Lục Dạ lẳng lặng đứng đó lạnh lùng quan sát trận chiến.
Ngay từ lúc rời khỏi Nghiệt Long Hải Mộ hắn đã đắn đo xem phải làm cách nào để đối phó với ba gã tiên nhân này thậm chí còn chuẩn bị sẵn vô số thủ đoạn. Nhìn tình thế hiện tại có vẻ như hắn đã đánh giá quá cao ba gã tiên nhân đến từ Thanh Minh Đạo Vực kia. Và cũng đã đánh giá quá thấp lực lượng của những tiên nhân nghiệt hồn ký sinh bên trong những món bất tường chi vật.
"Cũng đúng, những tiên nhân nghiệt hồn phân bố quanh Ngũ Hành Tinh Hải này đều là những đại nhân vật chết thảm trong Thiên Cấm Chi Chiến. Lúc còn sống bọn họ đều là những cự phách tiên đạo đủ tư cách bị Luyện Tiên Hồ Lô diệt sát." Lục Dạ thầm nghĩ: "Những tồn tại cỡ này cho dù chỉ còn sót lại một vệt nghiệt hồn cũng không phải là thứ mà tu tiên giả bình thường có thể so sánh."
"Hơn nữa, tu vi trên con đường tiên đạo của bọn người Liễu Như Vân chắc chắn sẽ không cao. Rốt cuộc, tu vi càng cao khi xuống Linh Thương Giới sẽ càng phải gánh chịu sự cắn trả của thiên đạo dữ dội hơn."
Lục Dạ nhớ lại trận chiến trên Kim Ngao Đảo. Những tồn tại như Bùi Độc Hành, Thiên Cổ Du, Nguyên Tam Cấn không ai không phải là cự phách đứng trên đỉnh cao của tiên đạo. Chính vì thế bản tôn của bọn họ căn bản không thể nào giáng lâm Linh Thương Giới mà chỉ có thể dùng đại đạo pháp thể để hạ phàm. Từ đó có thể suy ra đám người Liễu Như Vân tự nhiên khác xa một trời một vực so với những cự phách tiên đạo cỡ như Bùi Độc Hành, Thiên Cổ Du. Cũng vì vậy mà giờ phút này khi đối đầu với hai tên nghiệt hồn bọn Liễu Như Vân mới thảm hại đến mức này.
"Hai vị, cho dù chúng ta có liên thủ lại cũng căn bản không phải là đối thủ của hai tên nghiệt hồn này!" Liễu Như Vân sốt sắng truyền âm: "Theo ý ta tốt nhất là lập tức rút lui."
Trước khi trận chiến này nổ ra bọn họ căn bản không tin một người trẻ tuổi Thần Du Cảnh như Lục Dạ lại có khả năng tiêu diệt đám người Cảnh Trường Từ, Ngọc Thanh Khuyết, Hàn Tuyết Ảnh. Thậm chí họ còn cho rằng Lục Dạ chỉ là kẻ gánh tội thay. Nhưng bây giờ tất cả đều nhận ra bọn họ đã nhìn lầm!
"Rút lui?" Lòng Sài Hùng tràn ngập sự không cam tâm sắc mặt xanh mét: "Nếu cứ như vậy trở về lấy cái gì để báo cáo kết quả?"
"Lẽ nào ngươi còn con át chủ bài nào đủ sức đối phó với hai tên nghiệt hồn này sao?" Tùng Cương hỏi ngược lại.
Sài Hùng lập tức cứng họng. Cứ hễ có át chủ bài sao bọn chúng lại bị đánh cho tơi bời thương tích đầy mình thế này?
"Lực lượng chu hư quy tắc của Linh Thương Giới này cũng đang nhắm vào chúng ta nếu không đi nhanh e là thật sự không kịp nữa rồi!" Liễu Như Vân hít một hơi thật sâu: "Rút, lập tức rút lui!"
Ngay khi ả vừa dứt lời một đạo quang diễm màu máu yêu dị và tanh tưởi bỗng nhiên vụt sáng. Chỉ thấy trước mặt Lục Dạ lại xuất hiện thêm một thanh kích ngắn màu máu. Đó hiển nhiên lại là một món bất tường chi vật!
"Võ Bạch Vũ, ngươi trông chừng bọn chúng không được để lọt một kẻ nào bỏ trốn." Lục Dạ phân phó. Thanh kích ngắn màu máu này chính là thứ hắn có được từ Thiên Đăng Quỷ Thành. Bên trong nó cất giữ một vệt nghiệt hồn thuộc về vị tiên nhân tên là Võ Bạch Vũ.
Vút!
