Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 1063: Biến số bộc phát



Oanh!

Thanh bích trúc địch tản mát ra ngàn vạn ngọn lửa màu vàng rực rỡ.

Tựa như Kim Ô vỗ cánh hoành kích trời cao.

Đột nhiên bị một vị tiên đạo thiên kiêu đánh lén đổi lại là những người khác e là đã sớm bị giết một cái trở tay không kịp.

Nhưng Lục Dạ lại giống như biết trước trong lúc chém giết với Cảnh Trường Từ ống tay áo cánh tay trái mạnh mẽ vung lên.

Một luồng kiếm khí hồng lưu hạo hạo đãng đãng cuốn ra ngạnh sinh sinh cản lại một kích này của Ngọc Thanh Khuyết.

"Không nhìn ra hóa ra mối quan hệ giữa Ngọc Thanh Khuyết và Cảnh Trường Từ tịnh không hề rạn nứt."

Nguyên Tùy Phong kinh ngạc rất là bất ngờ.

Mấy ngày trước bên ngoài Nghiệt Long Hải Mộ hắn từng mở miệng nói toạc ra chuyện Trác Linh Quân có thể hàng phục vật bất tường chính vì chuyện này khiến mối quan hệ giữa Ngọc Thanh Khuyết và Cảnh Trường Từ rạn nứt.

Nhưng bây giờ xem ra tất cả những điều này rõ ràng là giả tượng!

"Tiên gia môn đồ này cũng vô sỉ như vậy?"

Trác Linh Quân nhíu mày.

Nàng không ngờ tới với thân phận của Ngọc Thanh Khuyết lại chọn cách đánh lén.

Trong lúc tâm niệm Trác Linh Quân xoay chuyển Lục Dạ lấy một địch hai chiến huống càng thêm kịch liệt.

"Tên này vậy mà lợi hại như thế?"

Trong lòng Ngọc Thanh Khuyết rùng mình.

Hắn vốn tưởng rằng mình ra tay liên hợp với Cảnh Trường Từ cùng nhau đủ để bắt lấy Lục Dạ.

Nhưng ai ngờ cho dù dưới tình huống lấy một địch hai Lục Dạ vẫn không rơi vào thế hạ phong.

Ngược lại càng đánh càng dũng!

Hơn nữa, theo thời gian trôi qua khiến áp lực mà Ngọc Thanh Khuyết phải chịu đựng cũng càng ngày càng lớn.

"Cách đây không lâu trên con đường phi thăng kia mới xuất hiện một Lý Huyền Tẫn lấy tu vi Bão Chân Cảnh giết xuyên Tế Đạo Chiến Vực Thoát Phàm đệ bát giới gây chấn động cả Thanh Minh Đạo Vực."

Trong lòng Ngọc Thanh Khuyết kinh nghi: "Hiện nay, nơi phàm tục bực này như Linh Thương Giới vậy mà lại xuất hiện một nhân vật bất phân bá trọng với Lý Huyền Tẫn thật sự là kỳ quái!"

Ầm ầm!

Hư không sụp đổ thần huy tàn phá bừa bãi.

Đột nhiên, giữa những cái vung tay áo của Lục Dạ một mảnh kiếm khí như núi lở biển gầm ngạnh sinh sinh đánh lui Ngọc Thanh Khuyết ra ngoài.

Kiếm uy kinh khủng bá đạo kia chấn động đến mức khí huyết Ngọc Thanh Khuyết cuộn trào khó chịu đến mức suýt chút nữa ho ra máu.

Sắc mặt hắn thay đổi ngay lập tức không dám nghĩ ngợi nhiều nữa gạt bỏ tạp niệm toàn lực ra tay.

"Rõ ràng đã sắp phá cảnh rồi... chỉ là... vẫn còn hơi thiếu một chút..."

Lông mày Lục Dạ nhíu lại không dễ phát hiện.

Hắn đều không ngờ tới khi đặt chân lên Thần Du Cảnh bước này lại gian nan như vậy.

Mà lúc này, một biến số lại lần nữa xảy ra.

Hàn Tuyết Ảnh vẫn luôn lạnh mắt quan chiến đột nhiên ra tay.

Tuy nhiên, lại không phải gia nhập chiến cuộc mà là lao thẳng về phía Cửu Thiên Tuế phía xa.

Xuy!

Hàn Tuyết Ảnh rõ ràng đã có âm mưu từ sớm trong khoảnh khắc lăng không xông ra giơ tay liền tế ra một sợi dây thừng vàng rực rỡ đục xuyên trời cao mà đi.

Cửu Thiên Tuế đều không kịp phản ứng đã bị thần sách màu vàng trói buộc.

