Vở Kịch Một Vai Kết Thúc Rồi
Đúng như dự đoán, tôi đã bị cảm lạnh.
Trước khi đi làm, Trình Vãn Chu đứng ở lỗi ra vào, ngập ngừng hỏi tôi.
Nhật Nguyệt
"Khương Tỉnh, em có chỗ nào không khỏe không?"
Tôi không muốn trả lời câu hỏi của anh ta.
Nhưng cơ thể lại phản chủ mà ho khan vài tiếng.
Sự quan tâm của Trình Vãn Chu rốt cuộc cũng chỉ dừng lại ở mức hỏi han.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, anh ta còn chẳng thèm đợi tôi trả lời.
Anh ta đẩy cửa bước ra ngoài, rời khỏi nhà luôn.
Tôi phải tự mình chịu đựng cơn sốt cao đến bốn mươi độ để tự đi đến bệnh viện.
Mượn điện thoại của y tá để gọi cho Giang Tích xong, tôi hoàn toàn mất đi ý thức.
Trước khi ngất đi,
Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất: May mà đang ở bệnh viện, mình vẫn còn cứu được!
Khi tôi tỉnh lại, Giang Tích đã túc trực bên cạnh tôi từ lúc nào.
Thấy ánh mắt tôi trống rỗng, cô ấy bất lực giải thích.
"Điện thoại của Trình Vãn Chu không có người bắt máy, tao gửi tin nhắn anh ta cũng không trả lời."
Tôi hiểu ý trong giọng điệu của cô ấy.
Cái đứa bạn thân lụy tình giai đoạn cuối này hết t.h.u.ố.c chữa rồi, thôi thì cứ để nó vui vẻ là được.
Nghe cô ấy nói vậy, tôi thản nhiên mỉm cười.
"Tao biết rồi."
Trong ba năm ở bên Trình Vãn Chu, đây không phải là lần đầu tiên tôi bị bệnh.
Lần đầu tiên, khi anh ta nghe tôi xin nghỉ phép vì cơ thể không khỏe, nét mặt anh ta lộ rõ vẻ khó xử.
Tôi rất thông minh, cũng rất biết cách nhìn sắc mặt người khác.
Tôi liền cố tỏ ra nhẹ nhõm: "Chuyện nhỏ thôi mà, tự em lo được."
Đến cả lý do đưa ra cũng vô cùng gượng gạo: "Em đã muốn làm một người trưởng thành độc lập từ lâu rồi, lần này cuối cùng cũng có cơ hội."
Một lời nói dối đầy sơ hở như vậy, người yêu bạn làm sao lại không nhận ra cơ chứ.
Trình Vãn Chu im lặng gật đầu, rồi lại tiếp tục quay về với công việc của mình.
Giang Tích từng mắng tôi, tại sao không nói thẳng với anh ta.
Tôi chỉ biết cười khổ, sự do dự của anh ta chính là lý do khiến tôi khó lòng mở miệng.
Tôi dọn về nhà Giang Tích ở, cũng xin nghỉ ốm ba ngày.
Sau khi bật chiếc điện thoại mới mua lên, tin nhắn của Trình Vãn Chu lập tức nhảy ra.
"Giờ em đã đỡ hơn chưa?"
"Bị bệnh sao không gọi điện thoại cho anh?"
Lúc anh ta gửi tin nhắn này, tôi vẫn còn đang ở bệnh viện.
Lại hai tiếng đồng hồ nữa trôi qua, buổi truyền dịch đã kết thúc, anh ta vẫn chưa từng xuất hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Những câu hỏi anh ta đặt ra, câu trả lời đã rõ rành rành rồi.
…
Tiếng chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên.
Số điện thoại từng không thể kết nối kia đã gọi đến cho tôi.
"Khương Tỉnh, cuối cùng cũng gọi được cho em rồi."
Giọng nói của Tống Hoài An truyền đến từ trong điện thoại, anh ấy là đàn anh khóa trên tôi quen hồi đại học.
Công ty hợp tác của anh ấy hiện đang có một vị trí tuyển dụng mới rất phù hợp với tôi.
Hơn nữa mức lương đưa ra cũng vô cùng hậu hĩnh.
Nhưng nơi làm việc không phải ở Nam Thành, nên lần đầu tiên anh ấy nhắc đến, tôi đã từ chối lời mời.
Tôi từng ướm lời hỏi Trình Vãn Chu xem tôi có nên đi hay không.
Anh ta không hề do dự: "Công việc này gần như là mức trần mà em có thể chạm tới ở giai đoạn hiện tại rồi, đi được đấy."
Một câu trả lời mang tính chất xã giao, không hề gợn một chút tình cảm nào.
Tôi bị muộn mất một năm mới lấy được bằng tốt nghiệp, vì yêu cầu công tư phân minh của Trình Vãn Chu mà tôi không ở lại công ty anh ta làm việc.
Tôi đã phải tốn biết bao công sức mới tìm được một công việc khá tốt.
Đến khi được nhận vào làm chính thức, công ty của tôi lại có dự án hợp tác với công ty của Trình Vãn Chu.
Anh ta lạnh lùng bắt tôi nghỉ việc để tìm một công việc khác.
Tôi đã từng do dự, nhưng thực sự không muốn từ bỏ công việc khó khăn lắm mới có được này, nên đành phải từ chối yêu cầu của Trình Vãn Chu.
Kết quả là anh ta suốt một tháng trời không về nhà.
Trong một tháng đó, anh ta không trả lời bất kỳ tin nhắn nào, ngay cả lễ tân công ty cũng chặn không cho tôi vào gặp anh ta.
Kết cục của chuyện đó là tôi khóc đến ngất đi ở nhà Giang Tích rồi phải nhập viện.
Trình Vãn Chu không hề đến bệnh viện, nhưng sau khi tôi xuất viện, anh ta vẫn quay về nhà.
Chuyện này hai chúng tôi không ai nhắc lại nữa.
Nhưng cứ nghĩ đến việc phải đi làm ở nơi khác, trải nghiệm của một tháng đó lại hiện lên mồn một trước mắt tôi.
Tôi đã không chút do dự mà từ chối lời đề nghị của Tống Hoài An.
Tôi không thể chấp nhận việc yêu xa, tôi sợ sẽ đ.á.n.h mất Trình Vãn Chu.
Lúc đó, đầu óc tôi toàn là chuyện tương lai của tôi và Trình Vãn Chu.
Tôi hoàn toàn chưa từng nghĩ đến việc liệu Trình Vãn Chu có bao giờ sợ sẽ đ.á.n.h mất tôi hay không.
Trong lòng tôi thậm chí còn nảy sinh một giả định táo bạo: Nếu người hỏi câu hỏi này là Kiều Vi, liệu Trình Vãn Chu có trả lời như vậy không?
Sau khi Kiều Vi trở về, tận mắt chứng kiến màn tỏ tình của cô ta.
Cuối cùng tôi cũng tỉnh mộng khỏi ảo cảnh do chính tay mình dựng lên.
Trình Vãn Chu không những không bận tâm đến việc đ.á.n.h mất tôi.
Mà anh ta vốn dĩ chẳng hề để tâm đến tôi.
"Đàn anh, lời đề nghị của anh em đồng ý."
Tôi thực sự nên hướng về phía trước rồi.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com