Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng

Chương 279



 

Giữa màn đêm đang dần buông xuống, bóng lưng chàng thiếu niên áo trắng bỗng khựng lại.

 

Thành công rồi!

 

Bùi Minh Xuyên mừng rỡ như điên, đôi mắt bất giác sáng rực lên.

 

Bùi Độ luôn là người nói được làm được, chưa từng nuốt lời bao giờ, lần này chắc chắn cũng không ngoại lệ.

 

Cho dù Bùi Độ có muôn vàn miễn cưỡng thì đã sao.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Chỉ cần hắn có thể ở lại bên cạnh Bùi Độ, đối xử với họ như cách hắn từng đối xử với nhị ca Bùi Ngọc, họ chắc chắn sẽ nhận ra điểm tốt của hắn. Từ đó, Tạ gia ở Vân Kinh, hay những thiên tài xuất chúng, tất cả đều có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho hắn.

 

Bùi Độ là người duy nhất trên đời này đối xử tốt với hắn.

 

Chỉ cần hắn thành tâm nhận lỗi, Bùi Độ nhất định sẽ giống như trước kia, bỏ qua mọi hiềm khích và tiếp tục đối xử tốt với hắn.

 

Thái dương Tạ Kính Từ giật nảy, nàng ngước lên nhìn Bùi Độ.

 

Hắn không nói gì, khẽ cụp đôi hàng mi dài, ánh mắt tối sầm, mờ mịt không chút ánh sáng.

 

Ở khoảng cách gần như thế này, nàng dường như có thể thấu hiểu được phần nào tâm trạng của Bùi Độ.

 

Lòng tốt và sự dịu dàng thuở ấy, lại bị người ta chà đạp không thương tiếc, nay lại trở thành gông cùm trói buộc hắn. Hắn không thể chối từ, bị trói buộc đến mức không thể nhúc nhích.

 

Giống như bị ai đó ném trái tim xuống đất rồi hung hăng giẫm đạp, làm sao mà không thấy đau đớn cho được.

 

Cái cảm giác này, có lẽ hắn đã phải nếm trải quá nhiều, quá nhiều lần rồi.

 

Dốc sức tu luyện, lại bị Bùi Phong Nam bới bèo ra bọ, không những dùng gia pháp trừng phạt, mà còn mắng c.h.ử.i thậm tệ, buông lời nh.ụ.c m.ạ rằng hắn chẳng bằng vị đại thiếu gia c.h.ế.t yểu năm nào.

 

Ngây ngô trao đi tấm chân tình cho Bùi Minh Xuyên, ngỡ rằng đã kết giao được một người bạn duy nhất, để rồi lại phải nghe những lời gièm pha của hắn ở Quỷ Trủng, và khi đối mặt với sự chất vấn của Bạch Uyển, hắn lại thốt ra một tiếng "Ừm".

 

Thậm chí... khắc cốt ghi tâm suốt bao năm ròng rã, cuối cùng lại bị nàng lãng quên.

 

Từ đầu đến cuối, chưa từng có một ai thật lòng thật dạ ở lại bên cạnh hắn.

 

Hắn phải đau khổ đến nhường nào chứ.

 

Tạ Kính Từ siết c.h.ặ.t ống tay áo.

 

Giọng nàng trong trẻo, giữa màn đêm u ám lại được cố tình hạ thấp xuống, mang theo một thứ tình cảm say đắm đầy mê hoặc: "Bùi Độ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bùi Độ hơi sững sờ. Chưa kịp phản ứng, một luồng hơi ấm mềm mại đã lao vào vòng tay hắn.

 

Những kìm nén và chua xót chất chứa trong lòng bỗng chốc vỡ òa theo hơi ấm ấy.

 

Hắn cứng đờ cả người, không dám nhúc nhích.

 

Tạ Kính Từ ôm chầm lấy hắn một cái thật nhanh, giọng hậm hực: "Để ta lo."

 

Động tác của nàng cực kỳ dứt khoát. Chỉ trong chớp mắt, nàng đã nhanh ch.óng rời khỏi vòng tay Bùi Độ.

 

Sau đó, nàng xoay gót, sải bước về phía Bùi Minh Xuyên.

 

Tạ Kính Từ không hề che giấu sát khí tỏa ra quanh người, từng bước ép sát hắn, mang theo một luồng khí lạnh lẽo sắc lẹm như d.a.o.

 

Bùi Minh Xuyên sợ c.h.ế.t khiếp, ngồi bệt dưới đất lết lùi về sau: "Cô cô cô, cô định làm gì? Bùi Bùi Bùi Độ vẫn đang đứng nhìn kìa, cô đừng có làm bậy nha! Ta với hắn đã thỏa thuận xong rồi —"

 

Tạ Kính Từ: "Ha hả."

 

Tạ Kính Từ cắt ngang lời hắn không chút lưu tình: "Ta, Tạ Kính Từ, đ.á.n.h ngươi thì liên quan quái gì đến Bùi Độ."

 

Linh khí bắt đầu vận chuyển. Nếu dùng bốn chữ để diễn tả cảm giác lúc này, thì đó chính là: Cực kỳ sảng khoái.

 

Bùi Minh Xuyên đã sợ mất mật từ lâu, hai chân mềm nhũn như cọng b.ún, đến việc đứng lên còn khó.

 

Tạ Kính Từ chưa bao giờ để tâm đến mấy cái gọi là "đạo đức võ thuật", bất chấp hắn có sức phản kháng hay không, tóm lấy là tẩn cho một trận tơi bời. Rất lâu sau đó, âm thanh duy nhất vang vọng khắp khu rừng là tiếng những cú đ.ấ.m nện bình bịch vào da thịt, hòa cùng tiếng hét ch.ói tai liên hồi của Bùi Minh Xuyên.

 

Mãi đến khi trận đòn kết thúc, gã thiếu niên ăn vận bảnh bao đã đau đến mức không thốt nên lời.

 

"Cái gì mà 'thật lòng hối cải', thực chất chỉ là đang tìm đường sống cho bản thân thôi, đúng không."

 

Giọng nàng lạnh tanh: "Lúc trước lẽo đẽo theo Bùi Ngọc cũng vậy, bây giờ nịnh nọt Bùi Độ cũng thế, ngươi căn bản chẳng quan tâm kẻ mình bám theo là tốt hay xấu, điều duy nhất ngươi bận tâm là bản thân có được hưởng lợi hay không — Người nhà, bạn bè chỉ là đồ giả tạo, công cụ để ngươi thăng tiến mới là thật. Thật nực cười khi ngươi có thể nghĩ ra một cái cớ đường hoàng đến thế."

 

Trúng phóc tim đen.

 

Bùi Minh Xuyên như bị sét đ.á.n.h ngang tai.

 

"Không làm gì có lỗi với hắn á? Có thế mà ngươi cũng dám thốt ra khỏi miệng. Chỉ cần ngươi đ.á.n.h tiếng một câu, Bùi Độ làm sao lại rơi vào tình cảnh khốn cùng như vậy? Khi Bạch Uyển hỏi ngươi có từng phát hiện ma khí trên người hắn không, ngươi đã trả lời thế nào?"