Xong rồi!

Giữa đôi lông mày Hàn Tuyết Ảnh lóe lên một tia vui mừng.

"Tìm cái chết!"

Sâu trong đôi mắt Lục Dạ lóe lên sát cơ.

Tuy nhiên, chưa đợi hắn làm gì một biến số mà tất cả mọi người đều không ngờ tới diễn ra.

Nguyên Tùy Phong vậy mà đột nhiên ra tay hoành di trời cao vung kiếm chém trúng đạo thần sách màu vàng kia.

Bùm!!!

Sợi dây thừng màu vàng run rẩy kịch liệt giống như con rắn bị đánh trúng bảy tấc sức mạnh tan rã.

Cửu Thiên Tuế nắm lấy cơ hội trước tiên thoát khốn.

"Nguyên Tùy Phong, ngươi đây là có ý gì!?"

Khuôn mặt nhỏ của Hàn Tuyết Ảnh trầm xuống trong con ngươi sát cơ cuộn trào.

"Nhìn không vừa mắt."

Nguyên Tùy Phong than thở: "Đường đường là tiên đạo thiên kiêu của Thê Hà Tiên Sơn lại nhân cơ hội làm ra loại chuyện ức hiếp kẻ yếu bực này thực sự khiến người ta khinh thường."

Đạo kiếm trong tay hắn chỉ từ xa vào Hàn Tuyết Ảnh: "Ta để lời ở đây có ta ở đây sẽ không để ngươi giậu đổ bìm leo!"

Hàn Tuyết Ảnh giận quá hóa cười: "Vậy sao, ta ngược lại muốn xem thử ngươi có thể cản được ta hay không!"

Oanh!

Cổ tay nàng run lên sợi dây thừng màu vàng tựa như trường tiên mang theo hà quang ngập trời quất về phía Nguyên Tùy Phong.

"Người như ta không chịu nổi sự kích thích nhất nếu ngươi đã nói như vậy ta lần này tất sẽ theo đến cùng!"

Nguyên Tùy Phong cười dài một tiếng vung kiếm đối chiến với nàng ta.

"Tên này ngược lại cũng đáng để kết giao."

Lục Dạ thầm gật đầu trong lòng.

Cũng là giờ khắc này hắn mới có một chút hảo cảm đối với Nguyên Tùy Phong.

Tiếp theo, Lục Dạ gạt bỏ tạp niệm tâm thần trống rỗng toàn lực lao vào chiến đấu.

Nhất thời, bên trong tòa đại điện này diễn ra hai trận đại chiến chiến huống đều vô cùng kịch liệt.

Những tu đạo giả của bốn đại trận doanh kia đều xem đến mức kinh hồn bạt vía toàn thân phát lạnh.

Đại chiến bực này bọn họ cũng căn bản không có dư địa nhúng tay vào.

"Nhanh, các ngươi cùng lên đi bắt lấy tiểu nha đầu kia!"

Hàn Tuyết Ảnh bỗng nhiên mở miệng ra lệnh cho những tu đạo giả bán mạng cho nàng ta.

Gần như cùng lúc Cảnh Trường Từ và Ngọc Thanh Khuyết đang chém giết kịch liệt với Lục Dạ cũng mở miệng hạ lệnh để cường giả trận doanh mỗi bên ra tay đi đối phó Cửu Thiên Tuế.

Thoáng chốc, cường giả ba đại trận doanh cùng nhau xuất động.

Nguyên Tùy Phong hét lớn một tiếng: "Hoạt Vương Bát, các ngươi nghe lệnh ta ngăn cản bọn chúng!"

"Vâng!"

Hoạt Vương Bát Thạch Vạn Quân lĩnh mệnh dẫn dắt mọi người bên cạnh toàn lực ra tay ngăn cản.

Đến đây, cả tòa đại điện đều loạn thành một nồi cháo diễn ra một trận đại hỗn chiến.

Chỉ có Trác Linh Quân chưa từng tham dự.

Nhưng chứng kiến tất cả những điều này cũng khiến trong lòng nàng lo lắng không thôi.

Quá loạn rồi!

Trong một trận hỗn chiến như vậy cũng dễ dàng xảy ra đủ loại biến số không thể dự đoán nhất.

Không chỉ Trác Linh Quân Lục Dạ cũng nhìn ra điểm này.

Vốn dĩ, theo dự định của hắn là coi Cảnh Trường Từ, Ngọc Thanh Khuyết như hòn đá tảng phá cảnh để lợi dụng.

Nhưng bây giờ hắn đã không lo được những thứ này nữa!

Keng!

Hỗn Nguyên Kiếm Thai xuất hiện trong lòng bàn tay Lục Dạ.

