Hắn ngồi trầm ngâm hồi lâu, đột nhiên cúi đầu lấy túi trữ vật ra, kèm theo tia sáng trắng lóe lên, trong tay Bùi Độ đã xuất hiện một chiếc áo khoác trắng.
Giữa đám đông có người nhạy bén lên tiếng: "Chiếc áo này, hình như Tạ tiểu thư vừa mới mặc xong thì phải ――"
Người nọ chưa kịp nói dứt câu, đã cứng họng, khóe miệng giật giật.
Thiếu niên kiếm tu kiêu ngạo, mang đầy sát khí bất bại không lâu trước đó, nay lại nâng niu chiếc áo trong lòng bàn tay. Khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mỉm, hắn hơi cúi đầu, cẩn trọng chạm nhẹ mặt vào lớp áo.
…… Eo ôi.
Một nữ tu không nỡ nhìn tiếp, vội che miệng thảng thốt: "Bùi công t.ử chưa từng tham gia Vấn Đạo Hội, chắc ngài ấy không... Không biết có người bên ngoài đang theo dõi nhỉ?"
Hơn nữa lại còn đông đến thế này.
Sau cú c.h.é.m Bùi Ngọc ngã ngựa, đã có đến sáu phần khán giả dời gót, kéo tới tụ tập trước gương chiếu Tạ Kính Từ và Bùi Độ.
"Này này này," có người không ngớt chép miệng, "Ta vốn chủ đích đến đây là để chiêm ngưỡng kiếm đạo mà, cớ sao cứ bắt ta phải xem mấy cảnh thế này chứ ―― Tạo nghiệp mà!"
Vân Triều Nhan: "……"
Tạ Sơ: "Khụ. Phu nhân à, chuyện này... Đến lúc Tiểu Độ ra ngoài, chúng ta có nên nói cho nó biết không nhỉ?"
Đang lúc Vấn Đạo Hội sắp đi đến ngày cuối cùng, mặc dù Tạ Kính Từ không hề bước chân ra khỏi cửa, tạm dừng việc chạy KPI trong ảo cảnh và cẩn trọng phát triển mạng lưới offline, thế nhưng trên giao diện, điểm số thu thập nỗi sợ hãi vẫn cứ tăng lên vùn vụt không có dấu hiệu dừng lại.
Tất cả là nhờ sự cống hiến vô tư của "công cụ hình người" Bùi Ngọc, giúp nàng và Bùi Độ thành công thượng vị, trở thành đại ma đầu mà toàn bộ yêu ma trong Thí Luyện Trường đều nhẵn mặt.
Mượn vô số lời truyền miệng của bầy yêu ma, tin tức Bùi Ngọc bị c.h.é.m g.i.ế.c nhanh ch.óng lan truyền khắp nam bắc ảo cảnh. Điều này chẳng những khiến ngày càng nhiều tiểu yêu sinh lòng kính sợ, mà còn như một mồi lửa ném vào đám đông, lập tức thổi bùng cảm xúc của các tu sĩ dự thi khác.
Lúc Vấn Đạo Hội mới bắt đầu, dù có nghe nói Tạ Kính Từ và Bùi Độ cùng vào tràng, cũng gần như chẳng ai thèm để mắt tới họ. Từng là thiên tài nức tiếng Tu chân giới thì sao chứ, sau khi sa sút, e rằng đến một đệ t.ử cấp thấp bình thường nhất cũng chẳng bằng. Đợi đến khi Vấn Đạo Hội kết thúc, khoảnh khắc bảng xếp hạng được công bố, hai kẻ đó sẽ chỉ chuốc lấy nhục nhã mà thôi.
Kết quả, Bùi Độ đã đem chiến lực mạnh nhất của kỳ Kim Đan... xử đẹp chỉ trong vài kiếm?
Còn "Yêu trung chi chủ" đang nổi đình nổi đám mấy ngày nay... lại chính là Tạ Kính Từ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai người này rốt cuộc đang làm cái trò mê hoặc nhân gian gì vậy?
Khác biệt rất lớn so với các bí cảnh thí luyện thông thường, Vấn Đạo Hội chơi rất thoáng, cho phép các tu sĩ tự do ẩu đả tư thù.
Tuyệt đại đa số mọi người sau khi nghe tin Bùi Độ dễ như trở bàn tay hạ gục Bùi nhị thiếu gia, thì đến cái ý nghĩ chạm mặt hắn cũng chẳng dám sinh ra. Chỉ có lác đác vài kẻ tâm cao khí ngạo tìm đến hắn tỷ thí, nhưng không một ai là không bị đ.á.n.h cho tơi bời hoa lá, y hệt như hồ lô oa đi cứu ông nội, đi một người c.h.ế.t một người, nạp mạng từng đứa một.
Lâu dần, quả thật không còn ai dám bén mảng đến gần hắn nữa.
"Theo ta thấy, hai người các ngươi thật sự có cái cốt cách của bạo chúa và yêu phi đấy."
Một đám người ngồi dựa vào nhau xem Bùi Độ quyết đấu làm thú vui, sống sờ sờ vạch ra cái trạng thái xa hoa trụy lạc của một tên cẩu hoàng đế. Mạnh Tiểu Đinh mỹ mãn c.ắ.n hạt dưa, lên tiếng châm chọc trúng phóc: "Yêu phi liều mạng tranh đấu giành thiên hạ, và bạo chúa liều mạng ăn bám."
Tạ Kính Từ nghe vậy không phục lắm: "Ta cho ngươi cơ hội tổ chức lại ngôn từ đấy."
Mạc Tiêu Dương ở bên cạnh làm ra vẻ đăm chiêu: "Sao có thể gọi Tạ tiểu thư là 'ăn bám' được, ta cảm thấy ngươi dùng từ cực kỳ không thỏa đáng."
Đúng không đúng không! Đây mới là kẻ sáng suốt này!
Tạ Kính Từ nghe vậy hai mắt sáng rực, hận không thể giơ ngón tay cái lên tán thưởng.
Ngờ đâu tên nhãi này xoa xoa cằm, dùng giọng điệu c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt mà trầm ngâm nói tiếp: "Đây rõ ràng là ăn bám nhưng lại ăn một cách hiên ngang. Chính là cái kiểu: tuy ta ăn bám, nhưng ta hoàn toàn khác biệt với những kẻ ăn bám ngoài kia; ta ăn bám có trình độ, có phong thái, có cốt cách kiên cường sắt đá."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Hay cho câu kiên cường sắt đá!"
Mạnh Tiểu Đinh cười đến không khép được miệng: "Mạc công t.ử thật là học rộng tài cao, có tuệ nhãn nhìn đời, bái phục bái phục."
Mạc Tiêu Dương vội vàng đáp lễ: "Đâu có, Mạnh tiểu thư mới là băng tuyết thông minh, bác học đa tài."