Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 891: Tiểu khất cái



Ngay sau đó Lục Dạ nghĩ đến một chuyện khác.

Linh Ngu Nữ Đế từng nói Đại đạo pháp thể nàng để lại Huyền Dịch Thiên Cung vẫn luôn trong trạng thái trầm tịch, việc này cho dù trong tông môn cũng là cơ mật tối cao, chỉ rải rác vài người biết.

Chỉ có Đại đạo ấn ký do bản tôn nàng lưu lại mới có thể thực sự đánh thức Đại đạo pháp thể của nàng!

Nhưng bây giờ Đại đạo pháp thể của nàng vì sao lại thức tỉnh, hơn nữa còn bị Thanh Dương Đạo Môn truy nã?

Lục Dạ nhíu mày.

Hiển nhiên sự giác tỉnh của Đại đạo pháp thân Linh Ngu Nữ Đế chắc chắn có liên quan đến trận huyết chiến xảy ra tại Huyền Dịch Thiên Cung ngày hôm qua!

Hả?

Bên tai Lục Dạ bỗng nhiên bắt được một tia thanh âm ——

"Sư huynh! Chúng ta tra được tin tức đêm khuya hôm qua từng có người nhìn thấy..."

"Câm miệng, dùng truyền âm!"

Tiếng nói chuyện rất ngắn ngủi đột ngột im bặt.

Lục Dạ vẫn đứng ở đó nhìn lệnh truy nã trên tường thành cũng không nhìn về phía truyền đến tiếng nói chuyện kia.

Mà trong thần thức của hắn đã rõ ràng bắt được tiếng nói chuyện kia đến từ hai nam tử ở góc tường thành.

Một cao một gầy đều mặc đạo bào màu lam đậm có tiêu chí của Thanh Dương Đạo Môn.

Hai người rõ ràng đang dùng truyền âm giao lưu.

Rất nhanh mi mục nam tử cao gầy lộ ra một vòng vui mừng lấy ra một đạo bí phù đang muốn bóp nát.

Khi nhìn thấy một màn này, Lục Dạ một bước bước ra lặng yên không một tiếng động đã xuất hiện trước người nam tử cao gầy.

Cổ tay nam tử cao gầy đau nhói, bí phù trong tay đã bị đoạt đi.

"Ngươi..."

Nam tử cao gầy chấn nộ đang muốn nói gì thần hồn bỗng nhiên đau nhức kịch liệt, mất đi ý thức.

Bất quá khi thân thể hắn chưa kịp ngã xuống đã được Lục Dạ một tay đỡ lấy.

Một loạt biến cố này gần như xảy ra trong sát na, khi nam tử thấp bé kia phản ứng lại nam tử cao gầy đã sớm hôn mê.

Thoáng cái nam tử thấp bé vong hồn đại mạo xuất phát từ bản năng muốn lui tránh.

Tay trái Lục Dạ thò ra ôm lấy bả vai hắn, lực lượng kinh khủng phóng thích từ ngón tay trong một lần hành động đã giam cầm một thân tu vi Huyền Nguyên cảnh của nam tử thấp bé.

"Theo ta vào thành tìm một nơi uống một ly, thế nào?"

Lục Dạ cười mở miệng.

Sắc mặt nam tử thấp bé trắng bệch, toàn thân đều bị mồ hôi lạnh thấm ướt, há miệng muốn nói gì lại kinh hãi phát hiện miệng đã bị phong cấm không phát ra được một tia thanh âm.

Lại nhìn về phía Lục Dạ, trong ánh mắt hắn đã tràn đầy hoảng sợ cực độ vô thức nhẹ gật đầu.

"Người thông minh."

Lục Dạ khen một tiếng, sau đó một tay đỡ nam tử cao gầy hôn mê, một tay ôm bả vai nam tử thấp bé nhanh chân đi vào trong thành.

Tại một tòa dân trạch đã sớm bị bỏ hoang.

Lục Dạ ngồi trên một tảng đá xanh, một tay xách bầu rượu nói: "Tiếp theo ta sẽ hỏi ngươi một số vấn đề, nếu ngươi thành thật trả lời ta cam đoan cho ngươi một con đường sống, nếu ngươi đồng ý thì gật đầu."

