Là truyền nhân Linh Tiêu Bảo Các Nguyên Tử Y rõ ràng hơn bất cứ ai giá trị của những đạo nghiệp lực lượng của môn đồ tiên đạo kia lớn đến mức nào.
Nếu vận dụng thỏa đáng Linh Tiêu Bảo Các hoàn toàn có thể dùng những đạo nghiệp lực lượng này mưu cầu lợi ích to lớn từ trên người những thế lực tiên đạo kia!
Đặc biệt là ba thế lực bá chủ lớn kia không bỏ vốn gốc định sẵn không thể dễ dàng lấy lại những đạo nghiệp lực lượng kia.
"So sánh ra chút cái giá phải trả khi giao dịch với Lý Huyền Tẫn hôm nay quả thực chỉ là một sợi lông trên người chín con trâu mà thôi."
Nguyên Tử Y lười biếng duỗi cái eo thon: "Vụ làm ăn này thành công những lão gia hỏa của Linh Tiêu Bảo Các kia nhất định phải cung phụng ta như tổ tông!"
Ngay sau đó, lông mày Nguyên Tử Y nhíu lại.
Lý Huyền Tẫn kia chắc chắn đoán ra ý đồ trong lòng mình mới có thể cố ý đưa ra bốn điều kiện kia.
Chỉ là, cớ sao hắn muốn giữ lại một giọt tinh huyết của mình?
Nguyên Tử Y nghĩ không ra cũng lười nghĩ nhiều nữa.
Một giọt tinh huyết mà thôi với đạo hạnh của Lý Huyền Tẫn kia còn chưa thể làm gì bất lợi đối với mình.
"Thiếu chủ, ngài thực sự đồng ý sau này bất luận Lý Huyền Tẫn đưa ra yêu cầu gì Linh Tiêu Bảo Các chúng ta đều phải đồng ý?"
Thiếu nữ áo xanh điều khiển bảo liễn lo lắng nói.
"Đúng vậy."
Nguyên Tử Y gật đầu nói: "Tuy nhiên, điều kiện tiên quyết là hắn phải có bản lĩnh sống sót, ngoài ra còn phải có bản lĩnh tiến vào Thanh Minh Đạo Vực mới được."
Thiếu nữ áo xanh cười rộ lên.
Đúng vậy, Lý Huyền Tẫn này còn chưa biết có thể sống sót rời khỏi Thoát Phàm đệ bát giới hay không.
Ngoài ra, cho dù hắn sống sót rời khỏi Tế Đạo Chiến Vực nhưng đắc tội những thế lực tiên đạo kia bất luận hắn ở nơi nào tất sẽ bị trả thù!
Càng chưa nói đến muốn đi tới Thanh Minh Đạo Vực còn có trở ngại tiên phàm bích chướng này sao có thể là Lý Huyền Tẫn tùy tiện là có thể đi tới?
Nghĩ như vậy, thiếu nữ áo xanh không khỏi khen: "Diệu kế chiêu này của thiếu chủ thật lợi hại!"
"Tiểu Diên Vĩ, ngươi nghĩ nhiều rồi."
Nguyên Tử Y nói: "Đây cũng không phải mưu kế nếu sau này Lý Huyền Tẫn thực sự có thể làm được bước này bất luận hắn đưa ra yêu cầu như thế nào chỉ cần Linh Tiêu Bảo Các làm được ta tự sẽ không nuốt lời!"
...
Đêm khuya.
Nhu Nhu cô nương một mình ngồi trên tường thành cao cao nhìn ra bầu trời đêm phía xa.
"Thoát Phàm đệ bát giới này không sao không trăng khắp nơi là cảnh tượng mênh mông hoang vu một chút cũng không bằng Linh Thương Giới."
Thiếu nữ bĩu môi, khẽ than một tiếng: "Nếu so sánh với Đại Càn Linh Thương Giới cũng chẳng có gì thú vị."
"Đợi trở về Thanh Minh Đạo Vực sẽ đi tìm cữu cữu bất luận thế nào ta cũng phải về nhà!"
Trong lòng thiếu nữ thầm nghĩ.
Hả?
Đôi mắt linh tú của Nhu Nhu ngưng lại nhìn thấy dưới màn đêm phía xa một thân ảnh lén lút men theo bóng râm dưới chân tường thành tới gần phía mình.
