Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng

Chương 342



 

Bên trong thức hải là một cơn đau xé rách, lan tỏa từ huyết mạch đến ngũ tạng lục phủ. Hắn cố nghiến c.h.ặ.t răng để không phát ra tiếng động.

 

Bên tai vang lên tiếng cười khàn khàn, không rõ từ đâu tới, mang đầy vẻ cám dỗ.

 

"Nếu mọi thứ đều là giả dối thì sao?"

 

Giọng nói ấy cất lên: "Nếu tất cả những gì nàng ta làm cho ngươi, đều là do bị người khác ép buộc... thì trong lòng nàng ta, ngươi rốt cuộc là cái thá gì?"

 

Bùi Độ siết c.h.ặ.t chăn đệm, ánh mắt dần trở nên u ám.

 

"Ngươi chỉ là một nhiệm vụ, những sự tốt đẹp không rõ lý do đó, tất cả đều là giả tạo."

 

Từ khi trở về phòng, cùng với cơn đau đầu ngày càng dữ dội, giọng nói này đã lặng lẽ xuất hiện mà không hề có báo trước.

 

Nó nói rằng Tạ tiểu thư tiếp cận hắn là có dụng ý đen tối, chẳng qua chỉ vì một mưu đồ nào đó.

 

Nó cũng vạch trần sự ái mộ thầm kín của hắn, cười nhạo hắn không biết thân biết phận, theo đuổi một giấc mơ không thể nào trở thành hiện thực.

 

Cảm giác này hắn đã quá quen thuộc, chẳng khác nào lúc bị ma khí xâm nhập.

 

Nhưng nơi này tuyệt đối không phải là Quỷ Trủng tràn ngập ma khí, mà là phủ đệ do chính Bùi Phong Nam cai quản, bốn bề đều được thiết lập kết giới kiên cố, ngăn chặn yêu ma xâm nhập.

 

Không một loài tà ma nào từ bên ngoài có thể lọt vào nơi này.

 

Bùi Độ run rẩy thắp sáng ngọn đèn dầu trên bàn, cố gắng dùng ánh sáng để xua đuổi những bóng tối mờ ám. Thế nhưng, khi ánh sáng chập chờn, đám sương đen kia lại càng trở nên dữ tợn và không chịu tan đi.

 

Không phải vậy.

 

Hắn thầm nghĩ, chính miệng Tạ tiểu thư đã nói, nàng tự nguyện ở bên cạnh hắn. Nàng đã mỉm cười với hắn một cách không giữ kẽ, và trong những khoảnh khắc tuyệt vọng, khó khăn nhất, nàng đã nhẹ nhàng chạm vào từng vết sẹo trên người hắn.

 

Nàng chưa từng ghét bỏ hắn.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Ngươi không cảm thấy đôi khi nàng ta rất kỳ lạ sao?"

 

Giọng nói ấy càng cười lớn hơn: "Từ đầu đến cuối, nàng ta chỉ coi ngươi như một công cụ để lợi dụng. Khi nhiệm vụ kết thúc, ngươi chẳng còn giá trị gì, Tạ Kính Từ làm sao có thể tự nguyện ở lại bên ngươi?"

 

... Hắn là nhiệm vụ của Tạ tiểu thư.

 

Nghĩ lại cũng đúng. Trước sự việc ở Quỷ Trủng, hai người họ chẳng có mấy dịp trò chuyện. Sao Tạ tiểu thư lại sẵn sàng mạo hiểm tính mạng để cứu một kẻ xa lạ như hắn?

 

Giọng nói kia vẫn không chịu dừng lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nó khẳng định, ngay từ lúc bắt đầu, mọi thứ chỉ là do hắn tự mình ảo tưởng.

 

Khói đen cuồn cuộn bao vây lấy hắn, xương cốt như bị nghiền nát từng tấc một. Bùi Độ chống tay xuống bàn gỗ, sống lưng còng xuống, trông như một con dã thú đang run rẩy.

 

Thần thức của hắn gần như bị xé toạc. Trong không gian tĩnh lặng, hắn bất ngờ nghe thấy tiếng mở cửa.

 

Hắn ngước đôi mắt đỏ ngầu, ngơ ngác nhìn lên.

 

Dưới ánh sáng hắt xuống từ ngọn đèn, một người mở cửa bước vào. Ánh nến phản chiếu trong đôi mắt nàng, hòa cùng hình ảnh t.h.ả.m hại của hắn.

 

Nàng đứng đó, ánh trăng và gió đêm như quỳ phục dưới chân nàng. Đôi mắt đen nhánh nhưng lại ánh lên một tia sáng màu hổ phách mỏng manh.

 

Như thể trong đôi mắt nàng vốn dĩ đã chứa đựng nguồn ánh sáng vô tận.

 

Đó là... Tạ tiểu thư.

 

Thực ra, nếu suy nghĩ cẩn thận, mọi chuyện đều đã có điềm báo từ trước.

 

Chẳng hạn như, một Tạ tiểu thư vốn dĩ chẳng có quan hệ gì với hắn, sau khi tỉnh lại từ giấc ngủ mê man suốt một năm trời, việc đầu tiên nàng làm lại là lao đến Quỷ Trủng để tìm kiếm hắn.

 

Khi nàng cúi người, vươn tay phải nhẹ nhàng chạm vào cơ thể đầy m.á.u me của hắn, Bùi Độ đã căng thẳng đến mức không dám thở, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Hay như lúc ở trong thành Vân Kinh, khi hắn bị Bóng Đè vây hãm trong một địa ngục tràn ngập cảnh c.h.é.m g.i.ế.c.

 

Trong giấc mơ, Tạ tiểu thư đã mỉm cười đầy mờ ám, ngửa cổ c.ắ.n vào gáy hắn. Dù nàng khăng khăng phủ nhận việc mình bước vào giấc mơ đó, nhưng sau đó lại vô tình lỡ lời nhắc đến chuyện "người c.ắ.n cổ".

 

Giờ ngẫm lại, chắc chắn nàng đã bị ép buộc, phải làm chuyện đó trong lúc miễn cưỡng. Vì không muốn dính dáng nhiều đến hắn, nàng đành nói dối, vờ như không biết gì.

 

Hơn nữa, trong khoảng thời gian ở cạnh hắn, những việc Tạ tiểu thư làm, đâu là thật, đâu là giả? Trong lòng Tạ tiểu thư... hắn rốt cuộc là cái thá gì?

 

Bùi Độ không dám nghĩ tiếp nữa.

 

Trong màn đêm mù mịt không thấy lối thoát, hắn đã dốc hết sức theo đuổi suốt mười năm trời. Khó khăn lắm mới chạm được vào tia sáng mà hắn luôn khao khát, nhưng khi nhìn kỹ lại, hắn mới bàng hoàng nhận ra tia sáng ấy đã lặng lẽ vụt tắt từ lâu, chưa từng thực sự dừng lại trong lòng bàn tay hắn dù chỉ một khoảnh khắc.

 

Từ đầu đến cuối, tất cả chỉ là do hắn tự mình ảo tưởng.

 

Thật nực cười.