Vĩnh Hằng Chi Lộ

Chương 12: Phát Hiện Kinh Khủng



Tốc độ rơi xuống đã giảm đi không ít, Khởi Tu đưa ra một quyết định khi gần tiếp đáy sẽ điều động tất cả 39 đầu lâu hư ảnh lao đến đập ngang thân để cho hắn văng vào vách vực.



Nghĩ là làm hắn bắt đầu canh độ cao mình sắp tiếp đất để điều động đầu lâu, rất nhanh khi hắn cảm giác chỉ cần mất chừng mười mấy mét nữa thân thể mình sẽ va chạm trực tiếp xuống nền đá, thì liền hành động.



39 đầu lâu cuộn thành một cục vừa lúc ý niệm điều động bọn nó lao vụt tới đâm ngang người hắn, cả người bị chệch hướng văng thẳng vào vách của đáy vực, nhưng như từ trước đã chuẩn bị hắn oằn người một vòng.



Đưa tay ra sau lưng Khởi Tu liền cầm lấy cáng Hắc Thiết Đao, đao vừa vào tay hắn nhanh chóng dùng hai tay cầm lấy tạo thành thế vung ném, vừa lúc thân thể bị đánh văng đến gần vách đá hắn đã quyết đoán bổ thẳng đao vào núi ý định dùng đao làm chậm lại tốc độ rơi của mình.



Hắc Thiết Đao sắc bén vô cùng, nó bây giờ đã cắm ngập vào vách đá chỉ còn lại cáng đao đang trong tay Khởi Tu, đúng như tính toán của mình hiện tại tốc độ rơi đã giảm xuống rất nhiều, nhưng đổi lại hai tay hắn gần như đã gãy.



Nghiến chặt răng của mình Khởi Tu hai tay vẫn giữ chắt lấy cáng đao dù tay muốn gãy hắn cũng không buông.



ẦM!!!!!



Thân thể vừa chạm mặt đất đã tạo ra một tiếng nổ to, dù đã chuẩn bị kĩ lưỡng tất cả nhưng hắn vẫn đánh giá quá thấp tình huống lúc đó của mình,



Ánh mắt Khởi Tu tối sầm lại, toàn thân như muốn tan thành từng mảnh, khoảnh khắc cuối cùng khi rơi xuống hắn đã tính toán rất nhiều, từ việc dùng đầu lâu hư ảnh giảm tốc, dùng Hắc Thiết Đao cắm vào vách đá tạo điểm tựa, cho đến việc chủ động điều chỉnh thân thể tránh những vị trí chí mạng tiếp đất.



Nhưng dù chuẩn bị kỹ càng đến đâu thì cú va chạm cuối cùng vẫn vượt xa sức tưởng tượng của hắn.



Khởi Tu cảm giác lục phủ ngũ tạng như bị người ta dùng búa tạ đập nát rồi nhét trở lại trong bụng, miệng hắn há ra phun liên tiếp mấy ngụm máu hai mắt tối đen lại, ý thức gần như đứt đoạn may mà trước lúc tiếp đất hắn đã dùng đao kéo giảm tốc độ rất nhiều, nếu không hiện tại sợ rằng chỉ còn lại một bãi thịt nát.



Xung quanh không ngừng có đá lăn xuống những tảng đá lúc trước bị Hắc Thiết Đao cày nát khỏi vách núi giờ mới liên tục đổ xuống theo.



ẦM!

ẦM!



Từng khối đá lớn đổ ập xuống ngay vị trí Khởi Tu đang nằm, rất nhanh cả người Khởi Tu đã bị chôn vùi dưới đống đất đá hỗn loạn, bên dưới đống đá Khởi Tu nằm bất động máu tươi chảy dọc theo khóe miệng, ngay cả một đầu ngón tay cũng chẳng muốn động.



Nhưng rất nhanh Bất Diệt Chi Thể bắt đầu vận chuyển, từng tia khí huyết nóng rực lưu chuyển trong cơ thể, những tổn thương từ lúc rơi xuống đang liên tục được hấp thu chuyển hóa, tuy tốc độ không quá nhanh nhưng ít nhất cũng giúp hắn giữ được mạng.



