Luyện Tiên Hồ Lô trầm mặc một hồi lâu cuối cùng cũng khẽ gật đầu.
Vút!
Khoảnh khắc tiếp theo Luyện Tiên Hồ Lô bay vút lên chủ động treo lủng lẳng bên hông Lục Dạ. Sắc vàng khô héo của nó chẳng khác gì một cái hồ lô đựng rượu bình thường mộc mạc không có gì nổi bật khiến người ta căn bản không thể nào gắn kết nó với cái tên Luyện Tiên Hồ Lô uy chấn thiên hạ.
Lục Dạ vỗ nhẹ vào chiếc hồ lô trong lòng khá hài lòng. Dù sao đi nữa dù cho bổn nguyên lực lượng của bảo vật này có tổn hại nghiêm trọng đến đâu thì nó vẫn là Luyện Tiên Hồ Lô! Nó đã từng diệt sát hàng ngàn đại nhân vật tiên đạo trong Thiên Cấm Chi Chiến! Sau này nếu có cơ hội Lục Dạ tự nhiên sẽ nghĩ cách giúp nó khôi phục lại bổn nguyên lực lượng. Đương nhiên cũng phải tìm cho ra cái Vạn Ách Hồ Lô kia.
"Bảo vật này vậy mà thực sự bị Lục Dạ hàng phục rồi..." Đám người Trác Linh Quân, Tuyết Diễm Yêu Hoàng đều khiếp sợ không thôi.
"Đi thôi, chúng ta rời khỏi đây." Lục Dạ cất tiếng.
"Lục Dạ, ta đã quyết định rồi ta sẽ tuân theo di chí của các bậc tiên nhân Ngự Long Tộc lịch đại trấn thủ trước tấm Tế Đạo Bi này cho đến khi... tấm bia này sụp đổ!"
Đứng trước tấm bia đá Cửu Thiên Tuế bỗng nhiên lên tiếng. Vị tiểu cô nương Ngự Long Tộc này đã thức tỉnh thiên phú huyết mạch đồng thời cũng cảm ngộ được đại đạo ấn ký thuộc về thủy tổ Lưu Nghệ từ trong Tế Đạo Bi.
"Ở lại?" Lục Dạ sững sờ: "Ngươi chắc chắn rằng tấm bia này sẽ có một ngày vỡ nát tan tành sao?"
Cửu Thiên Tuế gật đầu: "Phong cấm trên tấm bia đá xuất hiện vết nứt mới gây ra trận thiên địa kịch biến càn quét khắp thiên hạ này. Và theo thời gian trôi qua bổn nguyên lực lượng của tấm bia đá sẽ dần dần dung nhập vào chu thiên quy tắc của Linh Thương Giới. Khi bổn nguyên lực lượng của tấm bia đá hoàn toàn biến mất đó cũng chính là ngày tấm bia này sụp đổ."
Lục Dạ hỏi tiếp: "Theo suy đoán của ngươi còn cần bao lâu nữa?"
Cửu Thiên Tuế ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: "Theo như những gì ta cảm ứng được từ ấn ký của thủy tổ một khi phong ấn trên bia đá rạn nứt tấm bia này sẽ dần dần bước vào quá trình suy tàn cho đến khi hoàn toàn tiêu vong. Quá trình này rất có thể sẽ kéo dài từ mấy chục đến hàng trăm năm."
Mấy chục đến hàng trăm năm nghe có vẻ dài đằng đẵng nhưng đối với hậu duệ Ngự Long Tộc khoảng thời gian đó cũng chỉ tựa như một cái búng tay. Dù sao đi nữa một tuổi của tộc này cũng tương đương với một ngàn năm thời gian. Cái xưng hô "Cửu Thiên Tuế" của nàng cũng chính từ đó mà ra.
Lục Dạ trầm ngâm một lát lấy ra toàn bộ chiến lợi phẩm thu thập được trong chuyến đi này đưa cho Cửu Thiên Tuế: "Nếu ngươi đã quyết định ở lại ta cũng không khuyên can nữa. Những bảo vật này ngươi cứ giữ lấy."
Cửu Thiên Tuế ngẩn người: "Vì sao ngươi lại đối xử tốt với ta như vậy?"
Lục Dạ bật cười: "Nếu ta đối xử không tốt với ngươi lần này làm sao lại đến cứu các ngươi chứ?"
Cửu Thiên Tuế cau đôi mày ngài đôi mắt đỏ rực như máu trong veo nhìn chằm chằm Lục Dạ nói: "Ta không tin nhất định là có nguyên nhân khác. Nhưng nếu ngươi không muốn nói ta cũng sẽ không hỏi nữa."
