Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng

Chương 356



 

Hai chữ bất chợt lóe lên trong đầu.

 

Tạ Kính Từ như bị bỏng, vội vàng xua đuổi ý nghĩ đó.

 

Hành động này, rõ ràng là một sự dụ dỗ không hề che giấu.

 

Lột bỏ lớp vỏ bọc thanh cao, tự kiềm chế thường ngày, hắn lúc này chẳng khác nào một con yêu tinh chốn rừng đào.

 

Và nàng lại trở thành một thư sinh đang bị yêu tinh mê hoặc.

 

"Ta sẽ cố gắng học thật giỏi."

 

Giọng Bùi Độ trầm xuống: "Tạ tiểu thư, trước đây ta... ta chẳng hiểu gì cả... Nàng đừng ghét bỏ ta nhé."

 

Hắn vừa nói, ánh mắt vừa d.a.o động: "Ta biết làm nhiều việc lắm, rút kiếm, đốn củi, nấu cơm, kiếm tiền —"

 

Bộ não hoạt động chậm chạp khiến hắn mất một lúc mới phản ứng kịp. Hàng mi dài của Bùi Độ khẽ chớp, những tia sáng lấp lánh như ánh trăng rơi xuống, đọng lại trong đôi mắt hắn: "Và cả... yêu nàng nữa."

 

Tai Tạ Kính Từ nóng bừng.

 

"Ta còn có kiếm cốt, tu vi cao cường, cả gia tài tích cóp trong túi trữ vật. Chỉ cần nàng muốn, ta đều có thể cho nàng. Thế nên, Tạ tiểu thư à, đừng chán ghét mà bỏ rơi ta nhé."

 

Bùi Độ dường như lúc nào cũng thiếu cảm giác an toàn.

 

Tạ Kính Từ cảm thấy mặt mình chắc chắn đã đỏ rực như lửa đốt.

 

Nhưng nàng vẫn cố kìm nén sự ngượng ngùng, nghiêm túc trả lời hắn: "Sao ta có thể bỏ rơi ngươi được chứ."

 

Nghe câu trả lời của nàng, khóe mắt thiếu niên cong lên, hắn vùi mặt vào hõm cổ nàng: "Ta sẽ cố gắng thật nhiều, Tạ tiểu thư."

 

Hệt như những gì hắn đã làm trong suốt mười năm qua, dốc cạn sức lực, vụng về nhưng kiên định bước từng bước về phía trước.

 

Những nụ hôn dày đặc bắt đầu lan tỏa từ cổ. Tạ Kính Từ không phản kháng, để mặc Bùi Độ cúi người dùng sức, ép nàng vào một gốc đào khác.

 

Không giống như cảm giác chạm môi thông thường, sự tiếp xúc này...

 

Khiến nàng không khỏi tê dại tận xương tủy, chỉ muốn c.ắ.n c.h.ặ.t răng để ngăn không cho những tiếng rên rỉ kỳ lạ thoát ra.

 

...Thật sự quá đỗi xấu hổ.

 

Hèn chi bình thường Bùi Độ tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện này, chỉ khi say xỉn, hắn mới dám có những hành động táo bạo như vậy với nàng.

 

Chắc hẳn khi tỉnh rượu, hắn sẽ ngượng chín mặt cho xem.

 

Tạ Kính Từ có chút háo hức, mong chờ được nhìn thấy cảnh tượng đó.

 

"Tạ tiểu thư."

 

Giọng Bùi Độ thì thầm, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: "Sau này... ta có thể tiếp tục làm thế này được không?"

 

Hắn đang lo lắng mình làm chưa đủ tốt, khiến nàng phật lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Tạ Kính Từ chỉ muốn lấy tay che mặt, xem thử có thể dùng hơi mát từ lòng bàn tay để hạ nhiệt hay không.

 

Câu hỏi kiểu này, ai mà trả lời cho nổi.

 

Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi không nói một lời. Bao quanh họ là ánh đèn dìu dịu của rừng đào, bốn bề tĩnh lặng, im ắng đến mức khiến người ta cảm thấy bồn chồn.

 

Giữa không gian tĩnh mịch vô tận, chợt vang lên tiếng bước chân "lộp cộp" nặng nề.

 

Có người đang đến.

 

Tim Tạ Kính Từ lập tức nhảy vọt lên tận cổ họng. Nàng dùng tay phải đ.ấ.m nhẹ vào lưng hắn, hạ giọng thì thầm: "... Bùi Độ!"

 

Hắn không trả lời. Đôi môi mỏng đặt lên phần xương quai xanh của nàng, nhẹ nhàng ấn xuống: "Vậy còn như thế này thì sao?"

 

Cứu mạng! Cứu mạng với!

 

Con người nhỏ bé trong đầu Tạ Kính Từ đang đập đầu vào tường uỳnh uỵch, gào thét thất thanh — Bùi Độ say đến lú lẫn rồi, biến thành cái máy hôn tự động luôn rồi!

 

Bóng dáng người kia đang từ từ tiến lại gần.

 

Là Mạc Tiêu Dương.

 

Hai người họ đang nấp trong bóng tối của rừng đào. Tạ Kính Từ cố nín thở, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào Mạc Tiêu Dương.

 

Hắn có vẻ như đang tìm ai đó, dáo dác nhìn quanh, rồi ngập ngừng gọi: "Tạ tiểu thư, Bùi Độ?"

 

Không có tiếng trả lời.

 

Tạ Kính Từ sắp ngạt thở đến nơi. Thấy Mạc Tiêu Dương mỗi lúc một tiến gần về phía này, nàng vội vã dùng thần thức truyền âm cho Bùi Độ: "Được! Dừng lại ngay, sau này lúc nào cũng được! Ngươi làm tốt lắm, tuyệt vời, kỹ thuật như thần, năng khiếu bẩm sinh, ta cực kỳ cực kỳ thích! Làm thêm nữa cũng không sao cả!"

 

C.h.ế.t tiệt, nàng đang nói lảm nhảm cái gì thế này!

 

Mạc Tiêu Dương lại càng tiến sát hơn.

 

Trong khoảnh khắc trái tim như bị bóp nghẹt, Tạ Kính Từ bắt gặp ánh mắt hắn nhìn thẳng về phía này.

 

Bốn mắt chạm nhau.

 

Nàng cảm thấy như mình đã "c.h.ế.t đứng" ngay tại trận.

 

Thế nhưng, điều bất ngờ là ánh mắt Mạc Tiêu Dương không hề dừng lại trên người nàng dù chỉ một tích tắc. Hắn nhanh ch.óng lia mắt đi chỗ khác như không có chuyện gì xảy ra, rồi nói với người đi theo sau: "Không có ở đây!"

 

"Kỳ lạ thật, trong phòng cũng không có ai, hai người họ đi đâu được nhỉ?"

 

Giọng Mạnh Tiểu Đinh đầy vẻ lo ắng: "Chắc không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ?"

 

"Có Tạ tiểu thư ở cạnh hắn, thì làm sao có chuyện gì được chứ."

 

Mạc Tiêu Dương ngáp một cái: "Giờ này sao có thể quấy rầy họ được. Chỉ có muội thấy Tạ tiểu thư không về phòng là cứ suy nghĩ linh tinh thôi — Mau về phòng khách ngủ đi, đầu ta vẫn còn choáng váng đây này."