"Ta xin lỗi, ta xin lỗi, ta không ngờ nó lại chuyển sang người ngươi, lúc nãy chắc khó chịu lắm đúng không? Ta—"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nàng có phần luống cuống, nghẹn ngào: "Chúng ta vẫn nên mau ch.óng tìm ra cổ sư để giải cổ độc này đi."
Cậu thiếu niên đang ở ngay sát cạnh nàng hơi sững người, lắc đầu.
"... Tạ tiểu thư."
Giọng Bùi Độ khàn khàn, âm cuối yếu ớt, khẽ trầm xuống: "Không sao đâu, nàng đừng lo lắng."
Khi biết được mọi chuyện, suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu hắn lại là "Thật tốt quá".
Cái cảm giác như bị thiêu đốt đó thực sự rất khó chịu. Bùi Độ không dám tưởng tượng, nếu Tạ tiểu thư phải chịu đựng nỗi đau đó, đôi mắt đỏ hoe cầu xin hắn chạm vào...
Chắc chắn hắn sẽ đau lòng c.h.ế.t mất.
Chuyện tồi tệ này, may mắn thay lại là do hắn gánh chịu.
Ý thức đang lơ lửng dần tập trung lại. Bùi Độ hít một hơi nhẹ, đôi mày hơi chau lại: "Tạ tiểu thư, luồng ma khí kia có làm gì nàng không?"
Tạ Kính Từ cũng bừng tỉnh.
Đúng rồi, sở dĩ Bùi Độ có thể trao đổi với hệ thống của nàng là vì trong thức hải của hắn cũng có một luồng ma khí lạ mặt ký sinh.
Đó là một giọng nói không rõ nam nữ. Khi bị hoán đổi sang tâm trí nàng, nó đang cười điên dại, đe dọa sẽ hành hạ Bùi Độ sống không bằng c.h.ế.t.
Điều này khiến nàng nhớ lại cái đêm khuya ở Bùi phủ. Bùi Độ ở một mình trong phòng, khi nàng mở cửa bước vào, nàng thấy sắc mặt hắn nhợt nhạt, sống lưng còng xuống vì đau đớn.
Hắn nói dối là do vết thương cũ tái phát. Nhưng sau đó Lận Khuyết đến kiểm tra, lại không phát hiện ra vết thương nào quá nghiêm trọng. Hóa ra tất cả chỉ là lời nói dối để khiến họ yên tâm.
Ma khí xâm nhập vào cơ thể, tàn phá vô cớ, gây ra những cơn đau nhức thấu tim gan, như muốn x.é to.ạc từng đoạn huyết mạch.
Từ trước đến nay, hắn vẫn luôn âm thầm chịu đựng sự hành hạ đó một mình.
"Nó có vẻ như," Tạ Kính Từ cảm thấy xót xa trong lòng, đáp lời, "đã trốn sâu vào trong thức hải của ta rồi."
Thật kỳ lạ.
Lúc luồng ma khí đó mới xuất hiện, nó hung hăng, ngạo mạn, hoàn toàn coi trời bằng vung. Nhưng ngay khi nhận ra mình đã lọt vào cơ thể Tạ Kính Từ, nó lập tức im bặt, không hé răng nửa lời.
Đến tận bây giờ, nó vẫn chưa thốt ra với nàng câu nào.
Dù là hệ thống hay luồng ma khí kia, cả hai đều đặt lệnh cấm trong thức hải của họ, ngăn họ tiết lộ thông tin cho người ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bây giờ, nhờ có cổ độc hoán đổi, lệnh cấm đó cũng trở nên vô hiệu.
Đúng là chuyện lạ có thật, trong cái rủi có cái may. Tên cổ sư đó chắc chắn cũng không ngờ rằng, một hành động vô tình nhỏ nhoi của hắn lại có thể gây ra ảnh hưởng lớn đến thế đối với hai người họ.
Tạ Kính Từ cảm thấy sức lực bị rút cạn quá nửa, trong lòng ngổn ngang trăm bề. Nàng đưa tay vò nhẹ mái tóc Bùi Độ: "Nó có bắt nạt ngươi không? Ngươi có biết lý do nó bám lấy ngươi không?"
"Không biết."
Cái vuốt ve bất ngờ này khiến hắn nhớ lại bộ dạng của mình cách đây không lâu, hai tai bất giác nóng bừng: "Cái giọng nói trong đầu Tạ tiểu thư... dường như đã đoán được xuất xứ của luồng ma khí, nhưng nó lảng tránh không nói, rồi biến mất tiêu."
Chẳng lẽ hệ thống đã từng gặp luồng ma khí đó?
Tâm trí Tạ Kính Từ càng thêm rối bời.
Hai người vốn nắm giữ những manh mối khác nhau. Giờ đây nhờ sự hoán đổi tình cờ, những mảnh ghép vỡ vụn đang dần khớp lại. Thế nhưng, bức tranh toàn cảnh vẫn chưa thể hoàn thiện, ngược lại, mọi thứ càng trở nên mù mịt, khó đoán hơn.
Tuy nhiên, việc cấp bách nhất hiện tại là nhanh ch.óng tìm ra tên cổ sư đang lẩn trốn trong bóng tối để giải trừ cổ độc "Điệp Song Phi".
Còn về luồng ma khí kia—
Tạ Kính Từ đau đầu nghĩ ngợi. Nếu nó quay trở lại cơ thể Bùi Độ, chẳng phải nó sẽ lại tiếp tục tác oai tác quái sao.
Nàng thử gõ nhẹ vào thức hải: "Này."
Không có tiếng trả lời. Chẳng biết nó đang trốn ở xó xỉnh nào trong thức hải.
"Mạnh Tiểu Đinh bảo, trong miếu có một lối đi bí mật."
Tạ Kính Từ nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy ngôi miếu tĩnh lặng đến rợn người.
Bức tượng Thủy Phong thượng tiên đã mòn vẹt, không rõ mặt mũi, đến nam hay nữ cũng chẳng thể phân biệt nổi. Chỉ lờ mờ nhận ra được dáng vẻ đạo mạo tiên phong, y phục tung bay trong gió, đứng cô độc giữa chính điện, trông có phần đáng thương.
Nếu vị tiên nhân kia nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn sẽ thấy chạnh lòng.
Nàng vừa nói vừa bước lên phía trước tìm kiếm.
Theo lời Mạnh Tiểu Đinh kể, sau khi phát hiện ra mật đạo, họ đã đi vào thám thính một vòng và nhận ra nó dẫn thẳng vào núi, còn tên cổ sư thì đã cao chạy xa bay.
Phần lớn t.h.i t.h.ể dân làng Lăng Thủy đều được tìm thấy ở tận ngọn núi Triều Hải xa xôi.
Tên cổ sư dùng núi Triều Hải làm căn cứ. Nếu hắn công khai vận chuyển t.h.i t.h.ể vào núi giữa thanh thiên bạch nhật mà không có gì che chắn, chắc chắn sẽ dễ dàng bị người khác phát hiện. Ngôi miếu hoang vắng này quả là nơi lý tưởng, chỉ cần đào một lối đi ngầm là có thể âm thầm tiến vào núi Triều Hải mà không ai hay biết.