Huyết sắc đoản kích rít gió lao đi ngay lập tức chém về phía Liễu Như Vân đang định tẩu thoát.
"Khốn khiếp!" Sắc mặt Liễu Như Vân đại biến. Riêng việc chém giết với nam tử huyết y đã khiến ả thương tích đầy mình khổ không thể tả sắp không chống đỡ nổi nữa. Nay lại thêm một tên tiên nhân nghiệt hồn nữa xuất hiện ả làm sao cản nổi?
Phịch!!
Huyết sắc đoản kích mang theo lực trấn sát giáng xuống chém lên thân thể Liễu Như Vân một vết nứt sâu hoắm đáng sợ.
"Mau, cứu ta!" Ả thét lên thảm thiết quay lưng bỏ chạy giọng điệu ngập tràn kinh nộ và sợ hãi.
Nhưng Tùng Cương và Sài Hùng lúc này lo cho thân mình còn chưa xong làm gì còn tâm trí bận tâm đến Liễu Như Vân. Bọn chúng cũng lập tức cong giò bỏ chạy.
Ầm!
Nam tử huyết y tế ra đạo ấn màu đen trong nháy mắt đã ép Liễu Như Vân bỏ mạng. Cùng lúc đó huyết sắc đoản kích đâm thẳng về phía Tùng Cương.
Hắc y nữ tử cầm ô đồng xanh thì chỉ cần một bước sải tới đã chắn ngay trên đường tháo chạy của Sài Hùng.
"Các ngươi làm như vậy không sợ tông môn đứng sau lưng bọn ta trả thù sao?" Sài Hùng khản giọng gào thét can đảm vỡ nát.
Hắc y nữ tử dường như mắt điếc tai ngơ vung ô đồng xanh hung hăng sát tới. Trong trận chiến này nàng kiệm lời như vàng không thốt ra một chữ nào thế nhưng thủ đoạn chém giết lại sắc bén và bá đạo nhất. Nếu trước đó không có Tùng Cương gia nhập hỗ trợ Sài Hùng đã sớm bị nàng giết chết rồi. Và bây giờ Tùng Cương đã bị huyết sắc đoản kích kìm chân Sài Hùng không còn bất kỳ kẻ giúp đỡ nào.
Ầm!
Chiếc ô đồng xanh cuốn theo huyết quang sắc lạnh ngập trời tựa như một tia chớp chói lóa thình lình đâm tới.
"Bổn tọa liều mạng với thứ không ra người không ra ngợm nhà ngươi!" Sài Hùng như kẻ điên trực tiếp đánh cược bằng cả mạng sống. Thân thể gã tựa như đang bốc cháy tiên quang sáng rực một luồng khí tức hủy diệt cực kỳ nguy hiểm và khủng khiếp lan tỏa khắp xung quanh gã. Bầu trời chấn động hải vực thập phương như bị đun sôi hư không vặn vẹo sụp đổ.
Vị tồn tại đã đặt chân lên tiên đạo này lại chọn cách tự thiêu đạo hạnh làm cái giá tung ra đòn ngọc thạch câu phần!
Sâu thẳm trong Nghiệt Long Hải Mộ bên trong tòa cung điện Tế Đạo Bi vang lên những tiếng oanh minh khuếch tán ra luồng bổn nguyên lực lượng mang tính cấm kỵ. Những bổn nguyên lực lượng này điên cuồng hòa trộn vào chu hư quy tắc của Linh Thương Giới.
Chu hư quy tắc của Linh Thương Giới lập tức như bị kích thích mãnh liệt sinh ra những dị động chưa từng có giáng xuống vô số đạo thiên phạt lôi đình. Ngay khoảnh khắc này không chỉ riêng Ngũ Hành Tinh Hải mà trên vòm trời của toàn bộ Ngũ đại châu và Tứ hải Bát hoang tại Linh Thương Giới đều hiển hiện những dị tượng tựa như tận thế tai kiếp.
Lục Dạ lập tức dẫn theo mọi người rút lui vào sâu trong vòng xoáy màu đen thông tới Nghiệt Long Hải Mộ. Hắc y nữ tử mở tung chiếc ô đồng xanh chắn trước mặt.
Ầm!!!
Gần như đồng thời Sài Hùng với thân thể bốc cháy rừng rực vung ra một cú đấm ác liệt. Cú đấm này hội tụ toàn bộ đạo hạnh và tính mạng bổn nguyên của gã uy lực mạnh mẽ đến mức khó tin. Thậm chí cả thiên phạt lôi đình giáng xuống từ vòm trời cũng bị đánh tan tác đi không ít.
