Từ khoảnh khắc bước chân vào Nghiệt Long Hải Mộ trong lòng Lục Dạ đã nảy sinh một luồng cảm ứng kỳ dị.
Trong cõi minh minh dường như có một cỗ lực lượng cấm kỵ thần bí nào đó đang cộng hưởng với Thanh Khư Kiếm Ý của hắn. Cảm giác ấy giống hệt với khí tức của Tế Đạo Thạch mà hắn từng cảm nhận được khi còn ở Thoát Phàm Đệ Bát Giới mức độ tương đồng đến kinh người.
Sau đó, Lục Dạ mới nhận ra rằng cỗ khí tức cấm kỵ thần bí kia chính là phát ra từ Luyện Tiên Hồ Lô!
Cũng chính vì lẽ đó trong lúc hành động cùng cường giả của tứ đại trận doanh Lục Dạ mới có thể lặng lẽ không một tiếng động dọn sạch mọi nguy cơ trên đường đi. Không phải hắn quá mức lợi hại mà tất cả đều nhờ vào chiếc hồ lô da vàng kia.
Trước đó ở trong tòa đại điện này cũng chính nhờ mượn lực lượng của hồ lô da vàng mà hắn mới trấn áp được ba kiện tiên đạo trọng bảo.
Thế nhưng...
Lục Dạ có thể cảm nhận được hồ lô da vàng này linh tính mười phần rõ ràng là có được bản ngã ý thức. Nó nguyện ý phối hợp hành động cùng hắn chỉ là nể mặt Thanh Khư Kiếm Ý chứ hoàn toàn không phải do hắn khống chế được nó.
"Ba kiện tiên đạo trọng bảo kia đi đâu rồi?"
Ánh mắt Lục Dạ không mấy thân thiện chằm chằm nhìn hồ lô da vàng dùng thần thức câu thông với đối phương.
Hồ lô da vàng không biết nói chuyện nhưng lại ưỡn cái "bụng" của mình lên một cái.
"Ăn rồi?"
Mặt Lục Dạ đen lại.
Mẹ kiếp!
Đó chính là ba kiện tiên đạo trọng bảo đấy đặt ở các thế lực bá chủ tiên đạo thì đều là tông môn trọng khí hàng đầu! Kết quả lại bị nó ăn mất rồi?
Đến cả Lục Dạ cũng cảm thấy xót xa lồng ngực mơ hồ đau nhói.
Lục Dạ nói: "Chỉ cần ngươi đi theo ta ta bảo đảm sau này ngươi có ăn không hết tiên tài tiên bảo!"
Hồ lô da vàng lại lắc đầu quầy quậy dứt khoát cự tuyệt.
"Tiểu bảo bối này khó lừa gạt thật."
Tâm niệm xoay chuyển Lục Dạ tiếp tục dụ dỗ: "Ngươi cũng nhận ra lực lượng kiếm đạo trên người ta có thể sinh ra cộng hưởng với khí tức của ngươi. Điều này đủ để chứng minh ta và ngươi có duyên! Cái này gọi là gì? Trong cõi u minh tự có ý trời là ông trời muốn ngươi đi theo ta đó!"
Hồ lô da vàng vẫn lắc đầu.
Lục Dạ không nhịn được phải day day mi tâm.
Cả đời này đây là lần đầu tiên hắn gặp một bảo vật có bản ngã ý thức như vậy. Hơn nữa, lai lịch của hồ lô da vàng này hiển nhiên không hề đơn giản có thể dễ dàng trấn áp cả tiên đạo trọng bảo uy lực đáng sợ đến nhường nào cũng đủ hiểu.
Lục Dạ đương nhiên muốn chiếm bảo vật này làm của riêng. Bất quá hắn cũng tự biết mình biết ta nếu hồ lô da vàng đã cự tuyệt thì hắn có dùng sức mạnh cũng chẳng làm gì được.
"Thôi được rồi, ngươi cứ suy nghĩ kỹ lại đi rốt cuộc là muốn đi theo ta ăn sung mặc sướng hay là ở lại chỗ này ăn bụi."
Nói xong, Lục Dạ đứng thẳng người dậy.
Trác Linh Quân, Tuyết Diễm Yêu Hoàng và Cửu Thiên Tuế lập tức tiến lên đón.
Cố nhân gặp lại tự nhiên có rất nhiều chuyện để nói.
