Khi ý thức dần trở lại thì cũng đã qua một canh giờ rồi, Khởi Tu cảm thấy toàn thân như bị trăm ngàn con ngựa chạy qua rồi dẫm đạp lên người vậy, từng khối cơ bắp đều đau nhức đến tê dại, hắn mở mắt ra khung cảnh quen thuộc của trạch viện lại đập vào mắt.
"A..."
Khởi Tu vừa định ngồi dậy thì toàn thân lập tức truyền tới cảm giác đau đớn dữ dội khiến hắn nằm vật trở lại, bên cạnh Chu Văn đang ngồi nhàn nhã uống rượu.
Thấy hắn tỉnh lại, lão nhướng mày:
"Ồ tỉnh rồi đấy à"
Khởi Tu hữu khí vô lực gật đầu:
"Gia gia..."
Chu Văn đặt bình rượu xuống nhìn hắn mà cười nói:
"Tiểu tử ngươi ngất kiểu gì hay thế"
Khởi Tu nghe vậy liền khóc không ra nước mắt:
"Là ta đau quá nên mới ngất đi"
Chu Văn trầm mặc như đang suy nghĩ gì đó, lại đi đến xem xét thân thể Khởi Tu, hỏi lại thêm lần nữa cho chắc liệu hắn có cảm thấy đột phá quá nhanh khiến căn cơ bất ổn không, thì nhận được đáp án là ngoài đau đến ngất đi thì mọi chuyện còn lại vẫn bình thường.
Nhận được câu trả lời Lão cười gằn nhìn lấy Khởi Tu:
"Ta còn tưởng chuyện gì lớn, nếu chỉ là đau quá nên ngất thì không cần phải lo"
Trong lòng Khởi Tu bỗng dâng lên dự cảm bất an, quả nhiên Chu Văn lật tay một cái trên tay ông đã xuất hiện một viên đan dược màu vàng nhạt, mùi thuốc thơm ngát lập tức lan khắp sân viện, Khởi Tu còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Chu Văn bóp miệng nhét thẳng vào họng.
ỰC!
Đan dược trôi xuống bụng, một luồngkhí mát lạnh lập tức tràn lên thức hải, nhanh chóng Cổ Bích Diện xem xét giúp hắn.
•Đan Dược: Định Tâm Đan
•Phẩm Giai: Thiên Giai Trung Phẩm
•Công Dụng: Ổn định thần hồn, giữ vững ý thức, chống lại tâm ma và các loại ảnh hưởng tinh thần, thích hợp cho tu sĩ dưới Hoá Thần Kỳ.
Khởi Tu còn đang ngơ ngác thì Chu Văn đã tiện tay gom toàn bộ số linh dược Trung Giai còn sót lại, sau đó nhét hết vào miệng hắn.
"Ặc Ặc, ta kháo Gia Gia ngươi từ từ thôi!"
Chu Văn mặc kệ đợi khi Khởi Tu nuốt sạch toàn bộ Linh Dược thì Lão mới hài lòng gật đầu:
"Tốt, nếu chỉ vì đau mà ngất thì đơn giản, chỉ cần không cho ngất nữa là được"
Khởi Tu:
"?????????"
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, hắn bỗng hiểu ra viên Định Tâm Đan vừa rồi dùng để làm gì.
Khởi Tu run run lùi lại phía sau:
"Gia Gia...người bình tĩnh đã...ta nghĩ chúng ta có thể bàn bạc lại chuyện tu luyện, không cần nhanh quá đâu người hiểu chứ"
Nhưng đã quá muộn bàn tay to lớn như hộ pháp của Chu Văn đã chộp lấy vai hắn, một nụ cười cực kỳ hiền từ của Chu Văn hiện ra:
"Đừng lo, Gia Gia sẽ hảo hảo giúp ngươi tu luyện"
ẦM!!!
Một quyền nện ra, lòng ngực Khởi Tu trực tiếp lõm xuống một đoạn:
"Aaaaaaa!!!"
Tiếng hét thảm vang vọng cả trạch viện, nhưng vì nó đã được thiết kế sẵn kết giới ngăn cách nên tiếng hét thảm của Khởi Tu không một ai trong Chu phủ biết cả, dù biết cũng chỉ làm ngơ như không nghe thôi.
Lần này còn kinh khủng hơn lúc trước gấp mấy lần, nếu trước kia đau quá còn có thể ngất thì hiện tại dù đau đến mức muốn chết đi cũng không thể ngất.
