Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng

Chương 112



 

— "Phụ thân!"

 

Bùi Ngọc không cam lòng: "Chúng ta thực sự để hắn ta đi như vậy sao?"

 

— "Nhìn cái dáng vẻ gấp gáp của hắn kìa."

 

Không biết là ai cố tình giả vờ thì thầm to nhỏ, nhưng thực chất lại bật ra một tiếng cười nhạo vô cùng lớn: "Nói trong bụng hắn không chứa đầy mưu mô xảo quyệt, ta c.h.ế.t liền."

 

Hắn tức đến nghẹn thở.

 

Đây không phải là viễn cảnh mà hắn từng mường tượng.

 

Bùi Độ đáng lý ra phải mất đi tất cả, biến thành một phế vật ngay cả việc đi lại cũng khó khăn, chẳng còn ai để nương tựa, chỉ có thể quỳ rạp xuống đất mà van xin hắn tha mạng mới phải.

 

Nhưng tại sao...

 

Rõ ràng đã trở thành một phế nhân vô dụng, tại sao vẫn nhận được sự giúp đỡ từ Tạ gia ở Vân Kinh, thậm chí ngay cả bao nhiêu người dân ở Quỷ Vực cũng không ngần ngại bảo vệ hắn, nhất mực đứng về phía hắn?

 

Cái gì mà "Ân nhân", chỉ dựa vào hai tên nhãi nhép là hắn và Tạ Kính Từ sao?

 

Thật nực cười! Dựa vào cái gì mà bọn họ được bao bọc, tôn vinh, còn hắn lại phải hứng chịu đủ mọi lời chế giễu từ đám ma tu kia?

 

— "Nếu không còn việc gì khác, chúng ta vẫn đang có việc gấp, xin phép cáo từ trước."

 

Nhận thấy Bùi Phong Nam đã bắt đầu d.a.o động, chắc hẳn đã nhận ra điểm bất thường, Tạ Kính Từ nhân cơ hội này lên tiếng: "Cáo từ."

 

Bùi Ngọc: "Các người đứng lại..."

 

Hắn chưa kịp nói hết câu, định xông lên đuổi theo, thì một bàn tay thô ráp, to lớn đã túm c.h.ặ.t lấy cánh tay hắn.

 

— "Bỏ đi."

 

Đôi mắt đen sâu thẳm của Bùi Phong Nam vốn đang hướng về phía Bùi Độ rời đi, bỗng lặng lẽ rũ xuống. Ông bình tĩnh đối diện với ánh mắt của Bùi Ngọc.

 

Khi ông cất lời trở lại, giọng điệu đã trở nên vô cùng u ám và nghiêm khắc: "Đừng để ta phát hiện ra, con đang nói dối."

 

Bùi Ngọc chợt cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

 

Rốt cuộc cũng thoát khỏi đám người đáng ghét kia, bước chân của Tạ Kính Từ nhẹ bẫng như bay.

 

Khi cả nhóm người đến bức tường thành, khu đất trống đã chật kín người dân. Bọn họ quay đầu lại nhìn thấy Giang Đồ, ai nấy đều để lộ sự chán ghét tột độ, hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t hắn ngay lập tức.

 

Giang Đồ vô cùng tự giác mà quỳ sụp xuống đất.

 

Chu Thận im lặng bước tới. Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt của người bạn cũ năm nào, khóe mắt gã bất giác đỏ hoe không thể kìm nén.

 

— "Thời gian trôi qua quá lâu rồi, cái lỗ hổng bị phá vỡ lại quá nhỏ, rất khó để kéo ông ấy ra ngoài."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Một cô nương có dáng vẻ của y sư nhẹ giọng nói: "Bức tường thành này chỉ có tu sĩ từ cảnh giới Kim Đan trở lên mới có thể phá vỡ được."

 

Chu Thận gật đầu. Bàn tay phải đầy vết chai sần của gã nhẹ nhàng đặt lên bức tường, kiếm khí dần dần ngưng tụ.

 

Cùng với những vết nứt lan rộng như dây leo, gạch đá vỡ vụn thành những hạt bụi mịn rơi lả tả. Dần dà, toàn bộ cơ thể của người đàn ông bên trong bức tường lộ diện.

 

— "Đợi đã..."

 

Giữa không gian tĩnh mịch của đêm khuya, một người bỗng kinh ngạc thốt lên: "Mọi người mau nhìn kìa, đó là cái gì vậy?"

 

Không chỉ có người đó, Tạ Kính Từ cũng phải sững sờ.

 

Ánh trăng phản chiếu trên nền tuyết lạnh lẽo giữa mùa đông, bốn bề đều tăm tối tĩnh mịch như mặt nước phẳng lặng.

 

Thế nhưng, tại cái lỗ hổng vừa bị phá vỡ kia, lại xuất hiện một quầng sáng màu trắng ngọc rực rỡ và ấm áp.

 

Quầng sáng ấy tròn trịa và tinh xảo, tĩnh lặng lơ lửng ngay phía trên đỉnh đầu Phó Triều Sinh. Giữa bóng tối vô tận, nó tựa như một vầng trăng nhỏ bé, lẻ loi dõi theo ông suốt năm mươi năm qua.

 

— "Đây là..."

 

Có người mang theo giọng mũi nức nở, run rẩy hỏi một cách đầy cẩn trọng: "Đây là... thần thức thành hình sao?"

 

Sau đó là một tiếng khóc lớn hơn vang lên: "Đúng là thần thức thành hình rồi!"

 

Thần thức thành hình.

 

Trái tim Tạ Kính Từ đập nhanh chưa từng có.

 

Trong vùng Quỷ Vực này, ngoài ma tu, thành phần đông đảo nhất chính là quỷ tu.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Lý do cũng chẳng có gì đặc biệt. Chỉ vì nơi đây quanh năm bị bao phủ bởi ma khí và t.ử khí không ngừng nghỉ.

 

Sự hòa quyện của hai loại khí này vô cùng có lợi cho việc nuôi dưỡng hồn phách. Mà quỷ tu, lại chính là tu luyện linh hồn và thần thức.

 

Theo lẽ thường, người c.h.ế.t như đèn tắt, hồn phách sẽ lặng lẽ tan biến giữa đất trời, không còn tồn tại nữa. Thế nhưng Phó Triều Sinh lại là một trường hợp ngoại lệ.

 

Tạ Kính Từ hít sâu một hơi.

 

Đúng rồi... Phó Triều Sinh là một trường hợp ngoại lệ.

 

Nếu ông c.h.ế.t giữa chừng, thân xác không còn linh lực sẽ không thể ngăn cản ma khí xâm nhập, dân chúng Vu Thành cũng sẽ gặp họa. Vì vậy, trước khi Giang Đồ kịp xây lại bức tường thành, ông buộc phải sống sót.

 

Khoảnh khắc bức tường khép kín lại, cũng chính là lúc ông nhắm mắt xuôi tay.

 

Và điều đó đã vô tình dẫn đến một tình huống chưa từng có tiền lệ.