cuối cùng, ánh mắt Nhạc Cầm Nhi chuyển ra bên ngoài căn phòng, vừa nhìn thấy một chữ thì cảm thấy đôi mắt đau nhói, máu tươi trào ra.

Nàng không thể không thu hồi tầm mắt, vội vàng nhắm chặt mắt lại.

"Cầm Nhi, con sao vậy?"

Nhạc Đông hầu giật mình, vội vàng ôm lấy Nhạc Cầm Nhi.

"Phụ thân, con không sao, chỉ là cảm thấy mắt hơi nhói đau, nghỉ ngơi một chút là tốt rồi." Nhạc Cầm Nhi đáp.

Nàng không biết rằng, năng lực của nàng vừa mới được khai mở, sau khi vận dụng liên tục loại năng lực đặc thù này, cơ thể nàng có chút không chịu nổi.

Tình trạng hiện tại chính là do sử dụng quá độ dẫn đến phản phệ.

"Không sao là tốt rồi."

Nhạc Đông hầu thở phào nhẹ nhõm, lấy khăn tay giúp Nhạc Cầm Nhi lau vết máu nơi khóe mắt.

Sau khi lau xong, Nhạc Cầm Nhi mở mắt ra, nói: "Phụ thân, con không thể nhìn rõ ràng những đứa trẻ đó bị giam ở đâu, chỉ thấy nơi đó có một chữ 'Các'."