"Nhân tình như vậy dùng vào việc diệt sát những lão già súc sinh của Thanh Dương Đạo Môn không khỏi có chút đáng tiếc."
Lão viện trưởng Giản Thanh Phong than thở.
Lần này Lục Dạ mời những lão gia hỏa của Phạm Tịnh Tự, Thiên Phù Huyền Tông và Phù Dao Đạo Tông cùng nhau đến đây tương đương với việc tiêu hao một món nợ ân tình khó khăn lắm mới tích góp được.
Mà theo Giản Thanh Phong thấy lãng phí nhân tình vào Thanh Dương Đạo Môn rõ ràng là rất không đáng.
"Không có gì đáng hay không đáng."
Lục Dạ lắc đầu.
Sở dĩ hắn làm như thế ban đầu là vì cứu người, người đông thế mạnh mới có thể bức bách Thanh Dương Đạo Môn không dám làm loạn.
Điều duy nhất Lục Dạ không ngờ tới là khi hắn chạy đến lại đã chậm một bước, trên dưới Huyền Dịch Thiên Cung đều đã gặp độc thủ cũng khiến kế hoạch cứu người của hắn thất bại.
Mà đây cũng chính là nguyên nhân khiến Lục Dạ cảm thấy phẫn hận.
Còn về những nhân tình đã tiêu hao cũng không có gì phải tiếc nuối.
Bất quá Lục Dạ càng tin tưởng tình cảm hắn kết giao với Phạm Tịnh Tự, Thiên Phù Huyền Tông tuyệt sẽ không vì thế mà cạn kiệt.
Còn về Huyễn Không lão tổ của Phù Dao Đạo Tông...
Thì có chút khó nói.
Dù sao lúc trước Lục Dạ từng cùng tố bào nữ tử giết lên Phù Dao Đạo Tông quấy cho nơi đó long trời lở đất.
Huyễn Không lão tổ lần này có thể ra mặt hỗ trợ đã khiến Lục Dạ rất bất ngờ.
Tuy nhiên Lục Dạ không phải không có tỏ vẻ gì.
Hôm nay khi những lão nhân của Phạm Tịnh Tự và Thiên Phù Huyền Tông rời đi Lục Dạ cố ý tặng một chút tâm ý của mình.
Tặng cho Phạm Tịnh Tự là truyền thừa "Tu Di Tâm Chiếu Kinh" đã qua hắn hoàn thiện.
Tặng cho Thiên Phù Huyền Tông đồng dạng cũng là "Hà Lạc Kỳ Môn Kinh" đã qua Lục Dạ hoàn thiện.
Đây là phù trận truyền thừa mà Huyền Trai tổ sư từng truyền thụ cho Lục Dạ cũng là truyền thừa trấn phái của Thiên Phù Huyền Tông.
Tặng cho Huyễn Không lão tổ tự nhiên cũng là "Hỗn Động Cửu Đoán Kinh" đã qua Lục Dạ hoàn thiện, một trong những truyền thừa trấn phái của Phù Dao Đạo Tông.
Lục Dạ làm như thế cũng coi như có qua có lại.
Sự thật chứng minh Phạm Tịnh Tự cũng tốt, Thiên Phù Huyền Tông cũng được sau khi đạt được những tặng phẩm này đều rất cao hứng.
Thậm chí là kích động!
Lúc gần đi từng người mặt mũi hồng hào cười không khép miệng, liên tục biểu lộ lòng biết ơn với Lục Dạ.
Dù sao những đại đạo truyền thừa sau khi qua tay Lục Dạ hoàn thiện phẩm tướng đã phát sinh biến hóa về chất, những đại năng Thiên Cực cảnh kia há lại không hiểu "Đạo kinh" như vậy có ảnh hưởng to lớn thế nào đối với môn phái nhà mình?
Không khoa trương mà nói sở hữu loại đạo kinh này đủ để khiến nội tình đạo thống của bọn hắn tăng lên một đoạn dài!
Đặc biệt là Huyễn Không lão tổ lúc gần đi vỗ vỗ bả vai Lục Dạ, nói: "Chỉ cần ta còn chưa phi thăng đi lúc nào cũng chào đón ngươi tới Phù Dao Đạo Tông tìm ta uống rượu."
