Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng

Chương 160



 

Cự mãng mạnh hơn nó gấp nhiều lần, mà Bùi Độ lại có thể dễ dàng c.h.é.m gục nó dưới kiếm. Vậy nên, mối đe dọa mà hắn mang lại, đương nhiên sẽ cao hơn cự mãng rất nhiều.

 

Cái này gọi là sự chênh lệch về sức mạnh.

 

Giữa các loài yêu ma quỷ quái trong ảo cảnh này, cũng tồn tại một chuỗi thức ăn, nơi chúng tranh giành và c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau. Nếu có thể tận dụng tốt điều này...

 

"Này."

 

Tạ Kính Từ dùng ngón tay chọc chọc vào quả cầu màu lam đậm: "Ngươi có biết nói không?"

 

Không có phản ứng, nó chỉ biết run lên bần bật.

 

Xem ra nó hoặc là nhát gan đến mức không thể giao tiếp, hoặc là thực sự không biết nói, rất khó để trò chuyện. Tạ Kính Từ cảm thấy có chút thất vọng. Vừa thu lại những dòng suy nghĩ và đứng dậy, nàng liếc nhìn Bùi Độ bên cạnh: "Đi thôi."

 

"... Không cần g.i.ế.c nó sao?"

 

"Không cần đâu."

 

Tầm mắt nàng lướt nhanh qua quả cầu vẫn còn đang run rẩy, khóe miệng cong lên một nụ cười: "Nó đã cung cấp cho ta một ý tưởng khá thú vị... Cứ coi như đây là quà trả ơn đi."

 

Ánh mắt Bùi Độ rất tĩnh lặng: "Ý tưởng sao?"

 

"Chàng nghĩ thử xem, nếu chúng ta chỉ tiêu diệt chúng trong nháy mắt, thì nỗi sợ hãi của chúng cũng giống như một món đồ dùng một lần —— Dùng một lần có nghĩa là, sau khi xài xong, sẽ không có cách nào tận dụng được lần thứ hai nữa."

 

Tạ Kính Từ bước đi với đôi chân nhẹ bẫng. Nàng vừa đi về phía trước, vừa nói với hắn: "Như vậy thì lỗ vốn quá, hoàn toàn không đáng chút nào. Mỗi một con ma vật đều giống như một cái cây. Muốn thu hoạch được nhiều quả hơn, chúng ta không thể c.h.ặ.t đứt cái cây đó đi, mà phải đợi nó từ từ lớn lên."

 

Nói đến đây, nàng dừng lại, hướng ánh mắt về phía xác con cự mãng cách đó không xa: "Và khi cần thiết, chúng ta phải bón phân cho nó, để cung cấp dưỡng chất thúc đẩy nó phát triển."

 

Bùi Độ đã hiểu ra vấn đề: "Ý của Tạ tiểu thư là muốn giải cứu những con tiểu quái bị săn đuổi?"

 

"... Chàng có thể sẽ nghĩ ý tưởng của ta hơi kỳ cục."

 

Tạ Kính Từ sờ sờ ch.óp mũi: "Việc giải cứu đơn lẻ như vậy, mặc dù quả thực có thể thu thập được một lượng Điểm Sợ Hãi nhất định, nhưng nếu chỉ có một đối tượng thì vẫn còn quá ít."

 

Một thì quá ít.

 

Trong lòng hắn dường như có linh cảm, nhớ lại hành động cố gắng giao tiếp với Tuyết Phách của Tạ tiểu thư lúc nãy. Đáy mắt hắn càng trở nên u ám hơn.

 

"Trong ảo cảnh này, chắc chắn có rất nhiều loài tiểu yêu sống theo bầy đàn."

 

Nàng tiếp tục giải thích: "Nỗi sợ hãi mà một con yêu quái có thể cung cấp tuy rất ít, nhưng nếu chúng ta có thể tiêu diệt kẻ thù thiên địch của chúng, không phải với tư cách là một vị cứu tinh, mà là với tư cách của một nhà cai trị hoàn toàn mới, áp đảo toàn bộ bộ tộc —— Cứ như vậy, chẳng phải chúng ta sẽ có được một nguồn cung cấp Điểm Sợ Hãi vô tận hay sao?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Là một bạo chúa đấy.

 

Đối mặt với một uy áp không thể phản kháng, nhưng lại khiến người ta cam tâm tình nguyện khuất phục. Lấy sự kính sợ, sùng bái, hoảng sợ và vô vàn những cảm xúc khác làm nền tảng ——

 

Có ai lại không sợ hãi một bạo chúa cơ chứ.

 

Nỗi sợ hãi sẽ liên tục tuôn trào, khoảnh khắc sau sẽ luôn mãnh liệt hơn khoảnh khắc trước. Cách này hữu hiệu hơn rất nhiều so với việc trực tiếp tiêu diệt toàn bộ bộ tộc.

 

Nàng nói chuyện một cách vô cùng say sưa, và cũng đã thầm vạch ra kế hoạch trong đầu. Đang đi được nửa đường, bỗng nhiên nàng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở phía xa.

 

Đúng vào lúc đó, hệ thống cũng cung cấp một lời thoại hoàn toàn mới.

 

Khi Tạ Kính Từ đọc rõ dòng chữ đó, nàng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa: "Mi có bị bệnh không vậy?"

 

[Ta bị bệnh á?]

 

Hệ thống tỏ ra vô cùng ngây thơ: [Cô không cảm thấy câu nói này cực kỳ phù hợp với ngữ cảnh hiện tại sao?]

 

Tạ Kính Từ: ...

 

Hiện tại họ đã đến lưng chừng núi. So với khu vực trên đỉnh núi lúc nãy, tiếng gió rít gào đã bớt dữ dội hơn.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Nhưng Tạ Kính Từ vẫn cảm nhận được cái lạnh buốt thấu xương.

 

"Tạ tiểu thư!"

 

Mạc Tiêu Dương thế mà cũng bị dịch chuyển đến ngọn núi tuyết này. Hắn đang ngồi tránh gió bên cạnh một tảng đá có hình thù kỳ dị. Vừa nhìn thấy hai người họ, hắn đã vô cùng mừng rỡ vẫy tay chào: "Ở đây lạnh quá! Hai người có muốn qua đây nghỉ ngơi một lát không?"

 

Không gian xung quanh chìm vào im lặng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

 

"Ha, đàn ông."

 

Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Mạc Tiêu Dương, nàng cuối cùng đành phải đầu hàng trước số phận. Cố nén cái sự thôi thúc muốn làm mặt mình nhăn nhó, nàng nhếch môi cười lạnh một tiếng: "Ngươi đang đùa với lửa đấy."

 

Mạc Tiêu Dương, người đang châm lửa sưởi ấm và thêm củi vào đống lửa: ...?

 

"Như thế này được gọi là đùa với lửa sao?"

 

Nàng vốn tưởng Mạc Tiêu Dương sẽ đứng c.h.ế.t trân tại chỗ. Nào ngờ, chàng thiếu niên môi đỏ răng trắng ấy lại toét miệng cười: "Sao Tạ tiểu thư biết ta thích đùa với lửa nhất! Châm lửa thì nhằm nhò gì, ta còn biết nhảy qua vòng lửa, múa rồng lửa, uống một ngụm rượu rồi phun ra lửa nữa cơ —— Cô xem này!"