Không biết qua bao lâu, một bàn tay đầy máu bất ngờ từ trong đống đá thò ra , rồi lại là cánh tay khác sau đó là cả thân người, Khởi Tu như một con quỷ bò từ dưới mồ lên, chật vật đẩy từng khối đá ra khỏi người.



"Hộc...hộc..."



Hắn chống tay xuống đất thở dốc toàn thân đau đến tê dại nhưng ít nhất hắn vẫn còn sống, ngồi nghỉ hồi lâu Khởi Tu mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn quanh, đáy vực rất lớn, lớn hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.



Khắp nơi đều là đá nhọn lởm chởm những gốc cây cổ thụ mọc thưa thớt rải rác giữa vực sâu, có cây đã chết khô có cây vẫn còn sống nhưng thân cây vặn vẹo quái dị như bị thứ gì đó bóp méo.



Không khí nơi này âm u đến lạ ánh sáng mặt trời gần như không thể chiếu xuống tận đáy, mọi thứ đều phủ lên một màu xám lạnh lẽo.



Khởi Tu nhìn một vòng rồi lắc đầu lầm bầm:

"Nơi quỷ quái gì đây..."



Hắn cố đứng dậy nhưng vừa nhấc chân đã lảo đảo ngã xuống, lực lượng trong người gần như đã cạn sạch do lúc trước để tạo thêm đầu lâu hư ảnh hắn đã tiêu hao toàn bộ năng lượng dự trữ nên hiện tại chẳng khác gì một cái xác biết đi cả.



Không còn cách nào khác Khởi Tu đành tìm một gốc cây lớn gần đó ngồi xuống nghỉ ngơi, thời gian trôi qua từng chút hắn ngồi điều động Giếng Ngọc cùng với Cổ Pháp liên tục cắn nuốt linh khí thiên địa hoà vào thân thể giúp hắn lấy lại một ít sức lực.



Bất Diệt Chi Thể cũng không ngừng vận chuyển, từng tia lực lượng ít ỏi do thương thế khi bị rơi xuống đáy vực gây ra đang từ từ bị kéo vào cơ thể, miễn cưỡng khôi phục được thêm vài phần sức lực.



Nửa canh giờ sau Khởi Tu đã hoàn toàn khôi phục cả người sinh long hoạt hổ vô cùng, tốc độ hồi phục cơ thể của hắn vẫn rất khủng bố vô cùng, đứng bật người hắn vác lấy Hắc Thiết Đao bắt đầu thăm dò cảnh vật xung quanh.



Đấy vực cô quạnh vô cùng không có lấy một tiếng chim hay tiếng động vật nào phát ra cả, nhắm lấy một hướng ít cây cối nhất bắt đầu di chuyển, càng đi hắn càng thấy kì lạ vì dù là đáy vực sâu thẳm không có người sống thì ít nhất cũng phải có động vật nào chứ.



Đi thêm một lúc nữa thì chợt cả người Khởi Tu đứng khựng lại, phía trước hắn lúc này là một khoảng đất trống gần chân vách vực, nơi đó hắn thấy thình lình trước mình là một ngôi miếu nhỏ, nhìn sơ qua thì ngôi miếu đã cũ kỹ vô cùng chỉ cần một cơn gió hơi lớn một chút không chừng nó sẽ sập mất.



Khởi Tu cẩn thận di chuyển lại gần, càng đến gần thì cái miếu nhỏ càng hiện rõ ra trước mắt hắn, miếu được dựng bằng gạch và gỗ nhìn bình thường vô cùng, nhưng cái bất thường ở đây là nó xuất hiện dưới đáy của một cái vực sâu, nơi mà chẳng có một sự hiện diện của con người nào.



Đi đến trước cửa miếu hắn tập trung quan sát, nền đất quanh thật sự hòa hợp với nền miếu vô cùng chứng tỏa nó đã được dựng lên rất rồi, miếu cao hơn hắn nửa người tuy không quá to nhưng có thể chứa được năm sáu người là bình thường, phần mái đổ nát vô cùng cửa miếu thì chỉ còn lại một cánh cửa.



Khởi Tu nhẹ nhàng lách người qua phần cửa đã mất để vào trong, phía trong miếu trống vắng vô cùng chỉ có một cái bồ đoàn bằng gỗ còn phía trước bồ đoàn là một bệ đỡ ba tầng thiết kế theo kiểu cầu thang, trên đó có ba pho tượng nhỏ và một bát hương đã vỡ nát.