Một câu nói liền để Lục Dạ ý thức được Huyễn Không lão tổ cho dù trước kia trong lòng còn khúc mắc với mình hiện nay khúc mắc này cũng đã tiêu giải, thực sự coi mình là đồng đạo.
Chỉ là những chuyện này Lục Dạ không nói với Giản Thanh Phong.
Liên quan đến truyền thừa trấn phái của các đạo thống khác nhau vẫn là giữ kín như bưng cho bọn họ thì tốt hơn.
Hôm đó Lục Dạ mang theo Lục Ngu vẫn đang ngủ say cùng đám đại nhân vật Thư viện Huyền Hồ như Giản Thanh Phong, Lý Hi Sinh ngồi bảo thuyền rời đi.
Trên bảo thuyền.
Lục Dạ ngồi xếp bằng, thần hồn thì mang theo sáu viên ngọc thạch màu máu nhỏ như hạt bụi và một sợi thần hồn lực lượng của Thu Vân Trì tiến vào Thanh Minh Chi Khư.
"Tiểu hữu, ngươi cuối cùng cũng nhớ tới thăm ta rồi."
Vùng đất hư vô bị hỗn độn bao phủ, Ngọc Sa Thánh Tôn thở dài thườn thượt.
Dung mạo nàng như thiếu nữ, tóc trắng hơn tuyết, y phục đỏ thẫm, thân hình yểu điệu thon dài, một đôi chân trần trắng nõn lộ ra tự có một loại vẻ đẹp yêu dị độc đáo mà thần bí.
Mỗi lần Lục Dạ nhìn thấy vị tồn tại kinh khủng đến từ "Diêm Phù Thánh Tộc" của Thần Ma nhất mạch này vẫn sẽ cảm thấy rất kinh diễm nhưng trong lòng lại không dám lơ là chút nào.
Nữ nhân này tâm tính khó dò, trí tuệ như yêu thường xuyên có thể thông qua những lời nói lơ đãng trong lúc trò chuyện suy đoán ra rất nhiều chân tướng gần với sự thật.
Lục Dạ trực tiếp nói: "Ta đến đây có việc muốn thỉnh giáo ngươi."
Ngọc Sa Thánh Tôn chớp chớp đôi mắt xinh đẹp giữa mi mục hiện lên một tia u oán: "Quả nhiên là không có việc gì không lên điện Tam Bảo, ngoại trừ có việc ngày thường tiểu hữu không có thời gian đến nói chuyện với ta sao? Ngươi có biết ta một mình ở chỗ này rất cô đơn và nhàm chán."
Trong giọng nói thanh nhuận ngọt ngào đều mang theo một tia ai sầu.
Lục Dạ lại thờ ơ lấy ra sáu viên ngọc thạch màu máu nhỏ như hạt bụi kia mở ra trong lòng bàn tay: "Nhận ra không?"
"A?"
Ngọc Sa Thánh Tôn mở to đôi mắt đẹp lưu chuyển dị thải: "Tiểu hữu, ngươi đã gặp cường giả của Thiên Chiếu Thánh Tộc rồi?"
Lục Dạ nói: "Lời này giải thích thế nào?"
"Tiểu hữu nếu đã tới gặp ta tất nhiên có nghĩa là việc này không nhỏ."
Ngọc Sa Thánh Tôn mỉm cười, sự u oán giữa mi mục biến mất không còn tăm hơi, khí chất toàn thân đều trở nên ôn uyển dễ gần.
"Ngươi yên tâm, ta tất dốc hết tất cả giải hoặc cho ngươi."
Ngọc Sa Thánh Tôn nâng lên một bàn tay trắng muốt như ngọc mềm, trong lòng bàn tay lặng yên mờ mịt một vệt hào quang đỏ thẫm.
Lập tức sáu viên ngọc thạch màu máu trong lòng bàn tay Lục Dạ bay lên rơi vào trong tay Ngọc Sa Thánh Tôn.
Sau một khắc một màn không thể tưởng tượng nổi phát sinh ——
Sáu viên ngọc thạch màu máu kia vậy mà lặng yên biến hóa phân biệt hóa thành một tấm bí phù màu máu kỳ dị cổ quái.
