Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 1075: Kiếm đến!



Cùng với thanh âm vang lên dòng sông thời không vốn đang tĩnh lặng bỗng chốc cuộn trào dấy lên những cơn sóng thần cao ngất trời. Bức tường Tiên Phàm Bích Lũy nằm vắt ngang giữa các thế giới phi thăng và Thanh Minh Đạo Vực cũng rung chuyển dữ dội ngay trong khoảnh khắc này.

"Muốn động thủ?" Thiếu nữ áo lông chim đôi mắt trong veo thanh linh cất bước lăng không. Giữa tà áo bay lất phất vô số áng mây rực rỡ trút xuống như dòng nước rực rỡ ngũ sắc chiếu sáng rạng rỡ cả thiên địa. Cùng lúc đó một luồng tiên uy khủng bố đủ sức khiến chư thiên run rẩy cũng lan tỏa khắp không gian.

"Bổn tọa ngược lại rất muốn nếm thử xem cái gọi là 'chút tâm ý' của các hạ rốt cuộc mang ý nghĩa gì!" Lão giả cười lạnh một tiếng bước chân theo hình chòm sao Bắc Đẩu. Cặp nhật nguyệt trên vai lão bắt đầu oanh oanh luân chuyển. Khu vực xung quanh lão dòng thời không bị nghiền nát một cỗ sát khí ngút trời tỏa ra.

"Tính thêm ta nữa!" Giọng gã trung niên áo gấm viền vàng lạnh tanh.

Ầm!

Sau lưng gã một con Kim Ô khổng lồ to lớn vô ngần hiện ra. Đôi cánh như áng mây che khuất bầu trời bao trùm cả không gian thập phương. Ngọn lửa quang diễm mà con Kim Ô tung rải biến khu vực xung quanh thành một cái lò lửa khổng lồ thiêu rụi vạn vật.

Chỉ bằng khí thế tự phát ba vị chúa tể tiên đạo đã khủng bố đến mức khó có thể tin được. Trong lúc đó gã trung niên gầy gò thình lình rút kiếm vang lên tiếng leng keng chém ra một luồng lực lượng kết giới bao trùm bảo vệ gã, Nguyên Tùy Phong và Đằng Hồng.

Cảnh tượng này cũng khiến Lục Dạ phải một phen kinh tâm táng đởm. Hắn nhìn thấy dòng nước của con sông thời không lại bị uy thế của ba vị chúa tể tiên đạo áp chế! Thứ lực lượng đó hoàn toàn vượt khỏi phạm vi lý giải của hắn.

"Giết!!" Lão giả đi đầu xuất thủ. Chắp tay sau cặp nhật nguyệt đang xoay tròn lão đạp bằng cả dòng thời không lao tới. Khi lão tung ra một cú đấm quả thực hệt như Cửu Thiên Thần Nhật rơi xuống hào quang vô biên tiên uy vô lượng. Đòn tấn công như thế đủ sức đấm nát và nhấn chìm cả một thế giới phi thăng rộng lớn!

Thiếu nữ áo lông chim và gã trung niên áo gấm viền vàng cũng lập tức nối gót xuất chiêu. Thiếu nữ giơ tay một thanh tiên kiếm ngưng tụ từ áng mây rực rỡ vụt bay ra. Kiếm khí lan tỏa chém vỡ cả dòng sông thời không thành vô số mảnh vụn. Sự sắc bén vô song của thanh tiên kiếm dường như muốn trảm đứt cả chư thiên đại đạo!

So với thiếu nữ áo lông chim cách tấn công của gã trung niên áo gấm viền vàng lại càng thêm bạo liệt. Gã bước tới một bước quét ngang không trung con Kim Ô che lấp bầu trời kia lao tới vồ mồi. Cánh Kim Ô vỗ mạnh tiên diễm bùng cháy tựa như dải ngân hà cuộn trào thiêu đốt các vì sao nung chảy cả thời không.

Ầm!!

Bức tường Tiên Phàm Bích Lũy rung chuyển dữ dội tựa như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Sức mạnh của ba vị chúa tể tiên đạo đã vượt qua dòng sông thời không lao thẳng về phía thần bí đạo hữu.

Và ngay lúc này thần bí đạo hữu cũng xuất thủ.

Chỉ thấy chiếc đạo chung treo trên đỉnh đầu hắn đột nhiên rung lên rải rác hàng ức vạn dải ánh sáng hỗn độn. Tiếp đó, một tiếng chuông thần bí mờ ảo vang lên.

Keng!!!

