— Khi nàng nhìn Mạnh Tiểu Đinh bằng ánh mắt lạnh lùng, giọng nói đầy khinh bỉ cất lên: "Mỗi ngày luôn có đủ loại người mang muôn vàn mục đích đến nghe ngóng tên tuổi và tình báo của ta. Có những lúc ta tự hỏi, nếu ta đổi một gương mặt khác, liệu cuộc sống có trôi qua nhẹ nhàng hơn không?"
Tiểu nhị tiệm sách tức tối nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: "Vị tiểu thư này, rốt cuộc cô có chịu điền vào phiếu mượn sách không? Không ghi tên vào, ta sẽ cất quyển 《 Thanh Y Quyết 》 này về chỗ cũ đấy!"
Tạ Kính Từ: ...
— Khi nàng bày ra vẻ mặt thanh thản, ánh mắt lãnh đạm lướt qua một xấp tiền bạc, với phong thái hệt như một vị tổng tài bá đạo, nhếch mép cười khẩy: "Tiền nhiều thì có ích lợi gì. Dù có ôm hàng ngàn vạn gia tài, cũng chẳng thể lấp đầy được khoảng trống trong tâm hồn ta."
Bà chủ tiệm đồ vàng mã vừa c.ắ.n hạt dưa vừa đáp: "Cái đống tiền âm phủ trước mặt cô không chỉ có ngàn vạn đâu. Tiền trong tiệm ta, dù là mệnh giá nhỏ nhất thì mỗi tờ cũng đáng giá một ngàn vạn đấy."
Tạ Kính Từ: ...
Nói tóm lại, nó vô cùng thiểu năng, vô cùng ngốc nghếch, giải thích một cách sống động cái khái niệm "hy sinh cái tôi vì tập thể", dùng chính sự nhục nhã ê chề của mình để mang lại niềm vui tiếng cười cho quần chúng nhân dân.
Tạ Kính Từ có đủ lý do cực kỳ trọn vẹn để nghi ngờ rằng, cái tên hệ thống c.h.ế.t tiệt này đang cố tình trêu tức nàng.
Vân Kinh rất rộng lớn, cộng thêm hàng tá các kiểu kiến trúc cửa hàng chồng chéo lên nhau. Dù chỉ mới đặt chân dạo quanh con phố thương mại sầm uất nhất trong thành, cũng đủ tiêu tốn trọn vẹn một ngày trời.
Tạ Kính Từ vẫn canh cánh trong lòng chuyện của Mạnh Tiểu Đinh, thi thoảng lại thăm dò xem mấy ngày gần đây nàng ấy có gặp chuyện gì bất thường không. Cuối cùng, nàng vỗ đầu đưa ra quyết định: "Hay là ngươi đến nhà ta ở tạm vài ngày đi?"
Lúc nói ra câu này, bốn người bọn họ đang ăn trưa tại một t.ửu lâu lớn nhất nhì thành Vân Kinh.
Mạnh Tiểu Đinh bị một miếng bánh hoa mai nghẹn ứ ở cổ họng, khụ khụ một hồi lâu mới bật cười hỏi: "Sao hôm nay ngươi tự nhiên ân cần quá vậy?"
"Ta hôn mê suốt một năm, đương nhiên là rất nhớ ngươi rồi."
Tạ Kính Từ vốn đã quen với nghệ thuật nói dối không chớp mắt, đáp lại cực kỳ nghiêm túc: "Chẳng lẽ ngươi không muốn ở bên cạnh đứa bạn đáng thương này sao?"
Mạc Tiêu Dương theo thói quen lại chọc gậy bánh xe: "Tạ tiểu thư! Khoảnh khắc cô hôn mê đâu phải là mất hết ý thức, cho dù có trôi qua tròn một năm đi nữa thì cô cũng chỉ coi nó như một giấc ngủ vừa tỉnh thôi mà!"
Lần thứ n+1 Tạ Kính Từ muốn giáng cho hắn một cú vào đầu.
"Mà này, với lại dạo gần đây cả cái thành Vân Kinh không phải đang đồn ầm lên chuyện có vài người không hiểu vì lý do gì mà ngất xỉu, rơi vào trạng thái ngủ say gọi thế nào cũng không tỉnh sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng rất nhanh đã tìm được một cái cớ mới hợp tình hợp lý, không khỏi tự vỗ tay tán thưởng trong lòng: "Những ngày này e là có biến cố lớn, ngươi ở cạnh ta, ta cũng an tâm phần nào."
Hoàn cảnh của Mạnh Tiểu Đinh ở nhà họ Mạnh vốn đã mờ nhạt khó xử. Lỡ như một ngày nào đó nàng ấy thật sự mất tích không một dấu vết, chỉ sợ cũng chẳng một ai thèm bận tâm.
"Ngươi cũng nghe chuyện đó rồi à?"
Mạnh Tiểu Đinh vốn rất thích thú với những chuyện kỳ bí đồn thổi, nghe vậy bèn toét miệng cười: "Thật ra lúc rảnh rỗi sinh nông nổi, ta có lén đi điều tra chuyện này — một tên lão bản chuẩn bị giao dịch với Lâm dì, ngay mấy hôm trước đã ngủ gục mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, đến giờ vẫn chưa tỉnh."
Mạc Tiêu Dương tò mò: "Lâm dì?"
"Là chủ mẫu hiện tại của nhà họ Mạnh, Lâm Uẩn Nhu."
Tạ Kính Từ nhạt giọng giải thích: "Nhà họ Mạnh buôn bán làm ăn, từ lúc bà ấy gả vào, gia tộc này đã thăng hạng trở thành một trong những nhà giàu có nhất Tu chân giới. Nói trắng ra, vị này mới là linh hồn thật sự của Mạnh gia."
Còn người cha chưa bao giờ quan tâm nàng kia của Mạnh Tiểu Đinh á, cùng lắm chỉ được tính là đồ vật trưng bày cho có.
"Chủ mẫu?"
Thiếu niên ôm kiếm trong n.g.ự.c sững người, như chợt hiểu ra điều gì, quay sang nhìn Mạnh Tiểu Đinh: "Chính là người mà hồi nãy ở Lâm Lang phường, bọn họ bảo là đã cắt xén linh thạch hàng tháng của cô ấy hả?"
"Không có không có, toàn là bọn họ bịa chuyện thôi."
Mạnh Tiểu Đinh vội vàng xua tay: "Lâm dì chưa từng cố ý nhắm vào ta."
Tạ Kính Từ không xen vào, thong thả nhấp một ngụm trà.
Lâm Uẩn Nhu là một nữ cường nhân thực thụ. Bà dùng thủ đoạn lôi đình, từng bước kéo Mạnh gia từ một gia tộc tầm trung hạng bét lên vị trí hiện tại.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cuộc hôn nhân giữa hai nhà Lâm - Mạnh hoàn toàn mang tính chất thương mại. Bà chẳng có chút tình cảm nào với gia chủ nhà họ Mạnh, hai vợ chồng sống riêng tại các khu nhã gian biệt lập trong phủ. Đây là bí mật mà ai trong thành Vân Kinh cũng hiểu ngầm không nói ra, bản thân Lâm Uẩn Nhu cũng chưa từng nghĩ đến việc phải che giấu.