Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng

Chương 351



 

Biết mình đã hết đường cứu vãn, dẫu ở phút ch.ót, hắn vẫn cố lôi Bùi Độ c.h.ế.t chìm cùng mình.

 

Tạ Kính Từ cảm thấy buồn nôn tột độ, lạnh lùng lên tiếng: "Cướp đoạt vận khí của ngươi? Đây là cái cớ ngươi bịa ra để lấp l.i.ế.m cho sự vô dụng của mình à?"

 

Bùi Độ khẽ gọi: "... Tạ tiểu thư."

 

"Theo như ta biết, ngươi và Bùi Độ vốn chẳng có chút liên hệ nào. Cho dù ở Học cung, trong bí cảnh hay lúc luyện kiếm, hai người chưa bao giờ chạm mặt nhau."

 

Nàng nhếch mép cười, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ: "Người của Bùi gia các người có một đặc điểm, đó là rất thích đổ lỗi cho người khác, mà không bao giờ chịu nhìn nhận một sự thật hiển nhiên — Rằng dù không có Bùi Độ, thì ngươi cũng chỉ là một kẻ phế vật vô dụng, tâm địa bẩn thỉu, hẹp hòi mà thôi."

 

Bùi Ngọc nghẹn họng không thốt nên lời, lại nôn thêm một b.úng m.á.u nữa.

 

"Nói về Trạm Uyên Kiếm, ngươi đã vào Kiếm Trủng trước hắn, nhưng Trạm Uyên đâu có nhận ngươi làm chủ. Còn về việc Bùi Phong Nam đích thân truyền dạy kiếm pháp, ngươi đã học xong từ lâu trước khi Bùi Độ đến — Ta thật sự rất tò mò, Bùi nhị thiếu gia sống lâu hơn hắn bao nhiêu năm, tu vi cũng cao hơn cả một bậc, tại sao lại thất bại t.h.ả.m hại dưới kiếm của Bùi Độ, mất hết thể diện thế này."

 

Giọng Tạ Kính Từ càng thêm sắc bén: "Còn về chuyện ở Quỷ Trủng, người sáng suốt đều có thể nhìn ra điểm đáng ngờ — Ngươi ở Quy Nguyên Tiên Phủ lại giở trò 'bổn cũ soạn lại', không ngờ lại bị lật tẩy phải không?"

 

"Thực ra ta vẫn luôn thắc mắc."

 

Mạc Tiêu Dương đứng sau nàng tỏ vẻ trầm ngâm suy nghĩ: "Nếu Bùi Độ thực sự muốn hại người, thì tại sao hắn phải liều mạng, dẫn dắt chúng ta lập kiếm trận làm gì? Dù sao thì trong lần ở Quy Nguyên Tiên Phủ này, Nhị công t.ử từ đầu đến cuối chỉ trốn ở một góc, chẳng mấy khi động thủ, đây mới là phản ứng của kẻ gây rối chứ."

 

"Lại còn tự mình làm lộ ma khí trong cơ thể nữa."

 

Mạnh Tiểu Đinh đứng bên cạnh châm biếm: "Đây chẳng phải là 'gậy ông đập lưng ông', tự chuốc lấy rắc rối sao? Người bình thường chắc không đến nỗi ngu ngốc như vậy đâu nhỉ."

 

Sự việc vốn đã có nhiều điểm nghi vấn, giờ đây lại bị họ vạch trần trước bàn dân thiên hạ, không ít người tỏ vẻ đã hiểu ra vấn đề.

 

Bùi Ngọc nằm bẹp trên đất, sống lưng run rẩy không ngừng.

 

Trước đây mọi chuyện đâu có như thế này.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Hắn đáng lẽ ra phải là tâm điểm của sự chú ý, được mọi người tung hô. Còn Bùi Độ luôn cô độc một mình, mặc cho họ tha hồ châm chọc, chế giễu. Tại sao bây giờ... hắn lại biến thành một kẻ t.h.ả.m hại cô độc, còn Bùi Độ lại có bao nhiêu người bạn đồng hành bên cạnh?

 

"Bùi Phong Nam tức đến mức mặt xanh như tàu lá chuối rồi kìa."

 

Mạc Tiêu Dương tặc lưỡi lắc đầu: "Cái này gọi là gì nhỉ, 'gia môn bất hạnh'."

 

"Không."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tạ Kính Từ khoanh tay trước n.g.ự.c, cười khẩy đáp lời hắn: "Phải gọi là 'phụ từ t.ử hiếu' (Cha hiền con thảo - ý mỉa mai) mới đúng."

 

Sau khi sự việc ở Bùi gia được giải quyết êm đẹp, Tạ Sơ vô cùng phấn khởi. Trước khi khởi hành, ông không quên cười hềnh hệch: "Hôm nay nhân lúc mọi người đang vui, về nhà ta sẽ khui một hũ rượu lâu năm quý hiếm — Mãn Viên Xuân, mấy đứa đã nghe tên chưa?"

 

"Mãn Viên Xuân không dành cho tụi nhỏ uống đâu."

 

Vân Triều Nhan thu lại pháp khí, nhìn về phía Bùi Độ: "Chuyện ở Quỷ Trủng ngày đó, ta và Tạ Sơ sẽ dốc sức điều tra làm rõ, con cứ yên tâm."

 

"Vốn dĩ chúng ta định đến Quỷ Trủng, nhưng hôm đó chẳng còn lại dấu vết gì, hoàn toàn không có manh mối."

 

Tạ Sơ vò đầu: "Hai vợ chồng ta định ít hôm nữa sẽ quay lại đó một chuyến, mang theo vài món pháp khí, xem có tìm được lũ yêu ma xuất hiện ngày hôm đó không, rồi thâm nhập vào thần thức của chúng để tìm kiếm ký ức."

 

Bùi Độ chưa từng được bậc trưởng bối nào quan tâm đến vậy, nghe xong thì hơi sững sờ: "Đa tạ hai vị tiền bối."

 

Tạ Sơ xua tay cười lớn: "Không cần, không cần! Dù sao cũng là người một nhà cả mà!"

 

"Ngự kiếm về nhà đường xa quá, mỏi chân lắm."

 

Tạ Kính Từ xoay xoay thanh Quỷ Khóc Đao trong tay: "Giá mà có phép dịch chuyển tức thời thì tốt biết mấy."

 

Lời nàng vừa dứt, Bùi Độ liền cất giọng trầm thấp: "Tạ tiểu thư, nàng có thể đứng sau ta."

 

Thế là mưu đồ của Tạ Kính Từ đã thành công. Nàng hí hửng bước lên thanh kiếm của hắn.

 

"Ta thấy, mấy ngày nay Tạ tiểu thư có vẻ không bình thường."

 

Mạc Tiêu Dương hít một ngụm khí lạnh: "Có phải cô ấy đang luyện loại pháp thuật mới nào không? Uy lực đáng sợ quá, nói chuyện mà làm người ta nổi hết cả da gà?"

 

Đây rõ ràng là tính cách của "Cô Nàng Nũng Nịu", cái tên thẳng nam khô khan nhà ngươi thì biết gì!

 

Tạ Kính Từ tắt tiếng hệ thống trong đầu, ném cho Tạ Sơ một ánh nhìn đầy ẩn ý.

 

Ông bố của nàng tình cờ nghe được mấy câu thả thính sến súa, cứ ngỡ đó là bí kíp thần thánh. Ông đã nài nỉ xin nàng vài chiêu, hiện đang hừng hực khí thế, định áp dụng lên người mẹ nàng.