Tiếng chuông ngân dài tựa như một gợn sóng vô hình quét qua mọi ngóc ngách. Khắp bầu trời mặt đất đều vang vọng âm thanh kỳ diệu này. Cú đấm kinh thiên động địa của lão giả trong khoảnh khắc đã vỡ vụn tiêu tán dưới sức mạnh của gợn sóng chuông. Thanh tiên kiếm của thiếu nữ áo lông chim cũng vỡ nát thành từng mảnh với một tiếng nổ lớn. Hình bóng con Kim Ô với đôi cánh khơi mào ngọn lửa tiên rực rỡ cũng bị đánh tan thành vô số mảnh vụn!

Tất cả những chuyện này diễn ra gần như cùng một lúc. Không ai ngờ được chỉ sức mạnh của một hồi chuông lại đáng sợ đến mức không tưởng như thế.

"Ta còn tưởng Thiên Mệnh Chung ghê gớm lắm xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi." Lão giả nhếch mép cười nhạo.

Thiếu nữ áo lông chim lên tiếng: "Đáng tiếc, ngươi không phải Đạo Cung Chi Chủ cũng chẳng có tư cách khiến chúng ta phải kiêng dè!"

"Đây chính là cái 'tâm ý' mà ngươi nhắc tới sao?" Gã trung niên áo gấm viền vàng phá lên cười lớn: "Chỉ là mớ rác rưởi!"

Trong lúc tiếng cười còn đang vang vọng ba người đã lao qua được bờ bên kia dòng sông thời không nhắm thẳng tới chỗ thần bí đạo hữu.

Ầm ầm!

Dòng sông thời không rung lắc dữ dội bốn phương tám hướng chấn động khí tức hủy diệt tràn ngập càn quét khắp nơi.

"Các ngươi a... quá nóng vội rồi." Thần bí đạo hữu nhẹ nhàng lắc đầu.

Keng! Keng! Keng!

Thiên Mệnh Chung rải rác mưa ánh sáng hỗn độn khiến khắp không gian đều vang dội tiếng chuông. Những đòn tấn công của ba vị chúa tể tiên đạo đều lần lượt bị tiếng chuông hóa giải.

"Kiếm đến!" Cùng lúc đó thần bí đạo hữu khẽ hô một tiếng.

Cửu Ngục Kiếm Đồ trong lòng bàn tay Lục Dạ bỗng chốc trở nên nóng bỏng rát. Ngay khoảnh khắc tiếp theo hắn kinh ngạc nhìn thấy hư ảnh của một thanh đạo kiếm xuất hiện trong tay thần bí đạo hữu. Đó chính là hư ảnh của thanh đạo kiếm thần bí vẫn luôn chấn áp phía trên Hỗn Độn Cửu Ngục!

"Hóa ra, Cửu Ngục Kiếm Đồ của ta dị động là do có liên quan đến hư ảnh của thanh đạo kiếm thần bí này?" Lục Dạ vừa thoáng nghĩ tới thì trong sân vang lên hàng loạt tiếng kinh hô.

"Cửu Ngục Kiếm!?"

"Chết tiệt! Thanh đạo kiếm này chẳng phải đã tuyệt tích cùng với Thủ Kiếm Nhân từ lâu rồi sao?"

"Ta biết ngay mà cái tên nắm giữ Thiên Mệnh Chung này chắc chắn là cùng một giuộc với Đạo Cung Chi Chủ!"

...Khi nhìn thấy hư ảnh của thanh đạo kiếm đó ba vị chúa tể tiên đạo như bị kích thích cực độ không ai có thể giữ được bình tĩnh nữa.

"Cửu Ngục Kiếm..." Sắc mặt gã trung niên gầy gò đang bảo vệ Nguyên Tùy Phong và Đằng Hồng cũng lập tức biến đổi. Là một gã kiếm tiên cấp bậc cự phách gã làm sao lại không biết thanh đạo kiếm này ẩn chứa bao nhiêu cấm kỵ và sự đáng sợ?

Từ rất xa xưa một tên kiếm khách chứng đạo từ chốn phàm trần đã dùng chính thanh đạo kiếm này xông lên chín tầng mây trấn áp tiên đạo chém giết vô số chư thiên chúa tể! Đối với các vị chúa tể tiên đạo ở Thanh Minh Đạo Vực đó là một quãng thời gian đẫm máu tăm tối một quá khứ mà nhiều người đến nay vẫn không muốn nhắc tới! Chính tên kiếm khách và thanh kiếm ấy đã ghi vào sử sách của Thanh Minh Đạo Vực một thời kỳ đẫm máu được gọi là "Thời đại Tiên Thương"!