Lục Dạ xách bầu rượu tươi cười trò chuyện cùng Tuyết Diễm Yêu Hoàng và Cửu Thiên Tuế. Vài năm trước hắn vẫn chỉ là một "người mới" vừa bước vào Linh Thương Giới tu vi không cao kiến thức hạn hẹp. Nhưng cũng chính vào lúc đó hắn đã quen biết Tuyết Diễm Yêu Hoàng và Cửu Thiên Tuế tại Đấu Thiên Chiến Trường.
Vài năm trôi qua Tuyết Diễm Yêu Hoàng và Cửu Thiên Tuế không có thay đổi gì nhiều nhưng tu vi và kiến thức của Lục Dạ đã hoàn toàn lột xác. Trong lúc trò chuyện Tuyết Diễm Yêu Hoàng và Cửu Thiên Tuế đều cảm nhận rõ điều này trong lòng vô cùng cảm thán.
"Cửu Thiên Tuế, ngươi có biết tổ địa Ngự Long Tộc các ngươi rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì không?" Lục Dạ bỗng nhiên cất tiếng hỏi.
Nghiệt Long Hải Mộ này chính là nơi tọa lạc tổ địa của Ngự Long Tộc. Nhưng trước đây Lục Dạ hoàn toàn không biết bên trong Nghiệt Long Hải Mộ lại cất giấu nhiều sự vật khó tin đến vậy. Thêm vào đó, bây giờ hắn đã có thể khẳng định dù là Luyện Tiên Hồ Lô hay Thiên Cấm Chi Chiến tất cả rõ ràng đều có liên quan đến Ngự Long Tộc!
Ví như lần này môn đồ của tứ đại thế lực bá chủ tiên đạo là Phù Tang Tiên Đình, Kim Lân Tiên Thổ, Huyền Đẩu Tiên Tông và Thê Hà Tiên Sơn hiển nhiên đều nhắm vào Luyện Tiên Hồ Lô mà đến.
Cửu Thiên Tuế trầm mặc một lát đáp: "Ta cũng không hiểu rõ. Trước đây ta hoàn toàn không biết trong tổ địa bổn tộc lại cất giấu nhiều thứ cổ quái đáng sợ như vậy. Tuy nhiên..."
Cửu Thiên Tuế chuyển lời: "Thuở nhỏ ta luôn nghe các bậc trưởng bối kể lại Ngự Long Tộc ta không phải là tộc đàn bản địa của Linh Thương Giới mà đến từ bên ngoài Linh Thương Giới. Khi tộc ta dời đến Linh Thương Giới thuỷ tổ từng mang theo một tấm bia đá. Nghe nói trên tấm bia đá đó có ghi chép nguyên nhân vì sao tộc ta lại di cư đến đây. Còn về những chuyện khác ta cũng không rõ."
Nghe đến đây, trong lòng Lục Dạ khẽ động. Hắn từng nghe Lăng Thiên Hầu nói rằng Ngự Long Tộc đến từ bên ngoài Linh Thương Giới tổ tiên của họ nghi ngờ từng xuất hiện tiên nhân chân chính!
"Đạo hữu, di vật của Lăng Thiên Hầu còn giữ chứ?" Lục Dạ quay sang nhìn Trác Linh Quân.
"Còn." Trác Linh Quân vừa nói vừa lấy ra một cái túi trữ vật đưa cho Lục Dạ.
Thực ra, di vật của những cường giả chết trong đại điện lần này đều đã được Trác Linh Quân thu thập lại. Trong đó bao gồm cả di vật của ba vị tiên đạo thiên kiêu Ngọc Thanh Khuyết, Cảnh Trường Từ và Hàn Tuyết Ảnh.
Lục Dạ nhận lấy túi trữ vật của Lăng Thiên Hầu tra xét một chút rồi lấy ra một tấm bản đồ bằng da thú rách nát. Hình vẽ trên đó thình lình là lộ tuyến liên quan đến Nghiệt Long Hải Mộ. Tấm da thú này hiển nhiên rất cổ xưa tồn tại đã lâu đầy rẫy dấu vết bị tuế nguyệt ăn mòn.
Ở mặt sau tấm da thú có vài dòng chữ viết nguệch ngoạc:
"Thuỷ tổ Ngự Long Tộc giấu bí mật thành tiên trong một tấm bia đá nếu ai đoạt được có thể cử hà phi thăng!"
Nhìn thấy dòng chữ này Lục Dạ không khỏi sửng sốt. Ngay vừa rồi Cửu Thiên Tuế cũng chính miệng nói rằng thuỷ tổ Ngự Long Tộc có lưu lại một tấm bia đá trên đó ghi lại nguyên nhân họ di dời đến Linh Thương Giới.