Lục Dạ không khỏi kinh ngạc. Quả thực hắn coi trọng Cửu Thiên Tuế là có nguyên do khác. Phải biết rằng từ rất lâu về trước chính thủy tổ Ngự Long Tộc Lưu Nghệ đã phụng mệnh Đạo Cung Chi Chủ mang theo Tế Đạo Bi và Luyện Tiên Hồ Lô đến Linh Thương Giới. Điều này đồng nghĩa với việc Lưu Nghệ chắc chắn có sâu xa nguồn cội với Đạo Cung Chi Chủ.
Trong tình cảnh đó Lục Dạ đương nhiên sẽ không bạc đãi Cửu Thiên Tuế. Suy cho cùng Cửu Thiên Tuế hiện tại đã là hạt giống duy nhất còn sót lại của Ngự Long Tộc.
Lục Dạ dịu dàng dặn dò: "Một mình ngươi ở lại đây nhất định phải bảo trọng!"
Cửu Thiên Tuế gật đầu: "Các ngươi cũng vậy."
Sau đó, Lục Dạ dẫn mọi người rời đi. Sau khi hội họp cùng đám người Nguyên Tùy Phong bên ngoài đại điện họ liền men theo đường cũ trở về.
Cửu Thiên Tuế đứng lặng trước đại điện đưa mắt nhìn bóng lưng Lục Dạ và mọi người khuất dần. Trong tâm trí nàng bất giác hiện lên một cảnh tượng: Thủy tổ Lưu Nghệ quỳ rạp trên mặt đất dập đầu hành lễ với một nam tử đứng trong màn quang ảnh hỗn độn. Cảnh tượng này là thứ mà Cửu Thiên Tuế cảm ứng được từ Tế Đạo Bi.
"Kỳ lạ thật, vì sao ta lại có cảm giác gã nam tử đứng trong màn quang ảnh hỗn độn kia có nét gì đó giông giống tên Lục Dạ vậy nhỉ?" Đôi lông mày của Cửu Thiên Tuế lộ rõ vẻ nghi hoặc.
Nhưng ngay sau đó nàng lập tức lắc đầu gạt đi suy nghĩ ấy. Tồn tại thần bí kia chắc chắn không thể là Lục Dạ. Dù sao thì Lục Dạ vẫn còn quá trẻ cũng cách con đường bước lên tiên đạo còn rất xa xôi làm sao có tư cách khiến thủy tổ phải quỳ rạp dập đầu cơ chứ.
"Tuy nhiên, thủ đoạn của tên này thật sự thần dị khó lường lại còn có thể hàng phục Luyện Tiên Hồ Lô làm của riêng. Lai lịch của hắn e là không hề đơn giản như những gì ta biết."
Vừa miên man suy nghĩ tiểu cô nương vừa lặng lẽ bước vào trong đại điện. Đối diện với tấm Tế Đạo Bi kia ánh mắt nàng dần trở nên kiên định hơn bao giờ hết.
Từ Tế Đạo Bi nàng đã thấu hiểu được rằng Ngự Long Tộc thuở xưa vốn là tồn tại đứng trên đỉnh cao nhất của vạn tộc tiên đạo! Và tổ địa chân chính của Ngự Long Tộc không phải ở Linh Thương Giới mà là tại một nơi được gọi là Tiên Giới.
Bây giờ với tư cách là hạt giống duy nhất của Ngự Long Tộc còn sót lại tại Linh Thương Giới tiểu cô nương đã sớm hạ quyết tâm: sau này nhất định phải đến Tiên Giới đi thăm lại tổ địa thực sự của Ngự Long Tộc một chuyến!
...
"Lục huynh, tình hình không ổn rồi con đường lúc chúng ta đến vẫn không thấy xuất hiện lại."
Nguyên Tùy Phong ngước nhìn lên vòm trời nơi đó có một vòng xoáy hố đen khổng lồ. Đó chính là con đường đưa họ tới đây. Ban đầu có một đường hầm không gian xuyên qua vòng xoáy hố đen đó đưa nhóm người bọn họ tiến vào nơi này. Nhưng ngay từ lúc họ vừa đặt chân đến đường hầm không gian đó đã sụp đổ và tan tành.
"Điều này có nghĩa là bốn vị tiên nhân ở bên ngoài cũng đã gặp phải biến cố không thể tiếp tục mở ra đường hầm để đón chúng ta rời đi sao?" Vừa nói ánh mắt Nguyên Tùy Phong vừa hướng về phía Lục Dạ.
"Không cần bận tâm bên ngoài xảy ra chuyện gì chúng ta tự mình rời đi là được." Lục Dạ thuận miệng đáp.
Nguyên Tùy Phong lập tức hiểu ra Lục Dạ đã sớm có cách rời đi.
"Lục huynh, bên ngoài vẫn còn nhiều vị tiên nhân đang chờ chực huynh có đối sách nào không?" Nguyên Tùy Phong hỏi dò.