Dù tên kiếm khách kia đã biến mất từ vô số kỷ nguyên. Thanh kiếm ấy cũng đã lâu không còn xuất hiện trên thế gian. Nhưng ai có thể quên được từng có một người, một kiếm dùng máu của chư thiên chúa tể viết nên "Thời đại Tiên Thương"? Đối với một kiếm tiên cự phách như gã trung niên gầy gò gã càng hiểu rõ hơn ai hết người rèn nên Cửu Ngục Kiếm không phải gã kiếm khách kia cũng không phải Thủ Kiếm Nhân mà chính là Đạo Cung Chi Chủ! Tồn tại bị coi là "cấm kỵ" đối với cả chư thiên!

"Thực sự không ngờ sau ngần ấy năm tháng lại còn có cơ hội được nhìn thấy Cửu Ngục Kiếm trong ngày hôm nay..." Gã trung niên gầy gò lẩm bẩm.

Cùng lúc đó thần bí đạo hữu nắm kiếm trong tay khí thế trên người đột nhiên thay đổi. Hắn như hóa thân thành Vạn Cổ Thanh Thiên hư ảnh đạo kiếm trong tay vung lên như một đạo ánh sáng từ trên trời giáng xuống.

Ầm!!!

Một kiếm chém xuống giống hệt như trời sập. Vô số kiếm quang hỗn độn bùng lên. Thân hình ba vị chúa tể tiên đạo là lão giả, thiếu nữ áo lông chim và gã trung niên áo gấm viền vàng bị đánh bay ngược ra sau. Cả ba đều chịu đòn chí mạng! Uy thế kiếm khí vô địch lan tỏa gần như không thể cản phá hủy diệt mọi thứ trên đường đi. Sự bá đạo cực độ. Đây chính là minh chứng sống động nhất cho câu "không gì không phá"!

"Ha ha ha, bổn tọa ăn một chiêu của Cửu Ngục Kiếm mà vẫn không chết!!" Lão giả bị thương nặng thất khiếu chảy máu nhưng lão lại ngửa mặt lên trời cười điên dại: "Xem ra, truyền thuyết cũng chẳng đáng tin tẹo nào!"

Theo truyền thuyết bất cứ ai hứng chịu đòn đánh của Cửu Ngục Kiếm đều trở thành vong hồn. Ngay cả chư thiên chúa tể cấp bậc tồn tại cũng không ngoại lệ! Thế nhưng bây giờ bọn họ vẫn còn sống!

"Chẳng có gì đáng vui mừng cả. Đó không phải là Cửu Ngục Kiếm thật sự chỉ là một cỗ sức mạnh bản nguyên mang tính chất tương tự..." Sắc mặt thiếu nữ áo lông chim trắng bệch biểu cảm phức tạp. Chỉ là một cỗ sức mạnh bản nguyên đã cường đại đến mức này vậy Cửu Ngục Kiếm chân chính còn kinh khủng đến mức nào?

Gã trung niên áo gấm viền vàng lại quyết đoán hơn cả. Sau khi bị thương nặng gã đột ngột quay người xé rách không gian định dịch chuyển bỏ trốn.

Keng!

Tiếng chuông vang lên. Toàn bộ hư không bao quanh Tiên Phàm Bích Lũy đều bị sức mạnh của tiếng chuông phong tỏa.

Nguy rồi! Sắc mặt gã trung niên áo gấm viền vàng biến sắc.

Gần như đồng thời thần bí đạo hữu vung kiếm chém xuống một đạo kiếm khí từ trên không giáng xuống. Gã trung niên áo gấm viền vàng hồn bay phách lạc dốc toàn lực chống cự.

Ầm!!!

Ngay giây tiếp theo gã bị trấn áp nằm bẹp dưới đất thét gào thảm thiết. Cả người gã be bét máu suýt chút nữa đã bị chém chết tại chỗ.

"Ta nhận thua! Đồng ý tuân theo kết quả ván cược!!" Gã trung niên áo gấm viền vàng khản giọng gào lên.

Ánh mắt thần bí đạo hữu chuyển hướng nhìn sang lão giả và thiếu nữ áo lông chim: "Một chút tâm ý này của ta hai vị có chấp nhận không?"

"Chấp nhận!" Lão giả cực kỳ quyết đoán.

Thiếu nữ áo lông chim im lặng một hồi cuối cùng cũng gật đầu.