Định Tâm Đan giống như đóng đinh thần hồn của hắn lại, muốn ngất cũng không được, muốn trốn cũng không xong, mỗi một quyền của Chu Văn đều rõ ràng được hắn cảm nhận một cách trọn vẹn.
Từng cơn đau như sóng thần liên tục đập tới, Khởi Tu cảm giác mình như đã chết, sau đó sống lại rồi lại chết, rồi lại sống, cảm giác này triền miên không biết bao nhiêu lần.
Trong lòng hắn bắt đầu ân cần hỏi thăm tổ tông mười tám đời của Chu Văn rồi, nhưng ngoài miệng hắn vẫn phải gào lên:
"Gia gia nhẹ tay, Á Á Á Á!!!"
Chu Văn nghe vậy thì cười lớn:
"Ha ha ha, nam tử hán đại trượng phu, một chút đau đớn nhỏ này đã là gì"
ẦM!
Lại một quyền nữa nện vào người Khởi Tu, hắn lúc này muốn khóc rồi, hắn muốn được giải thoát khỏi sự tra tấn này, đây là tra tấn chắc chắn là tra tấn chứ không thể nào là tu luyện được.
Không biết qua bao lâu, khi toàn bộ dược lực của Linh Dược Trung Giai đã bị tiêu hao sạch sẽ, Chu Văn cũng dần dần dừng tay, còn lúc này đây thân thể Khởi Tu đã không còn hình người nữa rồi, toàn thân nằm bẹp dưới mặt sân.
Do công hiệu của Định Tâm Đan đã hết, Khởi Tu lúc này miệng thì sùi bọt mép còn hai mắt đã trắng dã nhìn trời, trông chẳng khác gì cá chết phơi nắng cả.
Chu Văn kiểm tra một lượt, cuối cùng lại nhíu mày:
"Hửm, đã đến cực hạn rồi sao"
Lão cảm nhận rõ ràng, bất kể mình tiếp tụcg đánh thế nào đi nữa, thì thân thể của Khởi Tu cũng không tăng thêm được chút ít nào, giống như đã chạm tới một bức tường vô hình, không thể tiến thêm nửa bước.
Suy đoán một lúc thì Chu Văn cũng hiểu được tình hình:
"Xem ra công pháp luyện thể của tiểu tử này có giới hạn"
Chu Văn lẩm bẩm, sau đó cũng không tiếp tục tẩm quất Khởi Tu nữa, nửa canh giờ sau Khởi Tu cuối cùng lấy lại chút sức lực, hắn run rẩy ngồi dậy.
Cảm giác như mình vừa được kéo ra khỏi mười tám tầng địa ngục vậy:
"Cuối cùng...cuối cùng cũng sống sót..."
Khởi Tu đang nước mắt lưng tròng thì một màn hình được Cổ Bích Diện chiếu duy nhất cho mình hắn xem xuất hiện.
• Chủ Thể : Việt
• Tuổi : 17
• Cảnh Giới : Bì Nhân Cảnh Tầng IV
Tiến Độ: 377/1000
• Công Pháp :
Loạn Quỷ Phệ Thiên • [Cổ Pháp Ngụy Thuật]
Số Lượng: 69
• Thể Pháp :
Bất Diệt Chi Thể 1★ • [Vô Hạn Thăng Tiến]
Ngang Ngũ Tạng Cảnh Tầng X
Tiến Độ: 1000/1000
*Yêu cầu cảnh giới của bản thân đạt ngang cảnh giới luyện thể mới mở ra tiến độ tiếp theo*
• Bộ Pháp: Tiêu Dao Du Thiên Bộ[ ????? Chưa Tu Luyện ]
• Pháp Bảo: Cổ Bích Diện Cấp Bậc • [?????]
• ??????....
• ??????....
• ??????....
• ??????....
Nhìn thấy từng dòng chữ trên màn hình, Khởi Tu không khỏi ngây người, sau đó là trợn tròn mắt:
"Ngũ Tạng Cảnh tầng X?????"
"Mẹ nó có bị lỗi gì không đây!!"
Nhưng niềm vui còn chưa kéo dài được bao lâu, ánh mắt hắn dừng lại ở dòng cảnh báo bên dưới.
*Yêu cầu cảnh giới của bản thân đạt ngang cảnh giới luyện thể mới mở ra tiến độ tiếp theo*
Khóe miệng Khởi Tu giật giật, nụ cười dần biến mất, Ngũ Tạng Cảnh tầng X mà hắn hiện tại mới Bì Nhân Cảnh tầng IV, khoảng cách này xa tới mức khiến hắn tuyệt vọng.