Bí phù vẻn vẹn lớn bằng đồng tiền, toàn thân màu máu bao phủ bởi những bí văn rậm rạp vặn vẹo.
"Đây là 'Thánh Huyết Tỏa Nguyên Phù' do Thiên Chiếu Thánh Tộc luyện chế, chỉ có dòng dõi đích hệ của tộc này mới có thể dựa vào lực lượng huyết mạch bản thân để ngưng luyện."
"Chỉ cần luyện phù này vào trong cơ thể đối thủ liền có thể dễ như trở bàn tay thao túng sự sống chết của đối thủ, mặc cho ngươi là đại năng Thiên Cực cảnh cũng không cách nào thoát khỏi vận mệnh sinh tử bị người ta thao túng."
"So với Thiên Chiếu Tâm Cổ, Thánh Huyết Tỏa Nguyên Phù càng thêm âm độc và bá đạo, bất quá khuyết điểm cũng rất rõ ràng, chỉ có dòng dõi đích hệ Thiên Chiếu Thánh Tộc mới có thể dựa vào lực lượng huyết mạch bản thân để luyện chế."
Nói rồi đầu ngón tay Ngọc Sa Thánh Tôn khẽ hất, một tấm bí phù màu máu trong đó khẽ run lên ngay sau đó "Phanh" một tiếng nổ tung.
Cơ hồ cùng lúc một sợi quang diễm đen kịt bỗng nhiên lao ra lại bị Ngọc Sa Thánh Tôn dễ dàng kẹp lấy.
Đôi mắt Lục Dạ híp lại, sợi ô quang kia thình lình là một con côn trùng cổ quái nhỏ như sợi tóc!
"Tiểu hữu có muốn biết là ai đã luyện phù này vào trong cơ thể đối thủ của ngươi không?"
Ngọc Sa Thánh Tôn cười tủm tỉm hỏi, ngôn từ ngữ khí đều rất thân thiết.
Lục Dạ nói: "Ý ngươi là một dòng dõi đích hệ nào đó của Thiên Chiếu Thánh Tộc?"
Ngọc Sa Thánh Tôn mâu quang doanh doanh, giọng nói nhu uyển: "Luyện chế phù này tất nhiên là dòng dõi đích hệ của Thiên Chiếu Thánh Tộc, bất quá kẻ đem phù này luyện vào trong cơ thể đối thủ của ngươi cũng có thể là người khác."
Lục Dạ nói: "Muốn xem."
"Khéo thật, hai ta tâm linh tương thông nghĩ cùng một chỗ rồi, ta cũng muốn nhìn xem cái tên đắc tội với tiểu hữu này tột cùng là ai, rõ ràng là sống không kiên nhẫn được nữa rồi."
Ngọc Sa Thánh Tôn nói, đầu ngón tay phát sáng, con côn trùng cổ quái kia lập tức bốc cháy.
Cũng không biết nàng vận dụng bí thuật gì chỉ thấy theo con côn trùng cổ quái kia thiêu đốt một màn hình ảnh trong quang diễm hiện ra.
Trong tấm hình là một tòa đại điện bị bóng tối bao phủ.
Chỉ có một ngọn đèn mờ nhạt treo lẻ loi trơ trọi trên một bức tường hắt ra cái bóng đèn trong phạm vi một thước.
Một nam tử trung niên mặc bạch y, khí chất nho nhã ôn nhuận đứng dưới bóng đèn, trong lòng bàn tay nâng hờ một viên linh tinh màu máu nhỏ như hạt bụi.
Màn hình ảnh này có chút mơ hồ, hơn nữa vừa mới xuất hiện liền ầm vang vỡ vụn.
Ngọc Sa Thánh Tôn thở dài thật sâu có chút bất đắc dĩ: "Tiểu hữu chớ trách, ta chung quy chỉ là một sợi tàn hồn chi khu nhiều nhất cũng chỉ có thể làm được bước này."
Lục Dạ lại như không nghe thấy, thần sắc một trận biến ảo.
Hình ảnh kia mặc dù mơ hồ trong nháy mắt liền biến mất nhưng vẫn bị hắn liếc mắt một cái thấy rõ dung mạo của nam tử nho nhã bạch y kia.