Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng

Chương 236



 

Chỉ là cái c.h.ế.t thôi mà, từ lâu nàng đã chẳng còn biết sợ là gì nữa.

 

Quỷ Khóc đao vung lên, vẽ nên một đường cong trong trẻo. Ánh đao bùng lên rực rỡ đến mức không gì cản nổi, tựa như ngọn đèn lẻ loi giữa màn đêm u tối, hay ánh trăng sáng rọi xuống đầm sâu, phá tan mọi lớp sóng gợn lăn tăn.

 

Huống hồ, tình cảnh lúc này so với lần ở bí cảnh, chung quy vẫn có điểm khác biệt.

 

Phía sau nàng không còn là khoảng không vô định. Có một người khác đang đứng đó, trầm mặc không một tiếng động, nhưng lại mang đến cảm giác vững chãi, đáng tin cậy tột cùng.

 

Tạ Kính Từ chẳng hiểu vì sao, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười.

 

Đáng tin cậy đến mức... khiến nàng tạm thời không thể tưởng tượng nổi, làm thế nào mình lại có thể dính dáng đến hai từ "tử vong".

 

Hứng chịu những đòn tấn công liên tiếp, vị thần lơ lửng trên cao bắt đầu run rẩy dữ dội.

 

Sườn núi rung chuyển theo nhịp điệu của nó, đá sỏi thi nhau lăn lóc xuống. Nơi chân trời mờ mịt, chẳng thể phân biệt nổi đâu là mây đen giăng kín, đâu là tà khí đang nuốt chửng bầu không trung. Giữa những tiếng rên rỉ văng vẳng, trường đao của Tạ Kính Từ bất ngờ động thủ.

 

Chính là lúc này.

 

Nàng và Bùi Độ đã làm đối thủ ngang tài ngang sức bao năm nay, giờ phút này chẳng cần nhiều lời, chỉ cần một khoảnh khắc linh lực chạm nhau là đủ thấu hiểu ý đồ của đối phương.

 

Đao và Kiếm, một đỏ một trắng, một rực rỡ một lạnh lẽo, cùng với linh lực bùng nổ —

 

Mọi thứ xung quanh ồn ào đến tột độ, nhưng cũng lại tĩnh lặng vô cùng.

 

Những tín đồ đang nhốn nháo tháo chạy, đối diện với luồng ánh sáng ch.ói lòa trước mắt, trong khoảnh khắc ngẩng đầu bàng hoàng, tất thảy đều sững lại. Đồng t.ử họ co rụt lại, môi mấp máy nhưng không thể thốt ra bất kỳ âm thanh nào.

 

Mạc Tiêu Dương đang che chắn cho Mạnh Tiểu Đinh kiệt sức ở phía sau, ánh mắt hắn trở nên nghiêm nghị. Gió cuồng bạo thổi tung mái tóc đen, lướt qua đôi mắt đang nheo lại, để lộ một nụ cười rạng rỡ.

 

Ánh sáng rực rỡ như cơn mưa sao băng, hai luồng hơi thở hoàn toàn trái ngược nhưng lại hòa quyện vào nhau, mượn sức gió phóng v.út lên cao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tựa như dải ngân hà chảy ngược, muôn vàn vì sao rủ xuống bầu trời. Ánh sáng trắng lạnh lẽo cuộn lấy màu huyết sắc ch.ói lòa, mang theo sức mạnh x.é to.ạc không gian đ.â.m thẳng vào chân trời. Tức thì núi non chấn động, bóng tối bao trùm quá nửa bầu trời không ngừng cuộn trào dữ dội. Sau một tiếng rít dài thê lương, không trung như bị một nguồn sức mạnh khổng lồ x.é to.ạc như mảnh vải rách—

 

Không chỉ Bóng Đè, mà ngay cả vòm trời đang cuồn cuộn xoáy trào kia, dường như cũng bị c.h.é.m làm đôi!

 

Chẳng khác gì mô-típ quen thuộc trong các tiểu thuyết, ngay khi Bóng Đè bị c.h.é.m toạc một đường và rớt t.h.ả.m hại từ đỉnh núi xuống, Vân Triều Nhan và Tạ Sơ cuối cùng cũng xuất hiện.

 

Vở kịch lê thê suốt mấy năm trời, hôm nay nhờ một chuỗi sự kiện vô tình đã khép lại.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Thì ra, Bóng Đè đã thao túng nơi này được ngót nghét 5-60 năm.

 

Vốn dĩ không có thân xác, tốc độ tu luyện của nó chậm hơn người thường rất nhiều. Nó bèn nảy ra mưu hèn kế bẩn này, nhắm vào những kẻ bất mãn với đời, hay nôn nóng muốn báo thù. Bằng cách thêu dệt những ảo mộng "cầu được ước thấy" cho đám tín đồ, nó thản nhiên "ngồi mát ăn bát vàng", từ từ hút cạn linh lực của họ.

 

Tạ Kính Từ và Bùi Độ mới chỉ ở mức Kim Đan, dù dốc toàn lực tung đòn cũng chỉ khiến nó trọng thương chứ chưa mất mạng.

 

Tạ Sơ cứ ồ à trầm trồ ngắm nghía nó hồi lâu, suýt chút nữa định rinh về nhà nuôi làm thú cưng. Mãi đến khi bị Vân Triều Nhan véo tai cảnh cáo, ông mới nghiêm mặt viết một bức thư báo cho tháp Khóa Yêu phái người đến bắt giữ.

 

Khi biết được chân tướng, lũ tín đồ ai nấy đều khóc lóc t.h.ả.m thiết. Đa số bọn họ đã bị hút linh lực ròng rã suốt mấy năm trời, cơ thể suy nhược nghiêm trọng, vĩnh viễn mất đi khả năng tu luyện.

 

Phát hiện ra vị thần linh mà mình hằng tôn kính hóa ra chỉ là một con tà ma mất tích từ lâu, không ít kẻ tức giận đến mức hộc m.á.u, ngất xỉu tại chỗ.

 

May mắn là Giám Sát Tư lần này không còn cảnh đứng nhìn "ngồi không ăn bát vàng" nữa. Biết được vài người trong số này thực sự phải chịu hàm oan, họ đã tăng cường nhân lực đến điều tra, cam kết sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện.

 

Điều đáng mừng nhất là, dưới sự chỉ dẫn của đám tín đồ trong làng, Mạnh Tiểu Đinh cuối cùng cũng tìm lại được người mẹ thất lạc bấy lâu.

 

Giang Thanh Ý đã bị Bóng Đè chiếm xác ròng rã bao năm, bị nó dùng như một công cụ để đẩy nhanh tốc độ tu luyện. Cho đến khi cơ thể bà kiệt quệ, không còn trụ vững được nữa, nó mới chịu rời đi, dẫn theo vài tên tay sai tiến thẳng đến Vân Kinh, nhắm Mạnh Tiểu Đinh làm vật chứa tiếp theo.