Cảnh giới thân thể thì khác, Bất Diệt Chi Thể vốn rất khủng bố khi có lực lượng đủ mạnh thì cảnh giới thể tu của hắn sẽ nhảy vọt lên tận trời, còn tu vi thật sự của hắn, nếu muốn tu luyện phải tốn tài nguyên và thời gian rất lâu.
Khởi Tu ngồi dưới đất thở hổn hển, toàn thân đau nhức như vừa bị nghiền qua mấy chục lần vậy, nhưng tâm tình lại khá hơn trước không ít.
Ít nhất hắn cũng đã biết nguyên nhânn vì sao Bất Diệt Chi Thể đột nhiên dừng lại, nhìn dòng chữ cảnh báo trên màn hình, hắn liền đem toàn bộ chuyện vừa phát hiện nói cho Chu Văn nghe.
Đương nhiên, những thứ liên quan đến Giếng Ngọc vẫn bị hắn giấu đi sạch sẽ, hắn chỉ nói đơn giản rằng công pháp luyện thể của mình có hạn chế đặc biệt, muốn tiếp tục tăng tiến thì cảnh giới bản thân phải theo kịp.
Nghe xong, Chu Văn cũng hơi nhíu mày:
"Ý ngươi là hiện tại nhục thân của ngươi đã đạt tới Ngũ Tạng Cảnh tầng X"
"Nhưng cảnh giới bản thân vẫn còn ở Bì Nhân Cảnh tầng IV nên nhục thân ngươi không thể tiến thêm, muốn tiếp tục phải giúp cảnh giới bản thân ngang với thân thể sao"
Khởi Tu gật đầu như gà mổ thóc:
"Đúng vậy, đúng vậy Gia Gia, cho nên giờ dù có tiếp tục hấp thu bao nhiêu công kích vẫn vô dụng"
Chu Văn vuốt râu suy nghĩ, một lát sau mới thở dài:
"Thiên hạ rộng lớn, quả nhiên loại công pháp cổ quái gì cũng có"
"Nhưng như vậy cũng tốt, Ít nhất hiện tại không cần lo nhục thân ngươi quá yếu, còn về tu vi bản thân thì số tài nguyên ta cho ngươi đã đủ rồi"
"Nếu phục dụng đúng cách thì có thể giúp ngươi đạt đến Ngũ Tạng Cảnh chỉ còn là chuyện một sớm một chiều"
Nói đến đây, ánh mắt Chu Văn trở nên nghiêm túc hơn vài phần:
"Tiểu tử, ngươi phải nhớ ở Kinh Thành này có rất nhiều chuyện rắc rối"
"Sau này khi được ra ngoài phải chú ý một chút, bằng không mất mạng lúc nào cũng không hay"
Khởi Tu cũng nghiêm túc gật đầu, những chuyện này hắn hiểu, không nói đâu xa chỉ riêng việc bị Mặc Uyên kéo đi sưu hồn đã đủ khiến hắn nhớ cả đời.
Chu Văn tiếp tục căn dặn:
"Khoảng thời gian tới tiểu tử ngươi cứ an tâm ở Chu phủ"
"Đừng chạy lung tung, qua một thời gian nữa học viện Kim Ngọc sẽ tuyển sinh"
"Tiểu nha đầu Lưu Tuyết đã lên tiếng rồi, đến lúc đó ngươi sẽ trực tiếp được vào học viện, muốn mạnh hơn thì phải tiếp xúc với nhiều thiên tài chân chính và công pháp tu luyện hơn"
Khởi Tu nghe vậy liền sáng mắt:
"Học viện Kim Ngọc?"
Chu Văn cười nhạt.
"Đúng vậy, đây là nơi quy tụ thiên tài mạnh nhất toàn bộ Kim Ngọc Đế Quốc"
"Bọn ta chờ ngươi tỏa sáng nhất ở nơi đó, nếu đến cả việc này mà ngươi cũng không làm được vậy thì ánh mắt của Tiểu Thuận thật sự đã nhìn nhầm rồi"
"Số tài nguyên kia ta cũng chỉ giúp ngươi đến đó, về sau muốn được hưởng nhiều hơn phải xem biểu hiện của ngươi vậy"
Khởi Tu lập tức vỗ ngực đầy tự tin nói:
"Gia Gia cứ yên tâm, ta nhất định không làm mất mặt sư phụ và Gia Gia người"
Chu Văn nghe vậy bật cười, nhưng trong mắt lại hiện lên vài phần mong chờ, sau khi căn dặn thêm vài chuyện về Kinh Thành.