"Ngươi đã tìm được tấm bia đá này chưa?" Lục Dạ nhìn về phía Cửu Thiên Tuế.
Cửu Thiên Tuế lắc đầu bùi ngùi nói: "Tấm bia đá này đã biến mất từ rất lâu rồi các bậc tiên nhân lịch đại của Ngự Long Tộc ta cũng chưa từng được thấy."
Ngừng một chút nàng nói tiếp: "Hơn một năm trước lý do ta quay về tổ địa chính là để tìm tấm bia đá này. Bởi vì theo cổ tịch của bổn tộc ghi lại chỉ khi tìm được nó ta mới có thể chân chính thức tỉnh huyết mạch chi lực nắm được cơ hội bước lên con đường cầu tiên phi thăng. Tiếc là... ta vẫn không tìm thấy."
Trong giọng nói ngập tràn sự bất đắc dĩ. Đại đạo cầu tác không chỉ dựa vào sự nỗ lực và thiên phú. Đối với hậu duệ Ngự Long Tộc như nàng nếu không thể thức tỉnh thiên phú huyết mạch thì thành tựu chắc chắn sẽ bị giới hạn.
"Thì ra là vậy."
Lục Dạ gật gật đầu bỗng nhiên đưa mắt nhìn về phía hồ lô da vàng dùng thần thức dò hỏi: "Ngươi có biết tấm bia đá đó nằm ở đâu không?"
Hồ lô da vàng bỗng xoay tít một vòng phóng ra một tia tiên quang bao phủ toàn bộ cung điện.
Ong!
Một luồng dao động lực lượng kỳ dị lan tỏa.
Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của đám người Lục Dạ ngay bên trong không gian điện vũ hoang tàn như phế tích này bỗng nhiên có một tấm bia đá trồi lên từ lòng đất.
Tấm bia đá màu đen cao ba thước bên trên bao phủ những tiên đạo bí văn kỳ dị và chằng chịt.
Lục Dạ nâng mắt nhìn trong lòng chấn động.
Lại là những tiên đạo bí văn quen thuộc kia! Xung quanh năm khối Tế Đạo Thạch bị trấn áp tại Thoát Phàm Đệ Bát Giới cũng được bao phủ bởi những tiên đạo bí văn y hệt như thế này.
Chẳng lẽ lai lịch của tấm bia đá này cũng có liên quan đến vị Đạo Cung Chi Chủ kia?
"Đây... đây chắc chắn là Tế Đạo Bi do thuỷ tổ đại nhân Ngự Long Tộc ta lưu lại!" Cửu Thiên Tuế thất thanh kêu lên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú ngập tràn vẻ kích động.
Nàng lập tức lao tới vươn bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn như ngọc ấn lên tấm bia đá.
Ầm!
Bề mặt tấm bia đá bộc phát ra tiên huy chói lọi lưu quang dập dờn. Từng đạo văn cổ quái thần bí hóa thành cơn mưa ánh sáng vàng rực rỡ điên cuồng ùa vào trong cơ thể tiểu cô nương.
"Các bậc trưởng bối bổn tộc không hề nói sai lực lượng của Tế Đạo Bi này quả nhiên có thể thức tỉnh huyết mạch chi lực của ta!"
Tiểu cô nương rõ ràng đang cực kỳ kích động có phần thất thố. Mọi người đều chú ý thấy lực lượng khí huyết trên người tiểu cô nương đang phát sinh sự lột xác nghiêng trời lệch đất. Điều này cũng phần nào chứng minh tấm bia đá này chắc chắn là do thuỷ tổ Ngự Long Tộc để lại!
Thật lâu sau.
Tiểu cô nương bỗng nhiên thu tay về ngồi khoanh chân xuống hiển nhiên là đang chuyên tâm cảm ngộ lực lượng huyết mạch vừa mới thức tỉnh. Còn tấm bia đá kia lại chìm vào tĩnh lặng.
Lục Dạ bước lên phía trước thả thần thức ra cảm ứng.
Lập tức, Lục Dạ nhìn thấy từng bức họa diện khó tin lần lượt hiện ra.
Trong bức tranh thứ nhất một chiếc hồ lô da xanh treo lơ lửng trên thiên khung. Hồ lô xoay tròn rải xuống ức vạn dải tiên quang tựa như nước Thiên Hà cuồn cuộn trút xuống.