Lục Dạ vặn lại: "Ngươi có cách nào giải quyết vấn đề nan giải này không?"
Nguyên Tùy Phong xoa xoa mi tâm thở dài: "Rất khó, nhưng mà ta cũng nguyện ý thử một phen."
Lục Dạ cười cười vỗ vỗ vai gã: "Vậy thì làm phiền ngươi rồi."
Nguyên Tùy Phong cười khổ: "Lục huynh đừng đem mọi hy vọng ký thác lên người ta lỡ như ta làm hỏng chuyện..."
Lục Dạ điềm nhiên: "Yên tâm, còn có ta."
Nói xong, chẳng thấy Lục Dạ có bất kỳ động tác nào cái vòng xoáy hố đen dưới vòm trời kia bỗng nhiên ngừng bặt tĩnh lặng đứng yên không chút động tĩnh.
Mọi người đều sững sờ. Đây không phải là mở ra một đường hầm không gian mà là trực tiếp làm đình trệ toàn bộ vòng xoáy hố đen kết nối giữa thế giới bên ngoài và Nghiệt Long Hải Mộ!
"Đi thôi." Lục Dạ dẫn đầu bước lên phía trước. Những người khác vội vàng bám gót theo sau.
...
Thế giới bên ngoài.
Kiếp vân cuồn cuộn trên không trung những tia sét màu xám trắng gào thét tàn phá khắp nơi. Vùng biển này vô cùng cuồng bạo đặc biệt là khu vực xung quanh cái vòng xoáy sâu hun hút tựa như vực thẳm kia thời không vặn vẹo vạn tượng như muốn sụp đổ.
"Theo như giao ước hôm nay là ngày môn đồ của các trận doanh chúng ta trở về nhưng tình hình thế này thì phải làm sao?" Liễu Như Vân của Kim Lân Tiên Thổ lòng đầy lo lắng.
Những ngày qua ả cùng với Đằng Hồng của Huyền Đẩu Tiên Tông, Tùng Cương của Thê Hà Tiên Sơn, Sài Hùng của Phù Tang Tiên Đình đã thử dùng đủ mọi cách cố gắng mở lại đường hầm không gian để đón cường giả của tứ đại trận doanh trở về. Nhưng không có ngoại lệ tất cả đều bị chu hư quy tắc của Linh Thương Giới phá hủy.
Tất cả những điều này khiến tâm trạng của bốn vị tiên nhân vô cùng nặng nề.
"Dù thế nào đi nữa cứ thử lại lần nữa xem!" Tùng Cương cắn răng: "Chưa đến phút cuối cùng không thể bỏ cuộc như vậy được."
"Cũng được."
"Vậy thì thử thêm lần nữa."
Những người khác cũng lên tiếng đồng tình. Nhiệm vụ lần này quá quan trọng nếu không thể đón được cường giả của trận doanh mình trở về đồng nghĩa với việc nhiệm vụ lần này sẽ chết yểu giữa chừng. Một khi chuyện đó xảy ra bọn họ căn bản không có cách nào trở về báo cáo kết quả.
"Lên!"
Tùng Cương giậm chân một cái từ trên dáng người gầy gò của hắn đột ngột phóng ra một đạo tiên quang màu vàng rực rỡ lao thẳng lên vòm trời khiến cho hư không lập tức tràn ngập ức vạn tia tiên huy.
Cùng lúc đó, thân hình khôi ngô của Sài Hùng đột ngột biến to vạn trượng hệt như hóa thành một pho tượng viễn cổ man thần.
Liễu Như Vân cất bước lăng không bóng áo xanh lay động vạn ngàn tia tiên huy màu xanh biếc lưu chuyển.
Đằng Hồng vung tay lên một đạo kiếm khí trắng toát chói mắt đâm thẳng lên tận mây xanh uy thế kiếm quang lan tỏa khắp đất trời.
Trên người bốn vị tiên nhân chỉ riêng thứ tiên uy phát tán ra đã đủ sức thông thiên triệt địa. Thế nhưng, còn chưa đợi bọn họ kịp ra tay vòng xoáy màu đen kia bỗng nhiên khựng lại.
Ngay sau đó, một đám bóng người từ trong vòng xoáy màu đen lao ra. Đó chính là đám người Lục Dạ.
"Bọn họ ra rồi!" Bốn vị tiên nhân lập tức phấn chấn tinh thần.
Nhưng rất nhanh bọn họ liền nhận ra có điều không ổn. Không chỉ số lượng người ít đi quá nhiều mà ngoài những kẻ thuộc trận doanh của Nguyên Tùy Phong cường giả của ba trận doanh còn lại gần như vắng bóng.
"Tào Võ, Trác Linh Quân, sao chỉ còn lại hai người các ngươi? Truyền nhân Cảnh Trường Từ của Kim Lân Tiên Thổ ta đâu rồi?" Ánh mắt Liễu Như Vân sắc như điện nhìn chằm chằm vào Lục Dạ và Trác Linh Quân.