Một bên nam tử thấp bé đang co quắp trên mặt đất vội vàng gật đầu.

"Nhớ kỹ, cơ hội chỉ có một lần."

Lục Dạ cười chỉ sang bên kia, trên mặt đất nơi đó nam tử cao gầy đang hôn mê bất tỉnh: "Cùng một vấn đề lát nữa ta sẽ hỏi lại hắn một lần, nếu đáp án của hai người các ngươi có chỗ không đúng ta cam đoan ngươi sẽ chết rất khó coi."

Nam tử thấp bé lần nữa gật đầu, toàn thân hắn đều đang run rẩy rõ ràng sợ hãi cực điểm.

Nửa khắc đồng hồ sau.

Lục Dạ đưa tay điểm một cái, nam tử thấp bé lập tức hôn mê bất tỉnh.

Sau đó hắn đánh thức nam tử cao gầy kia hỏi lại một lần những vấn đề vừa rồi.

Cuối cùng đáp án nhận được đại thể không sai biệt lắm.

"Phối hợp như thế cũng là hiếm thấy."

Lục Dạ búng tay một cái lại đánh ngất nam tử cao gầy.

Sau đó hắn ngồi ở kia lâm vào trầm tư.

Bảy ngày trước một nhóm lão cổ đổng của Thanh Dương Đạo Môn dưới sự dẫn đầu của Thái thượng đại trưởng lão Thu Vân Trì một lần hành động công hãm Huyền Dịch Thiên Cung.

Nhưng Thanh Dương Đạo Môn cũng không đại khai sát giới mà trấn áp toàn bộ cường giả của Huyền Dịch Thiên Cung giam giữ lại.

Vì sao không giết?

Hai truyền nhân Thanh Dương Đạo Môn bị Lục Dạ trấn áp này cũng không rõ ràng, bối phận bọn họ quá thấp thuộc về nhân vật bên lề, căn bản không cách nào hiểu được cơ mật cao tầng tông môn.

Bất quá theo lời hai người, sau khi công hãm Huyền Dịch Thiên Cung, đám lão cổ đổng như Thu Vân Trì vẫn luôn tìm kiếm cái gì đó sắp lật tung cả Huyền Dịch Thiên Cung lên.

Ngoài ra Thu Vân Trì bọn người còn hạ lệnh an bài một nhóm môn đồ bố thiết cấm trận bên trong sơn môn Huyền Dịch Thiên Cung.

Ngoại trừ Thu Vân Trì bọn người không ai biết mục đích bọn họ làm như thế.

Mãi cho đến hôm qua một trận biến cố phát sinh ——

Một thanh váy nữ tử tên là "Chiêu Nhiên" không biết xuất hiện từ chỗ nào giải cứu toàn bộ cường giả Huyền Dịch Thiên Cung bị trấn áp ý đồ giết ra khỏi sơn môn.

Hết thảy việc này gặp phải sự ngăn chặn mạnh mẽ của đám lão cổ đổng Thanh Dương Đạo Môn như Thu Vân Trì.

Cuối cùng vì để giết ra một đường sinh cơ cho thanh váy nữ tử "Chiêu Nhiên" kia trên dưới Huyền Dịch Thiên Cung đều lựa chọn tự bạo!

Chi tiết cụ thể hai truyền nhân Thanh Dương Đạo Môn kia cũng không rõ ràng.

Tuy nhiên dựa theo miêu tả của hai người Lục Dạ vẫn có thể cảm nhận được trận huyết chiến kia thảm liệt đến nhường nào.

Mãn môn trên dưới tự hủy tính mệnh chỉ vì giết ra một tia sinh cơ cho một mình thanh váy nữ tử, hành động bực này bi tráng biết bao!

Dù là Lục Dạ trong lòng cũng một trận quay cuồng.

Hiện tại hắn đã có thể kết luận Chiêu Nhiên chính là Đại đạo pháp thể của Linh Ngu Nữ Đế.

Mà ngay nửa canh giờ trước nam tử thấp bé kia thăm dò được một manh mối quan trọng trong thành ——

Đêm khuya ngày hôm qua trong thành từng có người nhìn thấy một nữ tử y bào nhuốm máu xuất hiện qua.