Dưới mặt đất phân bố hàng trăm hàng ngàn bóng người có nam có nữ, diện mạo khác nhau, cách ăn mặc khác nhau nhưng trên mặt mỗi người đều hằn rõ sự kinh hãi và tuyệt vọng. Thiên địa nơi đó là một mớ hỗn độn vô biên vô tận căn bản không thể phân biệt được đó rốt cuộc là địa phương nào.
Khi nhìn thấy bức tranh này trong lòng Lục Dạ lập tức sinh ra minh ngộ đây chính là một cảnh tượng trong Thiên Cấm Chi Chiến!
Hàng trăm hàng ngàn bóng người kia chính là những đại nhân vật tiên đạo đến từ Thanh Minh Đạo Vực!
Những khuôn mặt tiên nhân kia Lục Dạ vô cùng quen thuộc. Ngay trước đó ở bên ngoài cung điện khi tòa điện vũ bị lực lượng tai kiếp huyết sắc vô tận bao phủ đã từng xuất hiện hàng ngàn hàng vạn tên tiên nhân nghiệt hồn. Và bộ dạng của bọn chúng giống hệt như những vị đại nhân vật tiên đạo hiện diện trong bức tranh thứ nhất này!
Trước đó, đám người Cảnh Trường Từ, Ngọc Thanh Khuyết cũng từng nhận ra một vài nhân vật tiên đạo trong số đó. Ví dụ như kẻ có thân người đầu thú toàn thân tắm mình trong lôi điện huyết sắc là Lôi Tuyệt Yêu Tiên một tồn tại khủng bố từng đặt chân lên đỉnh phong tiên đạo. Hay như một nam tử cả người bốc cháy trong thần hỏa chói lọi ngay cả mái tóc dài cũng rực lửa đó chính là Thần Hỏa Tiên Tôn.
Trong những năm tháng xa xưa Thần Hỏa Tiên Tôn chính là một truyền kỳ trên con đường tiên đạo một vị chúa tể chư thiên ngạo nghễ đứng trên đỉnh cao!
Nhưng hiển nhiên những đại nhân vật từng một thời hô mưa gọi gió trên đỉnh phong tiên đạo này tất cả đều đã bỏ mạng trong Thiên Cấm Chi Chiến. Nói chính xác hơn là chết dưới ức vạn dải tiên quang do chiếc hồ lô da xanh kia rải xuống!
"Hồ lô da xanh này rõ ràng mới là diện mạo chân chính của Luyện Tiên Hồ Lô!" Lục Dạ thầm nghĩ: "Kỳ lạ ở chỗ, tại sao nó lại biến thành màu vàng?"
Chiếc hồ lô màu xanh kia tinh oánh như ngọc uy năng che trời lấp đất. Ức vạn dải tiên quang trút xuống đủ sức trấn sát hàng trăm hàng ngàn tên cự phách tiên đạo uy năng cỡ đó đáng sợ đến mức nào? Bảo vật cỡ này mới xứng đáng với cái danh xưng "Luyện Tiên".
Thế nhưng ngày nay nó lại biến thành một cái hồ lô da vàng xỉn màu xám xịt mộc mạc hoàn toàn không còn chút khí thế phách tuyệt thiên hạ sát tiên luyện tiên nào cả. Quả thực giống như một cửu thiên tiên tử rơi rụng thành một con nhóc tóc vàng nha đầu chốn phàm tục.
Sự biến hóa này quá lớn rồi.
Khi Lục Dạ còn chưa kịp suy nghĩ nhiều bức tranh thứ nhất đã tan biến bức tranh thứ hai hiện ra.
Trên chiến trường ngập tràn sương mù hỗn độn tiên cốt vỡ vụn vương vãi khắp nơi đủ loại tiên bảo gãy nát rơi lả tả. Lúc này, một nam tử đứng khuất trong quang ảnh hỗn độn đưa tay chộp tới hàng trăm hàng ngàn đoàn ánh sáng chói lọi gào thét bay lại ngưng tụ thành một tấm bia đá màu đen xuất hiện trong lòng bàn tay nam tử nọ.
Cùng lúc đó, một nam tử áo trắng quỳ rạp xuống đất đang dập đầu hành lễ với đạo thân ảnh trong màn quang ảnh hỗn độn kia!
Do bị quang ảnh hỗn độn che lấp không ai có thể nhìn rõ diện mạo của đạo thân ảnh nam tử đó.
Bức tranh này không mang đến chấn động thị giác mãnh liệt như bức thứ nhất. Thế nhưng khi nhìn thấy trong lòng Lục Dạ lại chấn động dữ dội đôi mắt khẽ híp lại.