Tầng dưới cùng là bát hương đã vỡ tầng thứ hai là vị trí của hai pho tượng nhỏ, nhìn kỹ thì Khởi Tu lạnh cả sống lưng vì thứ hắn thấy lúc này là một tượng hình người mặc trường bào, đầu đội nón lá đính tua dua đỏ tuy màu của nó đã phai nhạt rất nhiều nhưng nhìn vẫn phân biệt được phần nào, trên hai tay tượng đang cầm lấy một sợi xích nhìn tổng thể rất kì bí.



Còn cái thứ hai mới khiến hắn rợn người, trước mắt Khởi Tu là một pho tượng ngựa thứ khiến hắn ớn lạnh chính là tượng này thân ngựa đầu người, phần thân ngựa bình thường lực lưỡng vô cùng còn phần mặt người nhìn như ác quỷ đến từ địa ngục vậy.



Không muốn nhìn lâu hắn liền đánh mắt lên pho tượng trên cùng nó là cái to nhất, chỉ thấy pho tượng này cũng là một thân người như thứ hắn để ý là người này có tận sáu tay, nhưng ngoài những chi tiết kia hắn lại không nhìn ra được thứ gì khác, bức tượng không có nhân diện chỉ có thân thể mà thôi.



Xem xét chán chê hắn đành rời khỏi miếu mà tiếp tục di chuyển khám phá đáy vực, đi ròng rã suốt hai canh giờ thứ hắn thấy chỉ có đá lởm chởm và một ít cây cối, vẫn không phát hiện động vật sống nào cả,



Không gian xung quanh bắt đầu tối dần tuy không thể bên trên tình hình thế nào nhưng thấy không gian bắt đầu tối đi thì Khởi Tu biết trời đã bắt đầu tối rồi, quyết định quay về đường cũ hắn muốn quay lại miếu để tá túc qua đêm.



Tuy những vật trong miếu kì dị vô cùng nhưng nếu không để ý tới chúng thì cũng chả có chuyện gì phải lo, đi một lúc thì miếu nhỏ đã xuất hiện trong tầm mắt hắn vừa đi tới miếu Khởi Tu cũng tranh thủ nhặt thêm ít gậy gỗ để tối nay có cái đốt lên.



Hắn cũng rất cảnh giác với cái miếu này, vì nó là thứ lạ nhất xuất hiện dưới đáy vực và những thứ bên trong thì càng kì dị hơn, tuy vậy hắn muốn cược, cược rằng nó chỉ là một cái miếu bình thường, cược rằng nó có thể là một cơ duyên.



Vì khi đọc truyện tu tiên trước kia những đoạn rớt núi nhặt được bí thuật thần thông, thiên tài địa bảo, lỡ đâu lần này lại để hắn gặp được thì sao, tu tiên mà đôi lúc chỉ một quyết định nhỏ có thể dẫn đến đại cơ duyên cũng có thể là một cái chết vạn kiếp bất phục.



Đêm đến hắn đốt một đống lửa trước cửa miếu một đoạn, còn hắn lấy một ít lá cây lót trước hiên miếu làm chỗ nghỉ ngơi, hắn vẫn thấy hơi rợn rợn khi phải ở chung một chỗ với mấy pho tượng kia, thậm chí hắn còn lấy một nhánh cây nhiều là che lại một bên cửa đã mất luôn mà.



Hôm nay tuy đã gặp quá nhiều chuyện nhưng việc tu luyện hắn vẫn không bỏ sót một lúc nào, nhưng lần này hắn tập ít đi nhiều vì lực lượng dự trữ đã dùng hết nó đã không còn dồi dào như trước nên hắn cũng không muốn tập hơi quá tay.



Sáng hôm sau khi không khí dưới đáy vực đã sáng sủa hơn trong thấy Khởi Tu lại bắt đầu di chuyển tìm đường thoát đi, đêm qua hắn vẫn nằm cảnh giác rất lâu nhưng vẫn không có chuyện gì xảy ra, thấy thế hắn cũng chỉ đành tiếp tục di chuyển thôi.