Điều này khiến nam tử thấp bé kia hoài nghi nữ tử y bào nhuốm máu đó chính là Chiêu Nhiên đã đào thoát sinh thiên.

Vừa rồi ở gần cổng thành nam tử cao gầy kia lấy ra bí phù chính là định bẩm báo manh mối quan trọng này cho những đại nhân vật của Thanh Dương Đạo Môn.

Cũng may Lục Dạ phát giác kịp thời ra tay bắt lấy hai người này, nếu không cường giả Thanh Dương Đạo Môn hiện nay còn đang đóng giữ tại tổ đình Huyền Dịch Thiên Cung đã sớm giết tới trong Xuân Dương thành này.

Dù sao tổ đình Thu Hà Linh Sơn của Huyền Dịch Thiên Cung chỉ cách tòa thành này vỏn vẹn sáu trăm dặm mà thôi.

"Nếu nữ tử từng xuất hiện trong thành kia thực sự là Chiêu Nhiên e rằng ngày hôm qua nàng đã phải chịu thương thế nghiêm trọng đến cực điểm..."

Lục Dạ suy tư: "Nếu không vì sao không trốn xa hơn một chút?"

Hắn lặng lẽ đứng dậy không thể trễ nải thời gian nữa.

Phải mau chóng đi tìm một chút xem nữ tử tối hôm qua xuất hiện trong thành tột cùng có phải là Chiêu Nhiên hay không.

Nếu phải thì nhất định phải thừa dịp trước khi Thanh Dương Đạo Môn phản ứng lại tìm được nàng!

Xuân Dương thành là một tòa cự thành chiếm diện tích cực rộng, đường phố ngõ hẻm trong thành giao thoa, kiến trúc đủ loại chi chít.

Muốn tìm một người trong tòa thành như thế này chẳng khác nào mò kim đáy biển.

Bất quá Lục Dạ tự có biện pháp.

Sau khi hắn rời khỏi tòa dân trạch bỏ hoang kia liền vận chuyển lực lượng thức hải, lực lượng ấn ký thuộc về Linh Ngu Nữ Đế cũng theo thần thức của Lục Dạ lặng yên khuếch tán ra ngoài.

Lục Dạ tin chắc Chiêu Nhiên thân là Đại đạo pháp thân của Linh Ngu Nữ Đế nếu thực sự ở trong thành như vậy nàng tất nhiên sẽ cảm ứng được khí tức Đại đạo ấn ký của bản tôn!

Thời gian trôi qua.

Lục Dạ nhìn như đang đi dạo trong thành thực ra tốc độ cực nhanh, khi đi lại trong đường phố ngõ hẻm thường thường giống như kinh hồng thoáng nhìn, trong chớp mắt đã biến mất trong biển người rộn rộn ràng ràng.

Lướt qua trọn vẹn hơn nửa tòa thành trì ngay khi Lục Dạ bắt đầu hoài nghi nữ tử tối hôm qua xuất hiện trong thành tột cùng có phải là Chiêu Nhiên hay không thì trong thức hải hắn cảm ứng được một tia lực lượng chấn động dị thường!

Tìm được!

Tinh thần Lục Dạ rung lên thuận theo một tia lực lượng chấn động kia lướt đi.

Phút chốc sau.

Trong một khu vực cũ nát bẩn thỉu như khu ổ chuột.

Lục Dạ nhìn thấy nguồn gốc của một tia lực lượng chấn động dị thường kia.

Đó là một tiểu khất cái gầy trơ cả xương, thân thể ngã bên cạnh một cái rãnh nước bẩn.

Tiểu khất cái quần áo tả tơi, tóc tai bẩn thỉu bù xù như cỏ, bốn phía thân thể còn có một đám ruồi nhặng vây quanh.

Liếc mắt nhìn lại phảng phất như một cái xác chết.

Lục Dạ không khỏi ngẩn ra, chẳng lẽ mình tìm nhầm?

Cũng đúng lúc Lục Dạ vừa tới, tiểu khất cái bên cạnh rãnh nước bẩn kia thân thể hơi run lên, động đậy một cái.