Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 1059: Quần tiên như quỷ



Nói làm là làm.

Mọi người tranh nhau lên trước sợ rớt lại sau ra tay điên cuồng cướp đoạt mảnh vỡ tiên bảo và xương vụn tiên nhân trong phế tích.

"Tiểu hữu, hai chúng ta chính là châu chấu trên cùng một sợi dây tự nhiên đồng sinh cộng tử những cơ duyên này ta đạt được tự nhiên cũng sẽ chia cho ngươi một ít."

Lăng Thiên Hầu bỗng nhiên truyền âm: "Tuy nhiên, ngươi phải bảo đảm ta sẽ không xảy ra chuyện nếu không ngươi cũng khó tránh khỏi sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn."

Lục Dạ không tiếp lời.

Cho đến nay hắn đều không biết nên cảm thấy bi ai cho Lăng Thiên Hầu hay là nên cảm thấy buồn cười.

Thực sự là Lăng Thiên Hầu tâm tư chu mật có thủ đoạn có khí phách mười phần một vị kiêu hùng.

Chỉ là những hành động đó của hắn rơi vào trong mắt Lục Dạ liền không khác gì thằng hề nhảy nhót.

Hửm?

Lục Dạ bỗng nhiên phát hiện một chuyện thú vị.

Sau khi cướp được những mảnh vỡ tiên bảo và xương vụn tiên nhân kia bốn vị tiên gia môn đồ phân biệt dùng những bí bảo khác nhau phong ấn thu hoạch lại.

Bí bảo của Cảnh Trường Từ là một cái vại sành xám xịt cao nửa thước cổ phác thô ráp rất không bắt mắt.

Nhưng mỗi khi nuốt một mảnh vỡ tiên bảo bề mặt cái vại sành xám xịt này sẽ hiện lên một bức đồ đằng "vạn tinh trụy lạc" rất là thần dị.

Bí bảo của Nguyên Tùy Phong là một thanh ngọc xích màu đen ngọc xích u ám tựa như vĩnh dạ trong suốt như nước.

Khi Nguyên Tùy Phong ném mảnh vỡ tiên bảo và xương vụn tiên nhân vào ngọc xích màu đen ngọc xích màu đen sẽ hiện lên từng vòng hắc ám ánh sáng lấp lánh tựa như gợn sóng.

Bí bảo của Hàn Tuyết Ảnh là một chiếc quạt lông mặt quạt chảy xuôi ngũ thải hà quang giống như thần hi đang bốc cháy.

Bí bảo của Ngọc Thanh Khuyết thì là một bức họa trong tranh là cảnh tượng "Kim Ô luyện nhật".

Bí bảo của hai người đồng dạng có thể dễ dàng phong ấn mảnh vỡ tiên bảo và xương vụn tiên nhân.

"Xem ra, lần này cho dù không có ta ra tay dựa vào bí bảo trong tay những kẻ này cũng có thể ngăn cản tai kiếp giết vào bên trong Ngự Long Cấm Địa này."

Trong lòng Lục Dạ có chút dị thường.

Không thể không nói bốn vị tiên gia môn đồ này đều rất biết giấu giếm cũng rất cẩn thận.

Đều đến lúc này rồi mới rốt cuộc chịu lấy những bí bảo đó ra.

"Lục đạo hữu có phải có chút bất ngờ không?"

Bên tai Lục Dạ vang lên tiếng truyền âm của Nguyên Tùy Phong: "Những tiên gia môn đồ chúng ta khi đến đây đã tìm hiểu qua một số chuyện liên quan đến Nghiệt Long Hải Mộ."

"Giống như bí bảo trong tay chúng ta đều là do sư môn trưởng bối ban tặng có thể khắc chế tai kiếp hóa giải quỷ dị là chỗ dựa thực sự của mỗi người chúng ta nếu không phải như vậy chúng ta sao dám mạo muội tới đây?"

Trong lòng Lục Dạ thầm nghĩ quả nhiên là như vậy.

Nghĩ lại cũng đúng bốn thế lực bá chủ tiên đạo đều để mắt tới Luyện Tiên Hồ Lô kia sao có thể không chuẩn bị đầy đủ?

Trước đó, bọn họ sở dĩ chưa từng vận dụng những bí bảo đó chẳng qua là bởi vì có mình và Trác Linh Quân ở đây không cần bọn họ phơi bày át chủ bài!

"Tuy nhiên, lần này phải đa tạ đạo hữu và Linh Quân cô nương ra tay mới khiến chúng ta có thể dễ dàng đến được đây như vậy."