Thân kiếm đen kịt cổ phác nổi lên ánh sáng u ám tựa như gợn sóng mà bên trong thân kiếm thì có tiên quang tựa như khói mây rực rỡ lưu chuyển.

Một kiếm trong tay khí thế Lục Dạ biến đổi đột ngột lăng lệ túc sát quả thực giống như tuyệt thế phong nhận giấu sâu trong hộp xuất thế.

Trên dưới toàn thân đều là kiếm ý nổ vang sôi trào!

"Giết!"

Lục Dạ vung kiếm sát phạt.

Chỉ trong nháy mắt mà thôi đã đánh lui Cảnh Trường Từ ra ngoài.

Cảnh Trường Từ vốn đã bị thương rất nặng khi chịu đựng một kiếm này thân thể hắn như muốn nứt ra thất khiếu chảy máu suýt chút nữa bị chấn tán khí cơ một thân!

Gần như cùng lúc cổ tay Lục Dạ chuyển một cái Hỗn Nguyên Kiếm Thai giận dữ chém xuống Ngọc Thanh Khuyết.

Rắc!

Thanh bích trúc địch trong tay Ngọc Thanh Khuyết chia năm xẻ bảy nổ tung tiêu tán.

Cả người hắn cũng bị chấn đến mức lùi lại phía sau mặt đầy kinh hãi.

Tiên kiếm uẩn hàm tiên tài!?

Trong tay kiếm tu Bão Chân Cảnh của thế giới phàm tục này sao có thể nắm giữ đại sát khí bực này?

Chưa đợi Ngọc Thanh Khuyết nghĩ thông lại thấy Lục Dạ dưới chân đạp một cái thân ảnh hư không tiêu thất tại chỗ.

Khoảnh khắc tiếp theo hắn liền xuất hiện gần một đám tu đạo giả.

Vung kiếm quét ngang!

Những tu đạo giả này đều là bán mạng cho Hàn Tuyết Ảnh là cường giả Thiên Cực Cảnh của Tứ Hải Bát Hoang Linh Thương Giới.

Bọn họ đang chém giết kịch liệt với cường giả trận doanh Nguyên Tùy Phong căn bản không ngờ tới Lục Dạ vậy mà sẽ giết tới vào giờ khắc này.

Một cái chớp mắt.

Phụt phụt phụt!

Kiếm khí đi qua thân thể của bảy tám tu đạo giả bị chém ngang lưng máu đổ như thác.

Tiếng kinh hô nổi lên bốn phía.

Cường giả các đại trận doanh đều bị kinh hãi tràng diện càng thêm hỗn loạn.

Mà Lục Dạ tựa như mãnh hổ lạc giữa bầy cừu tung hoành kiếm sát phạt không chút lưu tình.

Trong nháy mắt mà thôi lại giết chết mấy người quả thực giống như giết gà làm thịt chó vậy dễ dàng.

Trong đại điện tràn ngập huyết tinh tiếng kêu thảm thiết rung trời.

"Mau trốn!"

"Rút! Mau rút!!"

... Những tu đạo giả kia vô luận đến từ trận doanh nào toàn bộ đều hoảng hốt hốt hoảng chạy trốn.

Trong thời gian này Cảnh Trường Từ và Ngọc Thanh Khuyết cũng đã ra tay điên cuồng tấn công Lục Dạ.

Tuy nhiên, những công kích này đều bị Lục Dạ ngăn cản hóa giải cũng không thể kiềm chế Lục Dạ ngược lại bị Lục Dạ lại giết thêm một số tu đạo giả!

Phải biết rằng khi tiến vào Ngự Long Cấm Địa này bởi vì tranh đoạt những mảnh vỡ tiên bảo và xương vụn tiên nhân kia đã khiến tu đạo giả bốn đại trận doanh thương vong thảm trọng số lượng cường giả còn lại tịnh không nhiều.

Mà lúc này, theo Lục Dạ đại khai sát giới những tu đạo giả lấy Hàn Tuyết Ảnh, Ngọc Thanh Khuyết làm đầu kia gần như bị tàn sát sạch sẽ.

"Lục Dạ, chúng ta đều là cùng một trận doanh!!"

Thấy Lục Dạ giết tới Tử Âm Yêu Tôn kinh khiếu mặt đầy kinh hoảng và sợ hãi.

Phụt!

Lục Dạ nhìn cũng không nhìn một kiếm đánh chết người này.

Nhẹ nhàng giống như chém giết một con bọ xít vậy.

Nhưng phải biết rằng Tử Âm Yêu Tôn là tồn tại chiến lực đủ để lọt vào top 5 ở Tứ Hải Bát Hoang so với Lăng Thiên Hầu cũng không nhường nhịn bao nhiêu!

