Tạ Kính Từ trong lòng có tật giật mình, vội vàng rút tay trái đang che mắt hắn lại. Nàng không giấu nổi sự đắc ý trong lòng, còn chĩa ngón giữa về phía hệ thống một cách đầy kiêu hãnh.
Hành hạ nhau mãi bao lâu nay, nếu biết hôn Bùi Độ một cái lại mệt mỏi thế này, thà nàng đập hắn ngất xỉu cho xong—
Khoan đã.
Tạ Kính Từ giật mình sửng sốt.
Không đúng không đúng, nàng vừa mới... hôn lên gáy Bùi Độ cơ mà.
Đó không phải là một cú chạm hờ hững đơn giản, mà là dùng môi để chạm vào hắn. Nếu làm tròn lên, thì đó có thể coi là nụ hôn đầu đời của nàng.
— Kết quả là nàng chẳng hề thấy một chút tức giận hay khó chịu nào, mà ngược lại còn đang nghiêm túc suy ngẫm xem dùng tư thế nào để hôn hắn sẽ tiện lợi hơn?
Sao lại thành ra thế này?
Đầu óc nàng bị cương thi ăn mất rồi sao?
Cậu thiếu niên trên giường lặng lẽ chống tay ngồi dậy, với tư thế quỳ gối, cúi gập đầu và hơi nghiêng mặt sang một bên.
Chẳng hiểu vì lý do gì, khuôn mặt Bùi Độ đỏ lựng lên, đôi mắt phượng dài hẹp khẽ cong ra phía ngoài, hắt lên một chút màu hồng khó phát hiện.
Hắn chỉ liếc nhìn nàng một cái rồi nhanh ch.óng rũ mắt xuống: "Đa tạ Tạ tiểu thư."
"Giữa hai ta, ngươi không cần phải khách sáo thế đâu."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tạ Kính Từ bị cái ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu kia làm cho đầu óc quay cuồng, chỉ thấy hai má mình nóng ran lên như đang bị thiêu đốt.
Cảnh vật trước mắt dường như vẫn đứng yên, nhưng lại méo mó thành hình dạng như những dòng chữ khổng lồ. Nàng nhìn chằm chằm vào những khe hở giữa các chữ đó, mới bàng hoàng nhận ra trước mắt toàn là những dòng chữ "Người này bị ta hôn rồi, người này bị ta hôn rồi".
Một Tạ tiểu thư vốn dĩ vô tư, chẳng biết lo nghĩ gì, nay lại hiếm khi trải nghiệm cái cảm giác "có tật giật mình" là thế nào.
"Dù sao thì chúng ta cũng coi như là bạn bè mà, ngươi không cần phải giữ kẽ quá mức, à đúng rồi, ngươi không phải bảo muốn đưa ta đi dạo trong làng sao, đi thôi, đi thôi! Uống t.h.u.ố.c xong thì đi dạo tản bộ, sống lâu đến 99 tuổi, đã bao giờ nghe câu đó chưa? Chắc là chưa đâu vì dù sao cũng là ta tự bịa ra thôi hahaha."
Ái chà đáng ghét thật! Sao tự dưng nàng lại bắt đầu nói năng lảm nhảm, loạn cào cào như bị động kinh thế này!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Kính Từ nuốt ngược giọt nước mắt chua xót vào trong lòng, nhân cơ hội xoay người hướng ra cửa: "Tiện thể mang cái bát t.h.u.ố.c này đi trả luôn—"
Những lời định thốt ra đều bị nghẹn ứ nơi cổ họng.
Khoảnh khắc nàng vừa xoay người lại và ngước mắt lên, đập vào mắt nàng là hai hình bóng không biết đã đứng thập thò ngoài cửa từ lúc nào.
Đúng là cái định mệnh sao chổi, họa vô đơn chí.
Theo như định luật "khi nghe tin dữ, cái bát sứ trên tay nhất định sẽ rơi vỡ / người thợ may nhất định sẽ bị kim đ.â.m vào tay / người nấu ăn nhất định sẽ bị d.a.o cắt trúng ngón tay", thì tay Tạ Kính Từ cũng run rẩy, suýt chút nữa đ.á.n.h rơi cái bát t.h.u.ố.c xuống đất.
"Hai người... xong việc rồi à?"
Khóe miệng Mạnh Tiểu Đinh nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Ta và Mạc Tiêu Dương nghe nói các người ở đây, nên đặc biệt tới xem thử."
"Ừ! Ừ ừ ừ!"
Mạc Tiêu Dương nghiêm mặt, hai mắt trợn trừng to như chuông đồng: "Bọn ta chưa nhìn thấy cái gì sất, thề đấy!"
— Ngươi làm thế này thì lạy ông tôi ở bụi này quá rồi đấy! Không, quả thực là cái trò bịt tai trộm chuông mà! Rốt cuộc là hai người đã đứng ở ngoài cửa được bao lâu rồi hả!
Nàng tiêu đời rồi. Tâm trạng Tạ Kính Từ sụp đổ hoàn toàn. Trong mắt hai kẻ hóng hớt không rõ sự tình này, cái vỏ bọc nhân vật của nàng chắc chắn sẽ tan tành thành mây khói, từ một nữ đao tu vô cảm, lạnh lùng biến thành một kẻ bám đuôi biến thái.
Mà lại còn là loại biến thái cuồng si, mưu mô xảo quyệt, bày ra đủ trò dối trá chỉ để được hôn lén Bùi Độ một cái.
"Yên tâm đi Từ Từ!"
Mạc Tiêu Dương chỉ bằng một câu nói đã bán đứng hoàn toàn hành vi đứng ngoài hóng hớt của cả hai. Mạnh Tiểu Đinh thấy không thể giấu giếm được nữa, liền giơ ngón tay cái lên, dùng pháp môn truyền âm nói nhỏ với nàng: "Bọn ta tuyệt đối sẽ không hé nửa lời với Bùi công t.ử đâu! Tỷ cứ mạnh dạn tiến tới đi, ta và Mạc Tiêu Dương sẽ luôn ủng hộ tỷ!"
Cô và Từ Từ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, chưa bao giờ thấy nàng ấy dành sự dịu dàng như vậy cho bất kỳ người đàn ông nào. Sự cẩn thận, dè dặt đã đành, lại còn cả cái trò hôn lén nữa chứ.
Với cái tính cách quyết đoán, mạnh mẽ của Tạ Kính Từ, chắc chắn nàng ấy phải yêu Bùi Độ say đắm đến tận xương tủy mới có thể bày ra cái bộ dạng đó. Trời đất ơi, không biết nàng ấy đã phải kìm nén tình cảm bao lâu rồi. Từ Từ à, tỷ thật là đáng thương quá!
Quả là quý giá, tình yêu đích thực, đây tuyệt đối là tình yêu đích thực!