Hắc y nữ tử đang che ô đồng xanh cũng bị lực lượng của cú đấm này chấn văng ra sau. Chiếc ô đồng xanh xuất hiện vô số vết nứt chằng chịt như mạng nhện. Trong khoảng không gian hỗn loạn chấn động uy lực của cú đấm kia đã đục khoét ra một kẽ nứt khổng lồ chấn động lòng người.
"Đánh đổi bằng cả mạng sống vậy mà vẫn không thể xoay chuyển thế cục..." Giữa thiên địa vang lên tiếng thở dài thườn thượt của Sài Hùng chất chứa vô vàn sự không cam lòng và phẫn hận. Trong tiếng thở dài vang vọng gã khó nhọc ngẩng đầu nhìn lên trời cao trong mắt hiện lên một tia mờ mịt.
Linh Thương Giới này chỉ là cõi phàm tục nhưng vì sao lực lượng chu hư quy tắc lại đặc thù đến thế? Còn có cái tên thanh niên Tào Võ kia làm thế nào có thể khiến những tiên nhân nghiệt hồn ngoan ngoãn phục tùng? Ngay cả kiếp vân bao trùm trên vòm trời tên Tào Võ đó cũng chỉ cần phất tay là xua tan được rốt cuộc hắn có lai lịch gì?
Khi từng câu hỏi này trào dâng trong tâm trí cả người Sài Hùng cũng lặng lẽ hóa thành tro tàn bay lả tả khắp không trung. Một tồn tại bước lên tiên đạo đã bỏ mạng như thế.
Thiên địa chấn động khí tức hủy diệt cuốn quét nơi sâu thẳm trên vòm trời lực lượng lôi đình tượng trưng cho thiên phạt vẫn không ngừng trút xuống. Sau chiếc ô đồng xanh thân ảnh mờ ảo của hắc y nữ tử vẫn sừng sững đứng đó. Trong vòng xoáy màu đen nhóm người Lục Dạ hoàn toàn bình an vô sự.
Sức mạnh tự bạo của một tiên nhân rốt cuộc cũng chỉ thành công dã tràng.
"Liều mạng cũng vô dụng sao!?" Chứng kiến toàn bộ cảnh tượng tay chân Tùng Cương lạnh toát trong lòng trào dâng sự tuyệt vọng không thể kìm nén. Hiện tại chỉ còn lại mỗi mình gã. Và đối thủ của gã là ba tên tiên nhân nghiệt hồn mạnh mẽ tột bậc!
"Tào Võ, ta nhận thua! Chỉ cần ngươi cho ta một con đường sống bắt ta làm gì ta cũng cam lòng!" Tùng Cương gào thét khản giọng. Giọng nói mang theo sự đắng cay bàng hoàng và tuyệt vọng vang đi rất xa nhưng không nhận được bất kỳ lời đáp trả nào.
Hắc y nữ tử cầm ô đồng xanh, nam tử huyết y nắm giữ đạo ấn màu đen cùng với thanh huyết sắc đoản kích đồng loạt lao về phía Tùng Cương.
Ầm!!!
Chỉ trong nháy mắt thân thể Tùng Cương đã nổ tung hình thần câu diệt.
Đến đây, ba vị tiên nhân đến từ Thanh Minh Đạo Vực đều đã bỏ mạng!
Hư không chấn động mùi máu tanh bốc lên nồng nặc. Lực lượng chu hư quy tắc sâu thẳm trên vòm trời dần dần tiêu tán quy về sự tĩnh lặng vốn có. Dòng lũ hủy diệt càn quét giữa biển trời cũng nhanh chóng tan biến.
"Không ngờ, ba lão già kia vậy mà cứ thế không còn nữa..." Nguyên Tùy Phong lẩm bẩm. Trận chiến này đã mang lại cho gã một sự chấn động vô cùng to lớn. Gã hoàn toàn không ngờ được ba vị tiên nhân lại không một ai trốn thoát nổi.
"Ba đạo tiên nhân nghiệt hồn kia lúc còn sống chắc chắn là những đại nhân vật tiên đạo đứng hàng đầu ở Thanh Minh Đạo Vực. Nếu không không thể nào khi luân lạc thành nghiệt hồn mà vẫn mạnh mẽ đến vậy." Đằng Hồng toát mồ hôi lạnh.
Nhớ lại lần đầu tiên gặp Lục Dạ ở Lục Hợp Đảo ấn tượng của Lục Dạ để lại cho gã rất tệ quá ngông cuồng. Nếu không phải thiếu chủ Nguyên Tùy Phong chủ động tỏ ý muốn kết giao bằng lòng thành với Lục Dạ thì gã đã sớm đến dạy cho Lục Dạ bài học làm người rồi. Nhưng bây giờ gã mới nhận ra nếu mình thực sự làm vậy thì có lẽ cái mạng nhỏ này đã sớm xong đời!
