Chỉ vì một tín hiệu cầu cứu không rõ mục đích, không rõ người b.ắ.n, mà tất cả bọn họ lại vô tình tụ họp lại nơi đây. Họ đ.á.n.h cược với hàng ngàn, hàng vạn khả năng khác nhau, chỉ để đối mặt với cái xác suất nguy hiểm một phần nghìn kia.
May mắn thay, họ đều đã có mặt ở đây.
Nghe câu "Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ" thốt ra từ miệng Cố Minh Chiêu, Tạ Kính Từ dù đang đau đầu như b.úa bổ cũng không nhịn được mà bật cười một tiếng.
Vị Thượng Tiên này đã lang bạt ở Phàm nhân giới mấy trăm năm, không chỉ tên tuổi, mà ngay cả dung mạo, thân phận cũng đã thay đổi vô số lần. Giờ đây, khi nghe hắn dõng dạc tuyên bố câu đó với vẻ mặt nghiêm túc, quả thực có chút cảm giác "tự vả".
Nhưng mà... miễn cưỡng cũng có thể coi là ngầu.
"Từ Từ, tỷ bị thương ở đâu?"
Thấy nàng mặt mày trắng bệch, hai tay ôm đầu, lại uống đan d.ư.ợ.c vào mà chẳng có tác dụng gì, Mạnh Tiểu Đinh sốt ruột như ngồi trên đống lửa: "Chẳng lẽ là thức hải —"
Nàng đang nói vội vàng thì bỗng nhiên sững người.
Tạ Kính Từ là một đao tu phe chính đạo, tuyệt đối không thể dính dáng gì đến ma khí. Vậy mà lúc này, một cơn gió mạnh thổi qua, làm dấy lên một luồng khói đen kịt trên người nàng.
Khói đen ngày càng dày đặc, tuôn trào không ngớt từ làn da nàng, hệt như một con dã thú sắp sửa x.é to.ạc l.ồ.ng giam, cuồng bạo đến mức gần như phát điên.
Mạnh Tiểu Đinh nhận ra ngay, đó là ma khí đậm đặc đến mức cùng cực.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Bùi Độ không kịp đón lấy viên t.h.u.ố.c mà nàng đưa, cố gắng gom góp chút ý thức tỉnh táo cuối cùng để ngẩng đầu lên. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn giờ đây vằn lên những tia m.á.u đỏ quạch.
Hệ thống trong thức hải cất giọng khàn khàn. Qua vài lời ngắn ngủi của nó lúc trước, hắn có thể đoán được đây là do ma khí đang giở trò.
Đáng lẽ ra, đau đớn này phải do hắn gánh chịu, chẳng liên quan gì đến Tạ tiểu thư cả.
[Cô ta hiện tại đang cực kỳ suy yếu, đây là thời cơ tốt nhất để đoạt xá. Nó chắc chắn sẽ không đủ kiên nhẫn để chờ đợi thêm nữa đâu.]
Giọng điệu của hệ thống căng thẳng chưa từng có, nó tặc lưỡi đầy bực dọc: [Tên này đúng là làm bừa, nếu cứ để mặc nó tiếp tục thế này —]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nó nói đến nửa chừng thì đột ngột im bặt. Cả nó và Bùi Độ đều hiểu rõ, người tu chân nếu bị phá vỡ thức hải một cách thô bạo, nhẹ thì mất trí, nặng thì đột t.ử ngay tại chỗ. Có những sự thật, chỉ cần giấu trong lòng là đủ hiểu. Nói toẹt ra trước mặt chẳng khác nào đang chà xát vào vết thương.
Không khí chìm vào tĩnh lặng trong một khoảnh khắc.
Bạch Uyển đã lao vào giao chiến ác liệt với Mạc Tiêu Dương và Cố Minh Chiêu. Những mũi tên băng vỡ nát, linh khí tản ra, bốn bề hỗn loạn tột độ. Giữa mớ âm thanh hỗn độn ấy, giọng nói của Bùi Độ vang lên rõ ràng, dứt khoát: "Dừng lại đi."
Hắn đã bị thương nặng trong trận t.ử chiến với Ức Linh, vừa rồi lại xả thân đỡ đòn của Bạch Uyển thay cho Tạ Kính Từ.
Nếu phải lấy một hình ảnh để so sánh, thì hắn giống như một viên ngọc thô bị ngoại lực đập nát, xuất hiện vô số vết nứt dài. Và ngay lúc nó yếu ớt, mỏng manh nhất, lại bị một chiếc b.úa tạ giáng xuống một cú trời giáng, khiến nó vỡ vụn hoàn toàn.
Với tình trạng hiện tại của hắn, việc duy trì được ý thức đã là một kỳ tích.
"Chỉ cần ngươi không làm hại nàng ấy nữa," Bùi Độ lại ho ra một ngụm m.á.u tươi, nhưng hắn chẳng thèm để tâm, đưa tay quệt đi. Giọng hắn khàn đặc đến đáng sợ: "Đợi khi t.h.u.ố.c giải cho Cổ Độc Điệp Song Phi được chế ra, ta sẽ ngoan ngoãn giao thân xác này cho ngươi."
Sự việc chuyển biến hoàn toàn ngoài sức tưởng tượng. Mạnh Tiểu Đinh đứng bên cạnh chăm sóc Tạ Kính Từ, nghe mà chẳng hiểu mô tê gì, chỉ biết chớp mắt ngơ ngác.
Tạ Kính Từ c.ắ.n c.h.ặ.t răng, gắng gượng vượt qua cơn đau buốt tận óc, dùng hết sức lực gọi tên hắn: "Bùi Độ!"
Lúc này, đã có vài dải ma khí thoát khỏi sự trói buộc, lơ lửng bồng bềnh giữa không trung.
Sau một thời gian dài xa cách, cuối cùng Bùi Độ cũng lại nghe thấy cái giọng nói quen thuộc ấy, vẫn cái chất khàn khàn, khó phân biệt nam nữ như ngày nào: "Ngươi nói cho là cho thật sao? Nếu đây chỉ là kế hoãn binh, lát nữa ngươi lại lật lọng, chẳng phải ta sẽ thiệt to sao?"
Ma khí không hề ngu ngốc, nó không thể dễ dàng tin vào lời nói một phía của hắn.
Hơn nữa, Tạ Kính Từ đã nắm thóp mọi bí mật của nó. Nếu nó muốn đường hoàng sống tiếp với thân phận "Bùi Độ", nó tuyệt đối không thể để nàng sống sót.
G.i.ế.c Tạ Kính Từ trước, sau đó chiếm lấy thân xác của Bùi Độ. Kế hoạch "một mũi tên trúng hai đích" này là phương án có lợi nhất cho nó.
Luồng ma khí đen đặc không thèm đếm xỉa đến lời nói của hắn. Như để thị uy, nó lại một lần nữa đập mạnh vào thức hải của Tạ Kính Từ.