Chu Văn cuối cùng cũng đứng dậy:
"Được rồi, ngươi nghỉ ngơi đi ta còn nhiều việc phải xử lý không rảnh ở đây chơi với ngươi"
Nói xong không gian trước mặt khẽ vặn vẹo, thân ảnh Chu Văn trực tiếp biến mất, để lại Khởi Tu một mình trong sân viện rộng lớn.
Bầu không khí lập tức yên tĩnh trở lại, Khởi Tu ngẩng đầu nhìn trời, lần đầu tiên từ khi đến Kinh Thành hắn mới có thời gian nghỉ ngơi thực sự.
"Mẹ nó...cuối cùng cũng được thở rồi"
Hắn nằm dài xuống nền đá, chẳng muốn động đậy thêm chút nào, tiếp theo đây hắn phải nhanh chóng nâng cảnh giới bản thân cao bằng thân thể để xem cái Giếng Ngọc kia đang bày trò quỷ gì.
Khoảng nửa canh giờ sau, đúng lúc Khởi Tu đang suy nghĩ xem có nên tiếp tục tu luyện hay không, thì bên ngoài sân viện vang lên tiếng gõ cửa.
Cốc..Cốc..Cốc
Khởi Tu hơi ngẩn người, có người tới sao, không phải Chu Văn đã nói nơi này không ai được phép đến gần, nhưng nghĩ đến đây là khu vực Chu phủ làm sao có nguy hiểm được, nghĩ đến vậy hắn đã nhanh chóng cất giọng.
"Vào đi"
Két—
Cánh cửa gỗ chậm rãi mở ra, một lão giả tóc bạc mặc trường bào xám từ từ bước vào, khí tức trên người rất yếu nhìn chẳng khác nào một ông lão bình thường, nhưng từ tác phong và ánh mắt lại khiến người ta cảm nhận được sự già dặn của năm tháng.
Lão nhìn thấy Khởi Tu liền hơi khom người:
"Tiểu công tử, Lão nô là quản gia của Chu phủ"
Khởi Tu lập tức đứng dậy:
"Quản gia?"
Lão già gật đầu:
"Gia chủ đã căn dặn, từ hôm nay mọi sinh hoạt của công tử đều do lão nô phụ trách"
Nói xong Lão phất tay, một chiếc nhẫn trữ vật lóe sáng, bên cạnh Lão lập tức xuất hiện mấy bộ y phục mới tinh, từng bộ đều được may từ linh tơ thượng hạng, mềm mại mát mẻ vô cùng, so với cái quần rách mà Khởi Tu đang mặc đúng là khác biệt một trời một vực.
Không chỉ vậy, phía sau lão còn xuất hiện mấy hộp thức ăn lớn, mùi thơm lập tức lan khắp sân viện Khởi Tu vô thức nuốt nước miếng, từ lúc vào Kinh Thành tới giờ hắn còn chưa được ăn một bữa tử tế.
Quản gia cười hiền hòa cất giọng:
"Đây là quần áo cùng thức ăn gia chủ căn dặn chuẩn bị"
"Tiểu công tử cứ dùng, thiếu thứ gì có thể báo với lão nô"
Khởi Tu nhìn đống đồ trước mặt, trong lòng lập tức dâng lên cảm giác xúc động, quả nhiên có chỗ dựa lớn vẫn tốt hơn tự mình bôn ba ngoài đường, ít nhất không phải mặc quần rách chạy khắp nơi nữa.
Nghĩ tới đây hắn lập tức chắp tay:
"Đa tạ Quản Gia Gia"
Lão già hơi bất ngờ sau đó cười ha hả:
"Tiểu công tử khách khí rồi"
Nói xong Lão cũng không nán lại lâu, chỉ đơn giản dặn dò vài câu rồi xoay người rời khỏi trạch viện, từ đầu tới cuối không hề hỏi thêm bất cứ chuyện gì, khi bóng lưng quản gia biến mất.
Khởi Tu mới nhìn đống thức ăn trước mặt hai mắt đã dần sáng lên:
"Mẹ nó..đây mới gọi là cuộc sống chứ"
Mấy phút sau trong sân viện chỉ còn lại tiếng ăn như hổ đói của một thiếu niên nào đó vang vọng không ngừng.