Nhạc tu làm nhiễu loạn tâm trí kẻ địch, y tu tất bật cứu chữa người bị thương, Phật tu kết ấn lập trận. Những luồng ánh sáng vàng rực rỡ tuôn rơi như mưa, tạo thành vô vàn lớp khiên bảo vệ, giúp các đồng đạo tạm thời được an toàn.
Trong chính điện m.á.u chảy lênh láng, bên ngoài kiếm trận ma khí cuồn cuộn, đen đặc không thấy ánh mặt trời. Còn bên trong kiếm trận lại tràn ngập ánh sáng trắng uy nghiêm, tựa như ánh ban mai rực rỡ.
Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, một tiếng hét thất thanh lại vang lên: "Lại nữa kìa! Mọi người nhìn xem, đó là con quái vật gì vậy!"
"Lôi Thú."
Mạc Tiêu Dương chau mày: "Ta từng nghe danh nó ở Quỷ Vực. Nghe đồn loài quái vật này đã tuyệt tích hàng trăm năm nay, không ngờ lại chạm trán nó ở đây."
Lôi Thú có thân hình khổng lồ, trông như sự lai tạo giữa sói và hổ. Đôi mắt nó đỏ ngầu như m.á.u, lơ lửng giữa không trung nhờ đôi cánh, toàn thân được bao bọc bởi những tia sét đen tím quấn quýt lấy nhau như những sợi xích vô hình.
Lời hắn vừa dứt, con quái vật gầm lên một tiếng dữ dội, sấm sét chớp giật ùng oàng, nó không chút chần chừ lao thẳng về phía chính điện.
"C.h.ế.t dở."
Mạc Tiêu Dương siết c.h.ặ.t chuôi kiếm, sắc mặt trầm trọng: "Tu vi của Lôi Thú cực kỳ cao, những tia sét của nó lại vô cùng hung hãn. Mọi người cẩn thận, tuyệt đối đừng để tia sét đó đ.á.n.h trúng."
Sức mạnh của con cự thú này vượt xa sự tưởng tượng. Cú va chạm rầm trời của nó vào kiếm trận lập tức tạo ra vô số vết nứt ngoằn ngoèo. Các kiếm tu đứng gần đó bị sức ép hất văng lùi lại mấy trượng.
Mạc Tiêu Dương vốn đã chịu nhiều vết thương từ trước, thấy vậy bèn cố nén cơn đau nhức nhối khắp cơ thể, phi thân lên tuyến đầu, rút kiếm ra cố gắng duy trì sự ổn định của trận pháp.
"Không, không xong rồi, tất cả chúng ta sẽ phải bỏ mạng ở đây thôi!"
Bùi Ngọc bị trói gô ở một góc, mặt cắt không còn một giọt m.á.u, toàn thân run rẩy lẩy bẩy. Hắn đã mất hết thể diện, chẳng còn màng đến hình tượng nữa. Lúc này hắn lải nhải không ngừng, tìm cách đổ lỗi. Dù bản thân là kẻ đầu sỏ gây ra mọi chuyện, nhưng không tìm được ai để bắt bẻ, hắn đành trút hết sự tức giận lên đầu Mạc Tiêu Dương.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Tất cả là tại ngươi! Tại cái Dẫn Ma Hương c.h.ế.t tiệt của ngươi! Chúng ta đáng lẽ có thể sống thêm vài ngày nữa, giờ thì hay rồi, tiêu đời hết cả đám! Ma tu vẫn hoàn ma tu, nghĩ ra cái chủ ý thối tha gì khô—"
Hắn chưa kịp dứt lời, một luồng linh lực đã giáng mạnh vào mặt hắn, đau điếng như một cái tát trời giáng.
"Cái bộ dạng xấu xí này của ngươi, ta đã ghi hình lại cẩn thận bằng Lưu Ảnh Thạch rồi đấy."
Long Tiêu mỉm cười thân thiện: "Bùi công t.ử à, đợi lúc thoát khỏi bí cảnh này, không chừng tên tuổi của ngươi sẽ nổi như cồn khắp Tu chân giới đấy. Không cần phải cảm ơn ta đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
— Hắn tiếp thu nhanh thật đấy! Đúng là biết cách suy một ra ba! Đến lúc đó lấy đoạn ghi hình này ra chiếu cùng với của Mạnh tiểu thư, khéo lại thành "combo" đồ đôi luôn!
Một con ma vật lọt qua khe nứt, di chuyển thoăn thoắt như bóng ma. Nó nhắm ngay Mạc Tiêu Dương — người đang gồng mình chống đỡ mắt trận — và lao thẳng xuống không chút chần chừ.
Thế nhưng, khi chỉ mới đi được nửa đường, một luồng pháp quyết đã chớp nhoáng kết liễu nó ngay tại chỗ.
"Ma tu thì sao chứ? Còn tốt gấp vạn lần cái thứ phế vật như ngươi. Chẳng làm được tích sự gì, chỉ giỏi sủa bậy. Bùi Phong Nam trọng sĩ diện như thế, thay vì ở đây lải nhải mấy lời vô nghĩa, chi bằng ngươi hãy nghĩ xem làm thế nào để không bị ông ta băm vằm ra thành trăm mảnh đi."
Một thiếu niên tu sĩ lạ mặt lạnh lùng cất lời, rồi quay sang gật đầu với Mạc Tiêu Dương: "Đạo hữu không cần lo lắng, ta cùng các sư huynh, sư tỷ sẽ yểm trợ cho huynh."
"Không biết Từ Từ với Bùi công t.ử tình hình thế nào rồi."
Mạnh Tiểu Đinh vung đao c.h.é.m c.h.ế.t một con Hỏa Huỳnh, thở dài: "Hy vọng hai người họ không gặp chuyện gì bất trắc."
Long Tiêu đứng bảo vệ bên cạnh cô bé: "Nhất định sẽ bình an vô sự thôi."
"Nguy rồi, trận pháp bên này sắp vỡ rồi!"
Tiếng kêu của một tu sĩ trẻ tuổi vang lên từ phía Nam, nghe mong manh và yếu ớt như ngọn cỏ lau lay lắt giữa cuồng phong: "Nhiều người bị thương quá, chúng ta không trụ nổi nữa đâu!"
"Chỗ này linh lực cũng sắp cạn kiệt rồi!"
Nữ kiếm tu ở phía Tây vừa ho ra m.á.u vừa c.ắ.n răng chống đỡ: "Ma vật đông quá!"
Mạc Tiêu Dương dĩ nhiên hiểu rõ tình thế cấp bách hiện tại.
Những vết nứt lan ra nhanh ch.óng như những sợi dây leo, chằng chịt bao phủ khắp chính điện. Nếu cứ đà này, trận pháp cùng lắm chỉ duy trì thêm được vài khoảnh khắc ngắn ngủi nữa thôi.
Và sau đó, thứ chờ đợi họ sẽ là một cuộc t.h.ả.m sát một chiều, không cân sức.