Lại tiếp tục di chuyển theo lộ tuyến cũ, chỉ có lởm chởm đá vụn và cây cối không khác gì hôm qua cả, không gian lại bắt đầu tối đi hắn chỉ có thể quay về miếu thử cách khác để thoát khỏi đây, nếu cứ đi mông lung thế này lỡ đến cuối đường vẫn chỉ là vách vực cao không thấy đỉnh kia thì sao.



Trên đường quay lại bỗng thấy một chuyện khiến hắn vui vẻ cực kỳ, trong những đoạn đá lởm chởm hắn thấy một thân hình dài dài đang linh hoạt di chuyển, một con rắn rất to vừa nhìn thấy thế Khởi Tu đã liên tục nuốt ba ngụm nước bọt.



Không nói nhiều hắn phi thân lao tới muốn nhanh chóng bắt lấy bữa tối của mình hôm nay, nhưng con rắn cũng nhanh không kém nó linh hoạt trường theo những chởm đá to rồi lao vụt tới chân vách vực.



Khởi Tu lao theo nhưng khi vừa đến hắn chỉ thấy một cái lỗ to ngay góc vách, hắn chắc chắn con rắn kia đã chui vào đấy, không nói nhiều hắn cầm Hắc Thiết Đao bổ liên tục vào cái hang nhỏ, Khởi Tu quyết tâm vô cùng, mấy ngày nay thứ duy nhất hắn nhìn thấy còn sống chính là con rắn này, nếu để nó chạy mất thì đúng là khóc không ra nước mắt, nên hắn muốn dùng tư thế Bá Vương Ngạnh Thượng của mình để thu phục con yêu rắn.



Đêm đến Khởi Tu lại tiếp tục đốt một đống lửa trước miếu nhưng lần này thì khác, gần sát đống lửa là một que gỗ đang kẹp một con rắn rất to, không ai khác đây chính là con rắn trên đường về Khởi Tu đã bắt gặp được, hắn đã thành công Ngạnh Thượng con rắn tội nghiệp đó.



Ngửi thấy mùi thơm bay thoảng bên trong không khí khiến hắn nước miếng đã chảy ròng ròng, một lúc sau khi thịt rắn đã chín hắn như nghĩ đến gì đó, lấy đao cắt lấy một khúc thịt rắn sau đó bẻ lấy một nhánh cây khô nhỏ đem nó gần đống lửa mà đốt lên.



Thịt đặt trên một lớp lá tay kia cầm một nhánh cây nhỏ đang cháy bập bùng mà đi vào trong miếu, hắn đi tới trước bệ thờ đặt phần thịt gần bên bát hương vỡ, còn nhánh cây đang cháy hắn thổi tắt rồi cắm xuống một chỗ trong bát hương còn dùng được.



Làm xong hắn chỉ lẩm bẩm:

"Mượn nhờ chỗ ở đã làm phiền, đây là chút ít tâm ý ta đền bù cho các vị"



Đây là một thói quen ở thế giới trước kia của hắn, làm xong tất cả hắn quay lại chỗ cũ rồi ngồi xuống ăn lấy ăn để phần thịt còn lại.



Lại tiếp tục tu luyện điên cuồng, hắn hiện tại đang muốn mạnh lên nhanh nhất có thể, đêm khuya khi hắn đang nghỉ ngơi nhưng vẫn luôn âm thầm cảm nhận mọi thứ, ở nơi xa lạ này hắn không có một chút cảm giác an toàn nào để nghỉ ngơi cả.



Và đúng như hắn mong chờ, cái miếu đã bắt đầu xuất hiện dị tượng.



LẠCH CẠCH!!

LẠCH CẠCH!!!

BỤP BỤP BỤP!!!!



Từng tiếng động lạ vang lên sau đấy là ba tiếng nổ nhỏ, chưa kịp để hắn định thần thì không khí xung quanh đã bất chợt giảm mạnh, sự lạnh lẽo thâm vào da thịt khiến hắn tê cả người, chưa kịp thích ứng với sự bất thường từ miếu thì trong thức hải của hắn, Giếng Ngọc cũng ầm ầm dị động.