Nhưng bây giờ cứ thế cẩu thả chết đi hình thần câu diệt.

Cũng là giờ khắc này những tu đạo giả Linh Thương Giới kia mới sâu sắc thể hội được chênh lệch giữa mình và Lục Dạ lớn đến mức nào.

Cho dù tu vi của bọn họ cao hơn Lục Dạ hai cảnh giới nhưng về mặt chiến lực hoàn toàn không chịu nổi một kích!

Tất cả những điều này cũng dọa sợ Lăng Thiên Hầu khiến cho hắn hồn phi phách tán.

Xong rồi!

Tên Lục Dạ này sớm đã hận ta thấu xương sao có thể tha mạng cho ta?

Lăng Thiên Hầu cắn răng một cái đang muốn liều mạng một trận.

"Đủ rồi!!"

Đột nhiên, trong đại điện vang lên tiếng gào thét phẫn nộ đến cực điểm của Cảnh Trường Từ: "Lục Dạ, thật sự tưởng ta không làm gì được ngươi?"

Cùng với giọng nói cả tòa đại điện chấn động mạnh một cái.

Thân thể tất cả mọi người cứng đờ.

Lại thấy một cái vại sành xám xịt bay lên không trung bảo vật này cao nửa thước cổ phác thô ráp mặt ngoài hiện lên hoành đại dị tượng "vạn tinh trụy lạc".

Thôn Tinh Quán!

Một trong những trấn phái trọng bảo của Kim Lân Tiên Thổ còn lâu mới bằng tiên bảo theo ý nghĩa bình thường.

Trước đó bên ngoài tòa cung điện này Cảnh Trường Từ từng tế ra bảo vật này luyện hóa rất nhiều tiên nhân nghiệt hồn cũng khiến mọi người được chứng kiến uy năng của bảo vật này cấm kỵ khủng bố cỡ nào.

Mà lúc này, theo Thôn Tinh Quán bay lên không một luồng tiên uy bá đạo giống như hủy thiên diệt địa cũng cuốn tới.

Mọi người không ai không đại biến sắc mặt gần như nghẹt thở.

Đặc biệt là Lục Dạ bị khí tức của Thôn Tinh Quán kia nhắm vào cũng khiến hắn chịu sự áp bách vô cùng khủng bố khí huyết đình trệ thần hồn gần như muốn nứt.

Lục Dạ đều như vậy có thể nghĩ mà biết những người khác phải chịu áp lực lớn đến mức nào.

"Đáng chết! Cảnh Trường Từ, mẹ nó ngươi điên rồi sao? Ngươi căn bản không thể khống chế bí bảo bực này một khi vận dụng định sẵn sẽ lan lụy đến tất cả mọi người!"

Sắc mặt Nguyên Tùy Phong trầm xuống quả đoán tế ra Cửu U xích quét ngang không trung.

Oanh!

Đại đạo tiên quang u ám tựa như thủy triều cuốn ra lúc này mới ngăn cản được khí tức của Thôn Tinh Quán.

Gần như cùng lúc Hàn Tuyết Ảnh và Ngọc Thanh Khuyết cũng ý thức được không ổn quả đoán tế ra Ngũ Diễm Thiến và Thang Cốc Luyện Nhật Đồ.

Khí tức của bốn loại tiên đạo trọng bảo đan xen trong tòa đại điện này uy áp tản mát ra khiến đám người Lăng Thiên Hầu, Trác Linh Quân, Cửu Thiên Tuế gần như sụp đổ cảm nhận được sự sợ hãi và tuyệt vọng từ trong ra ngoài.

Trước mặt tiên bảo bực này bọn họ quả thực không khác gì con kiến hôi trên mặt đất trong sát na liền sẽ hóa thành tro bụi!

"Cái gì mà lan lụy đến tất cả mọi người đều đã đến lúc này rồi lão tử đâu còn quản sống chết của người khác nữa!?"

Mắt Cảnh Trường Từ sung huyết khàn giọng thét lớn: "Lão tử bây giờ chỉ muốn giết chết tên tạp chủng Lục Dạ kia!!!"

Oanh!

Thôn Tinh Quán phát sáng phun trào ra tiên quang rực rỡ như mộng ảo dường như có vô số tinh thần rải rác nhân gian.

Tiên bảo uy năng khủng bố đến mức không thể tưởng tượng nổi kia khiến cả tòa đại điện kịch chấn lung lay sắp đổ.

Lục Dạ sắp xong rồi!

Trong đầu rất nhiều người đồng loạt nảy ra ý nghĩ này.