"Truyền nhân Ngọc Thanh Khuyết của Phù Tang Tiên Đình ta vì cớ gì không có mặt?" Sài Hùng đằng đằng sát khí tiên quang trên người cuồn cuộn kích động.
"Còn truyền nhân Hàn Tuyết Ảnh của Thê Hà Tiên Sơn ta vì sao không trở về cùng các ngươi?" Tùng Cương sắc mặt âm trầm sát khí trên người bốc thẳng lên tận chín tầng mây.
"Xin chư vị tiền bối nén bi thương!" Nguyên Tùy Phong sải bước tiến lên vẻ mặt đầy bi ai nói: "Ba vị đạo hữu Cảnh Trường Từ, Hàn Tuyết Ảnh, Ngọc Thanh Khuyết đã bất hạnh tử nạn!"
Cái gì!?
Sắc mặt ba vị tiên nhân lập tức biến đổi.
"Chết rồi? Bọn chúng chết như thế nào?" Sắc mặt Liễu Như Vân xanh mét: "Nếu không nói rõ ngọn ngành đừng trách ta không khách sáo!"
"Đúng thế, vì sao bọn chúng chết mà các ngươi lại có thể sống sót trở về?" Ánh mắt Tùng Cương lạnh lẽo không hề che giấu sát cơ tỏa ra.
"Than ôi!" Nguyên Tùy Phong thở dài thườn thượt: "Không giấu gì chư vị tiền bối bọn họ đều chết thảm dưới tay lũ tiên nhân nghiệt hồn. Và ta xin cam đoan tuyệt đối không có nửa lời dối trá!"
"Lấy gì ra để cam đoan?" Liễu Như Vân lạnh lùng hỏi vặn.
Giọng Nguyên Tùy Phong đanh thép: "Ta, Nguyên Tùy Phong, xin thề với trời nếu có nửa lời dối trá liệt tổ liệt tông nhà ta chết không được tử tế!"
Lục Dạ hít sâu một hơi. Tên này cũng ác liệt thật lấy luôn cả liệt tổ liệt tông ra để thề độc bộ hắn không sợ nói dối sẽ rước lấy báo ứng sao?
Nguyên Tùy Phong vẫn giữ vẻ mặt không đổi sắc âm thầm truyền âm: "Lục huynh đừng lo ta là một cô nhi liệt tổ liệt tông đã chết từ tám hoảnh rồi ta là do sư tôn nuôi nấng lớn lên đó!"
Ánh mắt Lục Dạ trở nên cổ quái.
"Lời thề của một tên tiểu bối như ngươi căn bản chẳng có chút giá trị nào." Liễu Như Vân lạnh giọng nói: "Bất quá, muốn chứng minh ngươi không nói dối cũng rất đơn giản cứ để chúng ta sưu hồn là được!"
Vừa nói ả vừa lia mắt nhìn lướt qua nhóm Lục Dạ, Trác Linh Quân gằn từng chữ một: "Hơn nữa, tất cả mọi người ở đây đều phải chấp nhận bị sưu hồn!"
"Chuyện này..." Nguyên Tùy Phong cứng họng. Nếu đòi sưu hồn thì quả thực không còn đường nào để nói chuyện nữa rồi.
"Sao? Không dám à?" Liễu Như Vân mặt đầy phẫn nộ: "Bổn tọa đã biết ngay mà cái chết của đám người Cảnh Trường Từ nhất định có uẩn khúc!"
"Đằng Hồng, chuyện lần này nếu có liên quan đến Nguyên Tùy Phong thì đừng trách chúng ta không khách sáo!" Ánh mắt Sài Hùng lạnh lẽo nhìn sang Đằng Hồng lời lẽ tràn ngập ý vị đe dọa.
Đằng Hồng mặt không biến sắc nhẹ giọng đáp: "Làm ta sợ chết khiếp."
Vừa dứt lời hắn đã bước lên một bước đứng chắn ngay bên cạnh Nguyên Tùy Phong.
Thấy cảnh này sát cơ trong mắt Tùng Cương lóe lên: "Nếu không ngoan ngoãn phối hợp tất cả các ngươi đều phải chết!"
Ngay trong khoảnh khắc này sát cơ từ ba vị tiên nhân bao trùm toàn bộ không gian phong vân biến sắc. Đám người Nguyên Tùy Phong, Trác Linh Quân trong lòng căng thẳng tột độ. Kiếm ý trên người Đằng Hồng cũng bắt đầu lưu chuyển bày trận sẵn sàng đón địch.
Và đúng lúc này Lục Dạ người vẫn luôn lẳng lặng quan sát cục diện cuối cùng cũng cất tiếng...