Một tiếng “rầm” vang lên, chiếc bình gốm cổ giá trị liên thành bị ném mạnh về phía tôi, đập vào bức tường sau lưng rồi vỡ tan thành từng mảnh. Nước trà nóng b.ắ.n tung tóe khắp nơi.
Tôi đứng sững tại chỗ. Bản năng của một truyền nhân Đông y khiến tôi theo phản xạ nheo mắt, nhanh ch.óng đ.á.n.h giá quỹ đạo cùng lực va chạm của vật thể vừa rồi.
Đường kính khoảng ba mươi centimet, chất liệu sứ men xương cao cấp. Nếu thật sự trúng đầu người, nhẹ thì chấn động não, nặng thì trực tiếp đi gặp Diêm Vương.
“Còn đứng đó làm gì? Cút ra ngoài cho tôi! Hay muốn tôi sai người kéo cô ra?”
hằng nguyễn
Giọng nói khàn khàn, đè nén cơn giận dữ vang lên từ phía trước.
Tôi chớp mắt, ký ức xa lạ ồ ạt tràn vào não bộ.
Tôi là bác sĩ Đông y trẻ tuổi nổi danh thế kỷ hai mươi mốt. Không ngờ vừa mở mắt như đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngược luyến cẩu huyết, trở thành Thẩm Tần Hoan thiên kim giả của nhà họ Thẩm.
Mà tình cảnh hiện tại…
Rất không ổn.
Chị gái thanh thuần của tôi từng khóc lóc đòi sống đòi c.h.ế.t, nhất quyết không chịu gả cho một kẻ tàn phế.
Vì thế, ba mẹ nuôi liền dứt khoát đẩy tôi lên xe hoa thế chỗ.
Người đàn ông đang ngồi trên xe lăn, sắc mặt âm trầm như phủ băng kia, chính là Phó Cảnh Tước người đứng đầu giới tài phiệt Bắc Kinh.
Ba tháng trước, hắn gặp t.a.i n.ạ.n xe hơi, đôi chân hoàn toàn mất khả năng đi lại. Từ đó tính tình càng trở nên méo mó, tàn nhẫn đến cực đoan. Người hầu trong Phó gia ai ai cũng sợ hắn như sợ quỷ, chẳng ai dám đến gần.
Theo nguyên tác, đêm tân hôn hôm nay, nguyên chủ Thẩm Tần Hoan sẽ bị dọa đến bật khóc, quỳ xuống van xin, cuối cùng bị Phó Cảnh Tước ghét bỏ, ném ra ngoài hành lang lạnh lẽo.
Chuỗi ngày địa ngục của cô cũng từ đó bắt đầu.
Nhưng tôi không phải nguyên chủ.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, không thấy đáng sợ.
Chỉ thấy một “đống tiền biết đi”.
Phó Cảnh Tước là ai?
Là người giàu đến mức chỉ cần b.úng tay cũng có thể mua đứt mười cái Thẩm gia.
Gả cho hắn, nói thế nào cũng không thiệt.
Tôi chỉnh lại váy cưới, cong môi nở nụ cười dịu dàng nhất có thể.
“Chồng à, đêm tân hôn mà nổi giận nhiều như vậy không tốt cho sức khỏe đâu.”
Không khí lập tức im bặt.
Phó Cảnh Tước khựng lại vài giây.
Đôi mắt phượng hẹp dài của hắn khẽ nheo lại, sát khí trong đáy mắt càng lúc càng đậm.
Hắn cười khẩy, tiếng cười lạnh đến mức khiến người ta sống lưng phát rét.
“Chồng?”
“Loại phụ nữ ham hư vinh, tham sống sợ c.h.ế.t như cô… quả nhiên rất biết thuận theo tình thế.”
Hắn chống tay lên thành xe lăn, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ.
Phó Cảnh Tước ghét nhất kiểu phụ nữ bị ép gả đến đây.
Chỉ cần nhớ tới ánh mắt tính toán, lấy lòng của nguyên chủ trước kia, hắn đã thấy buồn nôn.
“Lại đây.”
Giọng nói lạnh lẽo mang theo ý ra lệnh không cho phép cãi lại.
Tôi chớp mắt, ngoan ngoãn bước tới.
“Sợ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đùa à, tôi từng theo sư phụ vào tận ổ xã hội đen cứu người, loại tình cảnh này căn bản chẳng dọa nổi tôi.