Nguyên Tùy Phong truyền âm nói: "Món nợ ân tình này Nguyên Tùy Phong ta khắc ghi trong lòng ngày sau tất có hồi báo!"

Trong bốn vị tiên gia môn đồ cũng chỉ có một mình Nguyên Tùy Phong biết thân phận thực sự của Lục Dạ.

Đồng thời, Nguyên Tùy Phong rõ ràng đủ loại thủ đoạn không thể tin nổi hiển hiện trên người Trác Linh Quân định sẵn không thể tách rời quan hệ với Lục Dạ.

"Ngươi nếu thật sự muốn hồi báo ta không ngại nói cho ta biết lai lịch của những bí bảo trong tay các ngươi."

Lục Dạ xách bầu rượu uống một ngụm.

Hắn sớm đã chú ý tới bí bảo trong tay bốn người này tuyệt không phải bảo vật tiên đạo theo ý nghĩa thông thường khí tức đều rất tối nghĩa và đặc thù thậm chí khiến Lục Dạ cảm nhận được một tia hương vị cấm kỵ!

Mấy năm qua Lục Dạ cũng coi như đã từng thấy đủ loại trọng bảo kỳ lạ và vật cấm kỵ cho nên rất nghi ngờ cho dù ở trong bốn đại thế lực bá chủ tiên đạo kia bốn kiện bí bảo này cũng thuộc cấp bậc "trấn phái trọng khí"!

"Cái này..."

Nguyên Tùy Phong trầm mặc nửa ngày lúc này mới nói: "Những thứ này vốn là cơ mật không thể tiết lộ tuy nhiên ta từng nói ta nguyện dùng thành ý kết giao với đạo hữu chứ không phải là trao đổi lợi ích cho nên cũng không ngại dùng những cơ mật này đổi lấy sự tin tưởng của đạo hữu!"

Nói xong, Nguyên Tùy Phong vạch trần đáp án.

Ngọc xích màu đen trong tay hắn tên gọi "Cửu U" là một trong những "trấn phái trọng bảo" của Huyền Đẩu Tiên Tông.

Bảo vật này sở hữu bao nhiêu huyền cơ lại sở hữu uy năng lớn đến mức nào ngay cả Nguyên Tùy Phong cũng không biết.

Khi đến Linh Thương Giới sư môn trưởng bối chỉ dặn dò dựa vào bảo vật này đủ để hóa giải rất nhiều tai kiếp quỷ dị không thể lường trước khi thu lấy Luyện Tiên Hồ Lô cũng có thể phát huy diệu dụng.

"Thật đúng là bị mình đoán trúng rồi Cửu U xích này đặt ở thế lực bá chủ tiên đạo cũng thuộc về tông môn trọng bảo!"

Lục Dạ thầm nghĩ.

Rất nhanh, Nguyên Tùy Phong lại nói ra lai lịch bí bảo trong tay ba người Cảnh Trường Từ, Hàn Tuyết Ảnh, Ngọc Thanh Khuyết.

Cái vại sành trong tay Cảnh Trường Từ tên là "Thôn Tinh Quán".

Chiếc quạt lông trong tay Hàn Tuyết Ảnh tên là "Ngũ Diễm Thiến".

Một bức họa trong tay Ngọc Thanh Khuyết tên là "Thang Cốc Luyện Nhật Đồ".

Lần lượt là tông môn trọng bảo của Kim Lân Tiên Thổ, Thê Hà Tiên Sơn, Phù Tang Tiên Đình mỗi cái đều có chỗ huyền diệu không thể tin nổi.

Bảo vật tiên đạo bình thường căn bản không có cách nào so sánh với tiên gia trọng bảo như vậy!

Giống như bọn tiểu bối Nguyên Tùy Phong, Cảnh Trường Từ này tự nhiên không thể thực sự khống chế bảo vật bực này chỉ vẹn vẹn có thể mượn dùng một chút diệu dụng của bảo vật này mà thôi.

Nói cho cùng, nếu không phải bởi vì nhiệm vụ lần này là hàng phục Luyện Tiên Hồ Lô bọn tiểu bối Nguyên Tùy Phong này thậm chí đều không đủ tư cách mang theo tông môn trọng bảo bực này!

"Lục đạo hữu cũng đừng có đánh chủ ý lên những bảo vật này."

Nguyên Tùy Phong cười nhắc nhở: "Trong bản nguyên lực lượng của những trọng bảo này đều in dấu ấn của các đời tiên hiền mỗi tông môn vô luận ai có được một khi ý đồ khống chế tất gặp tai ương ngập đầu."