"Quả nhiên con mắt nhìn người của thiếu chủ vô cùng độc đáo!" Đằng Hồng thầm cảm thán.
Nhóm Trác Linh Quân, Tuyết Diễm Yêu Hoàng đã hoàn toàn chết trân. Không chỉ được mục kích một trận đại chiến giữa các tiên nhân mà còn được tận mắt chứng kiến cảnh tiên nhân vẫn lạc. Đây là điều mà cả đời họ nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Lục Dạ cất bước rời khỏi vòng xoáy màu đen tiến đến trước mặt ba tên tiên nhân nghiệt hồn.
"Theo như giao ước ta sẽ cho ba vị cơ hội giải thoát chân chính. Không cần giống như trước đây bị giam hãm tại Ngũ Hành Tinh Hải bị lực lượng tai kiếp trên vòm trời kìm kẹp phải gánh chịu nỗi giày vò vĩnh viễn không ngày siêu thoát nữa." Lục Dạ lên tiếng.
"Đa tạ." Dưới tán ô đồng xanh hắc y nữ tử chắp tay thi lễ.
"Đi bình an." Lục Dạ phất tay một cái một mảng Thanh Khư Kiếm Ý cuộn trào bóng dáng hắc y nữ tử lặng lẽ tan biến. Chiếc ô đồng xanh cũng vỡ nát thành từng mảnh hóa thành hư vô.
Cái gọi là bất tường chi vật vốn dĩ chứa đầy lực lượng tai kiếp tẩm máu. Mặc dù có thể bảo vệ những nghiệt hồn kia không bị tiêu tán nhưng đồng thời nó cũng giống như một cái lồng giam khiến họ vĩnh viễn không thể thoát khốn.
Ngay sau đó, Lục Dạ giúp nam tử huyết y giải thoát. Con đạo ấn màu đen do hắn khống chế cũng hóa thành tro bụi bay tứ tung.
"Đạo hữu, có thể cho ta biết nghiệt hồn... thật sự không có cách nào bước lên con đường quỷ tiên sao?" Giọng nói của Võ Bạch Vũ vang lên từ thanh huyết sắc đoản kích. Kẻ này từng bị giam hãm ở Thiên Đăng Quỷ Thành luôn khát khao dùng thân hình nghiệt linh tu hành lại từ đầu chứng đắc quả vị quỷ tiên.
Lục Dạ đáp: "Ta chưa từng thấy có tên nghiệt hồn nào có thể chứng đạo quỷ tiên cả. Vì thế ta không thể đưa ra đáp án chính xác cho ngươi."
"Đã hiểu." Giọng Võ Bạch Vũ có chút trầm thấp: "Bất quá, ta vẫn tin rằng con đường này thực sự tồn tại! Nếu đạo hữu có thể cho ta một cơ hội..."
Lục Dạ nói: "Nếu ngươi thà chịu đựng nỗi thống khổ khi trở thành nghiệt hồn cũng không muốn giải thoát ngay bây giờ thì ta có thể thành toàn cho ngươi."
"Thật sự?" Võ Bạch Vũ mừng rỡ.
"Đương nhiên là thật." Lục Dạ đưa bàn tay to vuốt nhẹ một cái xóa bỏ lực lượng phong cấm của Thanh Khư Kiếm Ý trên huyết sắc đoản kích: "Ngươi có thể đi rồi."
"Đa tạ!" Võ Bạch Vũ cảm kích nói.
Khoảnh khắc tiếp theo huyết sắc đoản kích lóe lên lao thẳng vào chốn biển cả mênh mông sâu thẳm.
"Ta ngược lại rất muốn xem thử sau này ngươi có thực sự có thể tu hành lại từ đầu chứng đắc con đường quỷ tiên hay không..." Lục Dạ thầm nghĩ.
Vừa nghĩ đến đây Cửu Ngục Kiếm Đồ trong lòng bàn tay phải của hắn đột nhiên nóng rát. Gần như cùng lúc đó trong lòng Lục Dạ nảy sinh một tia cảm ứng độc lạ. Hắn bất giác ngẩng đầu lên nhìn sâu vào vòm trời.
Nơi vòm trời sâu thẳm ấy tĩnh lặng như tờ không hề có bất cứ dị động nào. Thế nhưng trong tâm trí Lục Dạ lại bất chợt hiện lên một cảnh tượng khó thể tin nổi.