Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng

Chương 86



 

— "Ta ta ta biết! Ta biết rồi!"

 

Được dẫn đầu bởi Phó Nam Tinh và Mạc Tiêu Dương - người vừa nghe tin đã vội chạy đến, người dân Vu Thành đã có mặt sớm hơn cả dự tính của Tạ Kính Từ. Bọn lính canh trong lầu trước đây chưa từng chứng kiến một đám đông hùng hậu đến thế, bị dọa cho sợ đến mức nghi ngờ cả nhân sinh. Ban đầu chúng còn chống cự lấy lệ, nhưng sau đó thấy không thể cầm cự nổi, đành dứt khoát bỏ cuộc.

 

Huống hồ gì, từ tầng trên cùng cứ liên tục vang lên những tiếng ầm ầm của đồ vật đổ vỡ, tòa Lãm Nguyệt Các dường như có thể sập xuống bất cứ lúc nào. Làm thuê cho thành chủ thì làm sao quan trọng bằng việc giữ lại cái mạng nhỏ của mình, điều cần làm nhất lúc này là phải co giò bỏ chạy cho nhanh.

 

Cơ thể Bùi Độ rất yếu ớt, tu vi lúc này vẫn chưa phục hồi, không đủ khả năng ngự kiếm phi hành nên đành phải theo chân mọi người chạy lên lầu.

 

Không hiểu vì sao, rõ ràng người đang phải liều mạng đ.á.n.h nhau là Tạ Kính Từ, nhưng sắc mặt của hắn lại còn tái nhợt hơn cả nàng. Thấy nàng bị thương, hắn lập tức cởi áo ngoài ra, khoác lên chiếc váy dài đã bị rách vài chỗ của nàng:

 

— "Tạ tiểu thư..."

 

— "Ta không sao." Nàng chẳng mấy bận tâm đến chuyện đó, cúi xuống nhìn Giang Đồ đang nằm bẹp trên mặt đất: "Còn nhớ mình định nói gì không?"

 

Đa số dân chúng có mặt ở đây đều đã tận mắt nhìn thấy t.h.i t.h.ể của Phó Triều Sinh. Họ cố kìm nén cơn thịnh nộ, đứng túm tụm ngoài cửa. Một vài người tính tình nóng nảy, chẳng màng suy nghĩ gì thêm, trực tiếp vung nắm đ.ấ.m xông về phía hắn.

 

Giang Đồ sợ hãi co rúm lại phía sau Tạ Kính Từ:

 

— "Đừng đừng đừng! Dừng lại, dừng lại đi! Ta nói, ta sẽ nói hết!"

 

Hắn ngập ngừng một lúc, sau một khoảng thời gian im lặng, rốt cuộc cũng khó nhọc thốt nên lời:

 

— "Là ta..."

 

Giang Đồ hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng ngặt nỗi đang bị Tạ Kính Từ kề đao vào cổ, đành phải nôn ra một b.úng m.á.u tươi từ trong cổ họng, khàn giọng nói tiếp:

 

— "Là ta đã g.i.ế.c Phó Triều Sinh. Năm đó, ta nhận được tin tức từ Kim Võ Chân, nói rằng có một đao khách với thực lực cực mạnh sẽ đến ám sát ta... Ta cũng là bất đắc dĩ thôi! Có trách thì trách Kim Võ Chân ấy! Hắn ta mới chính là kẻ phản bội đã bán đứng mọi người, đến ta còn khinh bỉ hắn! Phỉ phui, cái tên phế vật đó!"

 

Tạ Kính Từ mất kiên nhẫn, tay cầm đao hơi dùng sức:

 

— "Đừng nói nhảm nữa."

 

Hắn đành phải dừng việc c.h.ử.i rủa Kim Võ Chân lại:

 

— "Hắn nói ta rất có thể sẽ không đ.á.n.h lại người kia, vì thế ta mới nghĩ ra một kế... Chắc hẳn các người đều đã biết rồi, trong lúc chiến đấu, ta đột nhiên rút lui, phá hủy bức tường bao quanh. Hắn không còn cách nào khác, đành phải lấy thân mình để lấp..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Giang Đồ không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của những người đó, ôm c.h.ặ.t lấy vết thương trên bụng, đột nhiên cao giọng:

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

— "Ta không phải là con người, ta đúng là đồ cầm thú... Ta biết ta có tội, đừng, xin đừng g.i.ế.c ta có được không? Ta cũng không còn cách nào khác mà, các người thử nghĩ xem, với tư cách là một thành chủ, việc củng cố lòng dân là vô cùng quan trọng, làm sao có thể để mặc cho mọi người nổi loạn được."

 

Ngày thường hắn ngạo mạn, hống hách là thế, giờ đây khi bị thương nặng, tu vi giảm sút nghiêm trọng, thái độ lại thay đổi nhanh đến vậy. Đúng là một nhân vật tàn nhẫn từng bước bò lên từ dưới đáy xã hội, kẻ này quả thực biết co biết duỗi.

 

Sự thật bị chôn vùi suốt năm mươi năm qua, cuối cùng cũng từ từ được phơi bày qua lời khai của kẻ đầu sỏ. Đám đông đang phẫn nộ bỗng chốc chìm vào im lặng, đứng bất động trước cửa. Giữa khoảng không tĩnh lặng kéo dài, một người phụ nữ bỗng bật khóc:

 

— "Cái tên khốn kiếp này..."

 

Tạ Kính Từ chậm rãi hỏi: "Phó Triều Sinh đã thắng, đúng không?"

 

— "... Phải."

 

Việc thừa nhận sự thật này đối với hắn là một nỗi nhục nhã khó tả. Cả giọng nói và cơ thể của Giang Đồ đều đang run rẩy:

 

— "Lúc đó ta bị ông ta đ.á.n.h trọng thương. Thấy mình sắp thua, nên mới... mới đành chọn cái hạ sách đó."

 

Khi lời nói của hắn vừa dứt, tòa lầu các đổ nát chỉ còn lại những tiếng khóc nức nở, bị đè nén nhưng ngày một nhiều hơn. Ngay cả những nam nhi lạnh lùng, ít nói nhất, cũng không cầm được mà đỏ hoe khóe mắt.

 

Phó Triều Sinh đã thắng.

 

Từ đầu đến cuối, ông ấy vẫn luôn là một vị anh hùng bất khả chiến bại.

 

— "Linh lực của Giang Đồ đã hao tổn nặng nề, trong thời gian ngắn không thể gây ra mối đe dọa nào nữa."

 

Chu Thận được Mạc Tiêu Dương đỡ đứng dậy từ dưới đất, gã lau đi vết m.á.u trên khóe miệng. Gã không còn nở nụ cười cợt nhả như thường lệ nữa, ánh mắt sâu thẳm tĩnh lặng, khàn giọng hỏi:

 

— "Phó Triều Sinh... ông ấy đang ở đâu?"

 

Chu Thận không giống như Ôn Diệu Nhu, gã không có một mạng lưới tình báo rộng lớn để điều tra ra sự đáng ngờ về thân phận của Kim Võ Chân.