"Ngoài ra, với tu vi hiện tại của Lục đạo hữu cho dù đạt được bí bảo như vậy cũng không thể thực sự khống chế tự nhiên không thể phát huy uy năng của nó ngược lại rất dễ bị phản phệ."

Lục Dạ cười cười không đáp lại những lời này mà chuyển hướng câu chuyện nói: "Vậy đạo hữu có thể cho biết các ngươi lại là tu vi gì không?"

Đồng tử Nguyên Tùy Phong híp lại lập tức nói đùa: "Đạo hữu không ngại đoán xem?"

Lục Dạ lắc đầu.

Một thân khí tức của những tiên gia môn đồ này đều đã bị bí pháp che lấp hắn làm sao có thể đoán ra được.

"Nếu đạo hữu không muốn thì không cần trả lời."

Lục Dạ nói.

Nguyên Tùy Phong lại giống như hạ quyết tâm chủ động nói: "Kỳ thực, cảnh giới tu vi của chúng ta so với những cường giả Thiên Cực Cảnh của Linh Thương Giới này cũng không cao hơn là bao."

Nói xong, bên môi Nguyên Tùy Phong hiện lên một nụ cười tự giễu: "Chính vì tu vi chúng ta đủ yếu mới có thể sau khi giáng lâm Linh Thương Giới không cần lo lắng chịu sự phản phệ của quy tắc lực lượng."

"Mà đây chính là nguyên nhân chúng ta có thể được chọn thi hành nhiệm vụ lần này."

Lục Dạ sau khi hiểu ra thăm dò nói: "Nếu ta đoán không sai các ngươi đều đã đạp vỡ ngưỡng cửa cuối cùng của Thiên Cực Cảnh thậm chí có thể đã độ qua phi thăng chi kiếp đúng không?"

Trong những năm tháng cổ kim dưới sự áp chế của quy tắc lực lượng Linh Thương Giới chỉ cần đặt chân lên con đường phi thăng sẽ phi thăng đi nếu miễn cưỡng lưu lại tất bị thiên đạo phản phệ.

Đây chính là Chu Hư quy tắc của Linh Thương Giới.

Cho nên, Lục Dạ mới có thể suy đoán như vậy.

Nguyên Tùy Phong không nói thêm gì nữa chỉ gật đầu.

Lục Dạ thấy thế thì tiến một bước suy đoán ra một số chuyện.

Là môn đồ của thế lực bá chủ tiên đạo bốn người Nguyên Tùy Phong, Hàn Tuyết Ảnh, Cảnh Trường Từ, Ngọc Thanh Khuyết tất nhiên là những nhân vật nghịch thiên mạnh mẽ nhất trong cùng cảnh giới.

Nếu không, không có khả năng được chọn!

Giống như ở tầng thứ Bão Chân Cảnh Hoa Kiếm Trì được coi là nhân vật lĩnh quân của Phù Tang Tiên Đình.

Ở tầng thứ Thiên Cực Cảnh những người như Nguyên Tùy Phong đã độ qua phi thăng chi kiếp liền tương tự như "tiên đạo thiên kiêu" như Hoa Kiếm Trì!

"Ta đều đã nói cho đạo hữu nhiều cơ mật như vậy đạo hữu có thể nói cho ta biết ngươi là làm thế nào hóa giải những nguy cơ gặp phải trên đường đi đó không?"

Nguyên Tùy Phong hỏi.

Lục Dạ hơi suy nghĩ một chút nói: "Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết nếu ngươi thật sự thành tâm kết giao với ta vậy thì ngươi sẽ không chết trong tay ta."

Nguyên Tùy Phong: "???"

Một phen lời nói này rõ ràng khiến hắn cảm thấy rất kinh ngạc.

Ngay sau đó, hắn rơi vào trầm tư không nói thêm gì nữa.

"Hàn Tuyết Ảnh, mọi người đều có ăn ý ai cũng không cướp của ai ngươi tại sao lại cướp khối xương vụn tiên nhân kia với ta?"

Đột nhiên, Cảnh Trường Từ phẫn nộ mở miệng.

Hắn vừa mới ra tay chộp lấy một khối xương vụn tiên nhân liền bị Hàn Tuyết Ảnh nhanh tay cướp đi.

"Ta cũng để mắt tới bảo vật này chứ không phải cố ý cướp của ngươi."