"Tên này là kẻ ngu ngốc sao đây chính là Sơn Hải Thành cấm giết chóc, hắn còn lén lút như vậy chẳng lẽ làm chuyện gì không thể lộ ra ánh sáng?"
Thiếu nữ rất là khinh bỉ.
Nàng chú ý tới người nọ toàn thân bao phủ trong một lớp áo bào đen dài ngay cả đầu cũng bị vành mũ che khuất một bộ dạng hèn mọn không thể gặp người.
"Hả?"
Nhu Nhu ngạc nhiên phát hiện tên kia vậy mà nhảy lên tường thành đặt mông ngồi xuống vị trí bên cạnh mình còn thích ý xách ra một bầu rượu.
"Uống rượu không?"
Hắc bào nhân cười lắc lắc bầu rượu.
"Các hạ... có phải có chút quá tự nhiên quen thuộc rồi không?"
Thiếu nữ có chút không vui.
Nàng ghét nhất loại người không có ranh giới như thế này.
Lúc nói chuyện nàng đứng dậy, xoay người muốn đi.
"Ô kìa, tiểu nha đầu còn rất cảnh giác a."
Hắc bào nhân phát ra một tiếng cười quái dị kiệt kiệt: "Ngươi nếu dám đi ta cam đoan ngươi sẽ hối hận!"
Nhu Nhu vẻ mặt khinh thường: "Ngươi là cái thá gì cũng dám uy hiếp ta? Có tin ta nói một câu là có thể khiến ngươi bị loạn đao chém chết không?"
Hắc bào nhân cười hì hì ra tiếng: "Dám nói chuyện với ta như vậy không sợ ta đánh mông ngươi nở hoa sao?"
Nhu Nhu thẹn quá hóa giận trong con ngươi sát cơ cuộn trào: "Có dám để lộ bộ mặt thật của ngươi cho ta biết ngươi là ai không?"
"Có gì không dám?"
Hắc bào nhân bỏ vành mũ che khuất dung nhan xuống, nụ cười rạng rỡ.
Nhu Nhu kinh ngạc, đôi mắt linh động xinh đẹp chợt trừng lớn tròn xoe ngẩn ra.
Trong thành đèn đuốc chập chờn trên tường thành thì một mảnh lờ mờ chỉ có ánh sáng ảm đạm chiếu lên khuôn mặt hắc bào nhân tỏ ra rất mơ hồ.
Nhưng Nhu Nhu vẫn liếc mắt một cái là nhận ra ngay.
Thực sự là khuôn mặt này nàng quá quen thuộc rồi!
Thời gian qua nàng ngay cả nằm mơ thấy ác mộng cũng sẽ mơ thấy tên này.
"Đến, loạn đao chém chết ta!"
Lục Dạ cười vươn cổ ra.
Nhu Nhu lại nhéo cánh tay mình một cái nhận ra không phải đang nằm mơ lúc này mới ngơ ngác nói: "Cẩu tặc thối... thật... thật sự là ngươi?"
Lục Dạ cười nói: "Đương nhiên."
Hắn vỗ vỗ vị trí bên cạnh: "Đừng đứng như ngỗng ngốc ở đó nữa, mau qua đây ngồi."
Thiếu nữ lại vẫn không dám tin: "Ngươi hẳn là quỷ mị nghe trộm được tiếng lòng của ta biến thành dáng vẻ của tên cẩu tặc kia chứ gì?"
Lục Dạ: "..."
Hắn chú ý tới thiếu nữ rõ ràng rất kích động nhưng đang cố kìm nén bộ dạng nhỏ nhắn kia vừa đáng yêu vừa khiến người ta đau lòng.
Lục Dạ cười nói: "Quỷ mị kia có lợi hại hơn nữa e là cũng không biết từng có một nha đầu thối bị ta đè xuống đất đánh mông chứ?"
"Cẩu tặc!! Thật sự là ngươi a!?"
Nhu Nhu mạnh mẽ tiến lên một cước đá tới.
Lục Dạ giơ tay nắm lấy mắt cá chân thiếu nữ cánh tay kéo một cái liền kéo thiếu nữ đến vị trí bên cạnh.