Chứng kiến cảnh này Lục Dạ không khỏi thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng vẫn cuộn trào sóng lộn. Sức mạnh chiến đấu khủng khiếp của thần bí đạo hữu lại một lần nữa làm mới lại nhận thức của hắn. Đặc biệt, Lục Dạ hoàn toàn không ngờ được chỉ là hư ảnh của một thanh đạo kiếm lại có uy lực vô biên vượt quá sức tưởng tượng như vậy.

"Ván cược này đóng vai trò vô cùng quan trọng đối với con đường tu luyện của ngươi. Sau này, khi ngươi đặt chân lên con đường phi thăng và đến được Tiên Phàm Bích Lũy ngươi tự khắc sẽ hiểu rõ." Giọng nói của thần bí đạo hữu bất thình lình vang lên trong đầu Lục Dạ: "Còn bây giờ, không cần bận tâm đến những việc này."

"Ngươi chỉ cần nhớ một điều: muộn nhất không quá một năm nhất định phải lên con đường phi thăng tham gia vào Cuộc chiến phi thăng. Khi ấy, một kỳ ngộ đại đạo vô cùng quan trọng đối với ngươi cũng sẽ xuất hiện. Kỳ ngộ này sẽ quyết định được con đường phi thăng của ngươi có thể tiến xa đến đâu." Nói đến đây lời lẽ của thần bí đạo hữu bỗng chuyển hướng: "Ngươi cũng không cần phải lo lắng về việc thân phận bị lộ sau chuyện lần này."

"Về phần Linh Thương Giới chỉ cần Tế Đạo Bi một ngày chưa sụp đổ ngươi không cần lo sẽ bị kẻ thù bên ngoài nhắm đến."

Nghe đến đây, Lục Dạ mới chợt nhận ra. Hóa ra trong suốt khoảng thời gian rời đi vị thần bí đạo hữu này vẫn luôn âm thầm tính toán dọn đường cho đạo đồ sau này của hắn! Hơn nữa, ngay cả sự an nguy của hắn và Linh Thương Giới cũng được lo liệu chu toàn. Điều này khiến Lục Dạ vô cùng cảm động. Nhớ lại việc tiến vào Thoát Phàm Đệ Bát Giới trước đây cũng chính là do thần bí đạo hữu sắp xếp cho hắn. Sự quan tâm và trù bị chi li chu đáo đến nhường này làm sao Lục Dạ có thể không động lòng?

"Còn đạo hữu thì sao khi nào ngài mới trở lại?" Lục Dạ dùng thần thức hỏi dò. Khoảng cách thời không xa vời vợi mà vẫn có thể giao tiếp khiến Lục Dạ có một cảm giác kỳ lạ khó tả. Tu vi phải cao đến mức nào mới làm được việc này?

"Vẫn còn một vài việc rắc rối cần phải xử lý e là trong thời gian ngắn ta chưa thể quay lại." Thần bí đạo hữu bỗng nhớ ra điều gì đó liền nói: "Ngươi nay đã đạt đến Thần Du Cảnh nhớ sớm nâng cấp Thanh Khư Kiếm Ý lên cấp độ Lô Hỏa Tam Cảnh. Như vậy, ngươi có thể tiến vào Ngự Thần Bí Cảnh của Bậc thang Thanh Minh lĩnh ngộ một bộ kiếm đạo truyền thừa bổ trợ lẫn nhau với Thanh Khư Kiếm Ý!"

"Chỉ cần nắm vững bộ truyền thừa này sau này khi giao chiến ngươi không cần lo bị người khác nhận ra lai lịch của Thanh Khư Kiếm Ý."

Lục Dạ ra chiều suy nghĩ.

Lô Hỏa Tam Cảnh! Đây tất nhiên là cảnh giới tu luyện thứ ba của Thanh Khư Kiếm Ý tiếp nối sau chín bậc nhập môn và ba cảnh giới lên nhà.

Tuy nhiên, điều khiến Lục Dạ hứng thú nhất lại là bộ kiếm đạo truyền thừa cất giấu trong "Ngự Thần Bí Cảnh" kia. Từ khi bước vào con đường tu luyện đến nay các chiêu thức kiếm đạo của Lục Dạ đều do hắn tự mày mò dung hợp từ nhiều loại bí pháp truyền thừa khác nhau. Hắn thậm chí còn không biết rằng trên thế gian này lại tồn tại một môn kiếm đạo truyền thừa chuyên bổ trợ cho Thanh Khư Kiếm Ý!

Một môn kiếm đạo truyền thừa như vậy rốt cuộc còn ẩn giấu bao nhiêu điều huyền diệu?