Không nói không rằng hắn bật người lao xa khỏi miếu, đứng sau đống lửa vẫn đang cháy để quan sát dị tượng, nhưng thứ khiến hắn càng lạnh người hơn là dù đứng gần đống lửa đang cháy nhưng cái cảm giác lạnh lẽo kia vẫn còn nguyên đó.



Rất nhanh trước sự chứng kiến cảnh Khởi Tu một cảnh tượng kinh khủng đã diễn ra, từ phía trên miếu có hai luồng khí đen bay vụt lên sau đấy từ hai luồng bọn chúng phân ra làm hàng chục hàng trăm luồng, rất nhanh những luồng khí đó từ từ tụ thành thân ảnh.



Vừa nhìn những thân ảnh kia hiện ra Khởi Tu đá há hốc cả miệng, vì những thân ảnh xuất hiện kia giống y đúc hai bức tượng nhỏ ở bậc hai phía trong miếu kia, chính là người đội nón lá đính tua dua đỏ và một con ngựa đầu ngườì nhìn qua vô cùng đáng sợ.



Chưa dừng lại ở đó một luồng khí to lớn gấp mấy lần bay vụt lên cao nhất, từ trong đó hắn cảm nhận được một khí thế vô cùng đáng sợ, hắn bắt đầu sợ rồi.



Khởi Tu lắp bắp nói khẽ:

"Mẹ kiếp, này đúng là cơ duyên rồi, cơ duyên to luôn là đằng khác"



Hắn muốn khóc rồi, không chừng lần đặt cược này của mình khả năng trắng tay là rất cao, bất chợt mắt hắn co rút lại vì không biết từ bao giờ cái Giếng Ngọc từ trong thân thể mình đã lơ lửng trước mặt, sau đó nó bay lên ngang hàng với luồng khí đen to lớn kia.



Rồi một giọng nói vang lên khiến Khởi Tu tim đập điên cuồng, giọng nói này là phát ra từ cái Giếng hắn xin thề đây là chuyện khiến hắn kích động còn hơn việc cái miếu xảy ra dị động, từ bao lâu rồi từ lúc hắn đến thế giới này cái Giếng Ngọc đã theo hắn rồi.



Nhưng chưa bao giờ hắn thấy bộ mặt này của nó, hắn chưa thấy nó nói chuyện bao giờ nghĩ đến gì đó cả người hắn co rúm lại mà từ từ lùi thân thể về sau.



Thứ khiến cái Giếng mạnh mẽ phải hiện thân thì có thể bình thường sao, giọng nói vang lên như gần như xa như từ quá khứ vọng đến tương lai không phân rõ nam nữ, Khởi Tu không biết phải tả thế nào với cái giọng của cái Giếng kia.



"Thần Trùng Thời Thần BẤT CỐ THẦN!!!.....Đây Là Giờ Sửu, Không Phải Giờ Dần..Ngươi Không Tài Nào Hiện Thế Được.....VỀ ĐI!!!"



Giọng nói vừa kết thúc Miệng Giếng đã lao tọt về lại thức hải của Khởi Tu, trở lại sự im lìm như trước không tỏ ra thêm một dị động nào nữa, còn trên kia khi luồng khí đen to lớn nghe xong câu nói đó nó cũng im lặng một lúc lâu rồi từ từ tan biến mất.



Những kẻ xuất hiện cùng cũng từ từ tan theo, nhưng bất chợt từ hư không khí một viên đá đỏ nhỏ đầy huyền bí hiện ra, nó không cho Khởi Tu kịp hành động đã nhanh chóng lao vọt vào thức hải của hắn y như miệng giếng, vừa bay vào.



ẦM!!!!!



Nó đã bị Giếng Ngọc hung hăng lao tới hất văng đi một góc thật xa, đây là tỏ thái độ rồi, nó không muốn chung đụng với viên đá đỏ kia.



Khởi Tu cảm nhận được chuyện đó hắn chỉ biết đơ ra rất lâu, não hắn chết một phút không thể suy nghĩ kịp, thứ kìa lạ xuất hiện Giếng Ngọc nói chuyện rồi viên đá đỏ lao vào thức hải của hắn, rồi nó có thể cùng Giếng Ngọc hiện ngang mặt.



Khởi Tu lẩm bẩm một câu thất thần

"Cái Đề Ci Mét nhà nó........"