Sau đó, hắn cười nói: "Đừng lớn tiếng như vậy thân phận của ta không thể bị lộ nếu không không chừng sẽ rước lấy tai họa tày trời."
Nhu Nhu đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm mặt nghiêng của Lục Dạ vừa mừng vừa sợ lại khó tin hồi lâu mới ổn định cảm xúc lanh lảnh nói: "Cẩu tặc, sao ngươi lại ở đây?"
Lục Dạ cầm bầu rượu uống một ngụm, nói: "Cũng là cơ duyên xảo hợp để ta sai sót ngẫu nhiên đi tới Thoát Phàm đệ bát giới này, tuy nhiên... ở giới này ta có thân phận khác."
Nhu Nhu tò mò nói: "Là cái nào?"
Lục Dạ chớp chớp mắt, cười nói: "Cách đây không lâu là ai cứu ngươi về từ địa bàn của vị 'Tiên Quân đại nhân' kia?"
Thiếu nữ kinh hô một tiếng lập tức như bừng tỉnh mạnh mẽ vung nắm đấm trắng nõn hung hăng đấm vai Lục Dạ một cái: "Quả nhiên, lúc đó ta đã thấy Lý Huyền Tẫn kia không bình thường hóa ra là tên cẩu tặc nhà ngươi!!"
Lục Dạ cười tủm tỉm nói: "Ta và Dao Quang Tiên Cung không thân không thích nếu không phải vì ngươi sao có thể ra tay cứu giúp."
Nhu Nhu cuối cùng cũng hiểu ra, ánh mắt hoảng hốt: "Trách không được lúc đó ta nảy sinh một tia cảm giác quen thuộc xem ra trực giác của ta vẫn rất linh nghiệm."
Ngay sau đó, thiếu nữ đôi mắt xinh đẹp đánh giá Lục Dạ từ trên xuống dưới: "Ngươi khi nào trở nên lợi hại như vậy rồi? Đều dám giết những tên tiên đạo thiên kiêu kia không sợ..."
Lục Dạ xuỵt một tiếng, hạ thấp giọng nói: "Ta dùng thân phận giả đương nhiên không sợ."
"Tên cẩu tặc nhà ngươi quả nhiên vẫn gian trá giống như trước đây." Thiếu nữ hì hì cười rộ lên, đôi mắt đều híp thành trăng lưỡi liềm.
Lục Dạ cười nói: "Còn ngươi sao bỗng nhiên thành truyền nhân của Dao Quang Tiên Cung?"
Nhu Nhu than thở: "Nói ra rất phức tạp hơn nửa năm trước cữu cữu bỏ nhà đi rất nhiều năm của ta bỗng nhiên tìm tới cửa nói muốn đưa ta đi Tiên Giới tu hành."
"Ta tưởng ông ấy đùa với ta cơ thuận miệng đồng ý không ngờ tới ngày hôm sau đã bị đưa tới Thanh Minh Đạo Vực."
Lục Dạ: "?"
Cữu cữu của Nhu Nhu này không đơn giản a!
Tu đạo giả của các đại thế giới trên con đường phi thăng muốn đi tới Thanh Minh Đạo Vực khó hơn lên trời còn cần lộ dẫn gì đó.
Nhưng cữu cữu của Nhu Nhu vậy mà trong vòng một ngày đã đưa Nhu Nhu từ Linh Thương Giới đến Thanh Minh Đạo Vực đây sao có thể là hạng người tầm thường có thể làm được?
"Sau đó, cữu cữu ta đưa ta đến Dao Quang Tiên Cung bảo ta tu hành ở đó ta lúc đó đã hối hận rồi muốn cữu cữu đưa ta về nhà."
Nhu Nhu u u thở dài: "Nhưng cữu cữu lại không đồng ý nói đợi khi nào ta thành tiên rồi mới có thể trở về, nói xong ông ấy liền chuồn mất ném ta một mình ở lại Dao Quang Tiên Cung."
Lục Dạ kinh ngạc: "Không đáng tin cậy như vậy."
Thiếu nữ liên tục gật đầu: "Đúng vậy, ông ấy không phải không đáng tin cậy mà là căn bản không có phổ!"
Lục Dạ nói: "Vậy ngươi có từng bị bắt nạt ở Dao Quang Tiên Cung không?"