Ánh mắt Hàn Tuyết Ảnh thanh lãnh: "Ngươi nếu không phục hoàn toàn có thể cướp lại."

Trên đường đi này bọn họ vẫn luôn tranh đoạt mảnh vỡ tiên bảo và xương vụn tiên nhân nhìn thấy dọc đường mỗi người đều thu hoạch rất lớn.

Tuy nhiên, cơ duyên có thể ngộ nhưng không thể cầu bực này tự nhiên không ai chê nhiều.

Đặc biệt là khối xương vụn tiên nhân bị Hàn Tuyết Ảnh cướp đi tiên quang nồng đậm còn phiêu tán tiên đạo bí văn khá là hiếm thấy lúc này mới chọc giận Cảnh Trường Từ.

Nhưng ngoài dự liệu Cảnh Trường Từ cuối cùng vẫn nhịn xuống không chọn đi xung đột với Hàn Tuyết Ảnh.

Hiển nhiên, bản thân hắn cũng rõ ràng lúc này nếu ra tay đánh nhau thật sự là không khôn ngoan.

Phế tích do Ngự Long Tổ Địa hóa thành cực kỳ rộng lớn khắp nơi là kiến trúc cổ xưa sụp đổ.

Theo thời gian trôi qua mọi người đã đi vào sâu trong phế tích.

Mảnh vỡ tiên bảo và xương vụn tiên nhân gặp phải trên đường đi tự nhiên đều bị bọn họ càn quét sạch sẽ.

Điều khiến mọi người nghi hoặc là trên đường đi này mặc dù không còn xảy ra bất kỳ nguy hiểm nào nhưng đồng dạng cũng không còn nhìn thấy món bảo vật nghi ngờ là Luyện Tiên Hồ Lô kia nữa.

"Chư vị mau nhìn kìa nơi đó có một tòa cung điện nguyên vẹn không sứt mẻ!"

Ngọc Thanh Khuyết bỗng nhiên mở miệng giọng nói mang theo một tia kích động khó kìm nén: "Ta rất nghi ngờ Luyện Tiên Hồ Lô liền giấu ở trong đó!"

Phía xa giữa phế tích đầy rẫy vết thương kia có một tòa cung điện trơ trọi sừng sững ở đó có vẻ đặc biệt bắt mắt.

Tòa cung điện này nguy nga tráng lệ cho dù bề mặt đều là vết tích bị năm tháng mài mòn nhưng vẫn rất hùng vĩ tựa như tiên cung bảo điện trải qua vạn kiếp mà không đổ.

Cổng cung điện đóng chặt khiến người ta không thể nhìn rõ cảnh tượng bên trong cung điện.

Khi nhìn thấy tòa cung điện này trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ mong đợi.

Trong một mảnh phế tích rộng lớn do Ngự Long Cấm Địa này hóa thành chỉ có một tòa cung điện như vậy nguyên vẹn đứng ở đó tự nhiên có vẻ cực kỳ đặc biệt.

Chưa đợi mọi người cẩn thận đánh giá một luồng tiên quang bỗng nhiên hiện lên phía trên tòa cung điện kia.

Theo sát đó, một cái hồ lô da vàng cỡ bàn tay xuất hiện trong luồng tiên quang kia.

"Là cái hồ lô đó!"

"Nó lại xuất hiện rồi!"

"Ta đã biết, bảo vật này khẳng định sẽ không hoàn toàn biến mất nó quả nhiên lại xuất hiện rồi."

... Bốn vị tiên gia môn đồ đều lộ ra vẻ vui mừng.

Bọn họ đều vô cùng nghi ngờ đây chính là Luyện Tiên Hồ Lô!

Cũng chính lúc này theo cái hồ lô da vàng kia xuất hiện tòa cung điện nguy nga hùng vĩ kia xảy ra dị biến.

Oanh!

Cung điện kịch chấn mỗi một mảnh ngói đều chảy xuôi ra tai kiếp lôi quang đặc sệt như máu giống như dòng lũ lôi quang huyết sắc cuộn trào khuấy động rủ xuống từ trên ngói kêu ầm ầm tắm gội cả tòa cung điện vào trong đó.

Mà trong tai kiếp lôi quang huyết sắc kia thì hiện ra vô số thân ảnh tiên nhân!

Chỉ là những thân ảnh tiên nhân đó càng giống như ác quỷ tản mát ra khí tức tai kiếp ngập trời.

Khi nhìn thấy một màn cảnh tượng huyết tinh kinh khủng này mọi người không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh da đầu tê dại.