Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng

Chương 208



 

"Chưa chắc nó đã đến đâu ——"

 

Bùi Độ không giỏi nói dối, sợ bị vạch trần liền nói thêm: "Tạ tiểu thư, những chuyện trong mộng luôn không có logic gì cả, không thể coi là thật."

 

Hắn còn định nói thêm gì đó thì đột nhiên nghe thấy tiếng đập cửa phòng rầm rầm. Tạ Kính Từ bên cạnh nhướng mày, lên tiếng: "Vào đi."

 

Cánh cửa cọt kẹt đẩy ra, đứng ngoài cửa vẫn là tiểu nha hoàn mới gặp cách đây không lâu.

 

Vừa nãy nàng ta còn nở nụ cười nhẹ nhàng bình thản, lúc này lại lộ vẻ kinh hoàng, vừa há miệng liền hô to những từ ngữ rành rọt như đinh đóng cột: "Tiểu thư cô gia, không hay rồi! Tiểu tiểu thư biến mất rồi!"

 

Tiểu, tiểu tiểu thư.

 

Trong lòng Tạ Kính Từ thoáng dâng lên một trận kinh hãi.

 

Nàng dường như lờ mờ nhớ ra, kịch bản mà nàng đang cầm trong tay vốn không phải là loại tổng tài bá đạo và chim hoàng yến bình thường.

 

Dựa theo những tình tiết liên quan mà hệ thống liệt kê, hai người này đầu tiên sẽ trải qua một phen cường thủ hào đoạt, sau đó là t.a.i n.ạ.n mất trí nhớ, gương vỡ lại lành rồi ngược luyến tàn tâm, cuối cùng chim hoàng yến chịu không nổi nhục nhã, hắn...

 

Hắn sẽ ôm bụng bầu bỏ trốn cơ...

 

Đừng mà, ngàn vạn lần đừng.

 

Nếu trước đó lấy thân phận người trong mộng thì còn đỡ, nhưng giờ nàng đã biến thành Tạ tiểu thư hàng thật giá thật rồi, xin làm ơn đừng xảy ra chuyện gì vớ vẩn nữa!!!

 

Tên ngốc Bùi Độ kia sửng sốt một chút, buột miệng thốt ra: "Tiểu tiểu thư?"

 

"Cô gia quên cả chuyện này rồi sao?"

 

Tiểu nha hoàn giật thót kinh ngạc, lời nói tuôn ra chẳng khác nào sấm sét nổ tung bên tai hắn: "Chính là nữ nhi của ngài và tiểu thư đó!"

 

Được lắm, lúc này Bùi Độ không chỉ bị rối loạn hơi thở nữa.

 

Mà đến cả hô hấp cũng muốn ngừng đập luôn rồi.

 

Trong lòng Bùi Độ là một mớ bòng bong, những suy nghĩ rắc rối phức tạp bủa vây nổ tung, cuối cùng ngưng tụ thành một mảnh trắng xóa.

 

Hắn, hắn bị vạch trần ngay trước mặt Tạ tiểu thư... Rằng trong mộng bọn họ chẳng những thành thân mà còn sinh ra một đứa trẻ?

 

Tạ tiểu thư sẽ nghĩ hắn ra sao đây?

 

Xin lỗi, thành thật xin lỗi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tạ Kính Từ điên cuồng dập đầu tạ lỗi trong lòng vô số lần. Bùi Độ à, bắt ngươi phải cõng cái nồi đen thế này đúng là xin lỗi ngươi rất nhiều!!!

 

Tâm trạng nàng rối bời, lén lút liếc mắt nhìn thiếu niên kiếm tu bên cạnh.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

—— Cứu mạng! Bùi Độ lại biến thành con tôm luộc rồi, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt nàng!

 

Tạ Kính Từ liều mạng vãn hồi tình thế, cố nặn ra nụ cười gượng gạo với Bùi Độ: "Thế à? Nữ nhi sao? Chúng ta còn chưa thành thân, không chừng là nhận nuôi từ chỗ nào đó về thì sao?"

 

Nhưng chỉ trong tích tắc, bên tai lại vang lên lời thì thầm của ác ma vô cùng quen thuộc: "Không phải ạ."

 

Vẻ mặt tiểu nha hoàn kia vẫn bình thản, như thể đang nói về một chuyện vặt cực kỳ hiển nhiên: "Tiểu tiểu thư... chẳng phải là do cô gia m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh ra sao?"

 

Tạ Kính Từ: Lần thứ hai sụp đổ.

 

Đúng rồi, đây là câu chuyện về chim hoàng yến ôm bụng bầu bỏ trốn mà.

 

Nàng sống không còn gì luyến tiếc, lại nhìn Bùi Độ thêm một cái.

 

—— Tại sao tên này lại trưng ra cái vẻ mặt "À, may mà là như vậy" chứ! Rốt cuộc cả ngày trong đầu Bùi Độ toàn chứa những thứ gì thế! Bùi Độ, ngươi tỉnh táo lại chút đi Bùi Độ!

 

Ánh mắt nàng trắng bệch, Bùi Độ chỉ cần liếc mắt là có thể thấy hai mắt nàng đang trợn ngược lên.

 

Thế là cái sự yên tâm ngắn ngủi kia lập tức sụp đổ. Thiếu niên hé miệng một cách vô ích, đến hốc mắt cũng nhuốm một tầng sương đỏ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

 

Vốn dĩ nghĩ đến việc Tạ tiểu thư không phải chịu nỗi đau sinh nở, từ tận đáy lòng hắn cảm thấy rất vui vẻ. Mãi cho đến khi bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của nàng, Bùi Độ mới giật mình nhớ ra đây là trong mộng.

 

Đời hắn coi như xong.

 

Chắc chắn Tạ tiểu thư sẽ cảm thấy đầu óc hắn có vấn đề, ở trong lòng tha hồ chế nhạo hắn cho mà xem.

 

Nếu chỉ mơ mộng một mình thì cũng thôi đi, nhưng sao hắn lại có thể... sao có thể ở ngay trước mặt nàng, tạo ra một giấc mộng điên rồ đến nhường này. Lại còn không biết xấu hổ mà ăn nói xằng bậy, bịa ra cái gì mà yêu tinh chỉ ăn thịt tân hôn phu thê chứ.

 

"Chuyện, chuyện này, giấc mộng thường đi ngược lại với thực tế mà. Ta cũng nghe qua không ít chuyện giống vầy rồi, thật sự rất bình thường thôi."

 

Tạ Kính Từ, người biết rõ hết thảy chân tướng, gắng gượng nặn ra một nụ cười, cố ý an ủi vị đại huynh đệ đang gánh tội thay mình này: "Rốt cuộc thì trong mộng trước giờ vẫn luôn hỗn loạn như vậy, không sao đâu, không sao đâu —— Huống hồ đây lại là ác mộng do tà thuật gây ra, luôn có những chuyện bất ngờ không thể tưởng tượng được xảy ra mà."

 

Nàng nói đoạn liền ngập ngừng, nhìn về phía tiểu nha hoàn cách đó không xa: "Có phải ta đối xử với Bùi Độ rất tệ không?"