Thiếu nữ lắc đầu nói: "Cái đó thì không, bọn họ đối xử với ta đều rất tốt đặc biệt là vị chưởng giáo đại nhân của Dao Quang Tiên Cung kia quả thực tốt đến mức quá đáng khiến ta đều có chút không chịu nổi."
Lục Dạ: "..."
Dao Quang Tiên Cung là thế lực bá chủ tiên đạo còn lâu mới là thế lực tiên đạo bình thường có thể so sánh.
Nhưng Nhu Nhu mới vừa tiến vào trong đó đã được chưởng giáo coi trọng quả thực giống như một bước lên trời!
Hiển nhiên, sự chăm sóc đặc biệt mà Nhu Nhu nhận được chắc chắn có liên quan đến ông cữu cữu không có phổ kia của nàng.
Nghĩ đến đây, Lục Dạ cũng không khỏi một trận thổn thức ai có thể ngờ tới thiếu nữ ngốc bạch ngọt như Nhu Nhu này lại còn có nhân mạch thông thiên như vậy?
Đổi lại là trước kia mình nhất định phải ôm chặt đùi nàng không buông!
Lục Dạ tò mò nói: "Cữu cữu ngươi tên là gì?"
"Quân Tử Báo."
"A? Còn có cái tên này?"
"Cữu cữu ta lại cho rằng tên của ông ấy bá khí nhất cái gọi là 'Quân tử báo biến, kỳ văn úy dã' (Người quân tử thay đổi như con báo lột xác, hoa văn rực rỡ) còn nói người bình thường căn bản không hiểu tên của ông ấy bá khí cỡ nào."
"A."
Lục Dạ cười rộ lên cữu cữu của Nhu Nhu chẳng những không có phổ hơn nữa còn rất tự luyến mà.
"Tuy nhiên, cữu cữu ta nói rồi ở Thanh Minh Đạo Vực cực ít người biết tên thật của ông ấy mà người biết ông ấy đều gọi bằng đạo hiệu."
"Ồ, cữu cữu ngươi đạo hiệu là gì?"
"Ông ấy không nói nghĩ đến chắc chắn không phải đạo hiệu êm tai gì nếu không theo cái đức hạnh đó của ông ấy đã sớm thổi phồng đạo hiệu của mình ghê gớm cỡ nào rồi."
Rất nhanh, hai người nói về chuyện thú vị ngày xưa đều đắm chìm trong cảnh tượng hồi ức quá khứ.
Thiếu nữ rất vui vẻ, giọng nói lanh lảnh leng keng, khóe mắt đuôi mày tràn đầy vẻ vui sướng.
Thậm chí, trong mắt nàng bầu trời đêm xám xịt không sao không trăng kia đều trở nên tươi đẹp nhiều màu sắc hơn.
Đại khái, là bởi vì bên cạnh bỗng nhiên có thêm tên cẩu tặc kia.
Tha hương ngộ cố tri, nhân sinh đại hỉ chi nhất.
Càng chưa nói đến lần này gặp được còn là tên cẩu tặc khiến nàng luôn nhớ nhung trong lòng may mắn lớn nhất của đời người không gì hơn cái này.
Lục Dạ cũng rất vui vẻ.
Khi ở cùng thiếu nữ hắn thả lỏng và thoải mái nhất có thể không cần suy nghĩ bất cứ chuyện gì giống như trở lại thời thiếu niên ngây ngô.
Có thể nói, đây là ngày Lục Dạ thả lỏng nhất, vui vẻ nhất kể từ khi tiến vào Thoát Phàm đệ bát giới đến nay.
"Đừng nói chuyện nữa."
Lục Dạ bỗng nhiên có điều phát giác bất động thanh sắc truyền âm nói: "Có người tới hơn nữa không chỉ một người."
Gần như cùng lúc dung mạo hắn biến hóa khôi phục dáng vẻ Lý Huyền Tẫn.
Nhu Nhu ngẩn ra, lập tức cũng chú ý tới từ trong thành phía xa có nhiều thân ảnh tới gần phía mình.
"Nhu Nhu, tuy nói Sơn Hải Thành rất an toàn nhưng đêm hôm khuya khoắt đừng để người lạ tới gần muội tránh trúng phải tính toán của một số kẻ lòng mang quỷ thai."