Huynh đệ họ Mạnh cùng Trương đại tướng quân ý kiến bất đồng, ngay trước mặt Kiến An Đế mà tranh cãi không thôi.
Kiến An Đế vốn tính nhu nhược, mọi việc đều dựa vào Trương đại tướng quân, khiến ông ta càng lúc càng kiêu ngạo. Một vị thiên tử như vậy, tự nhiên cũng mất đi sự kính sợ của bầy tôi. Ngay cả huynh đệ họ Mạnh vốn trung thành, khi lửa giận bừng bừng cũng chẳng màng đến việc thiên tử đang ngồi trên long ỷ, suýt nữa cùng Trương đại tướng quân động thủ.
Bàng thừa tướng nghe tin vội vã chạy tới, sắc mặt khó coi, quát lớn:
“Xin Trương đại tướng quân cùng hai vị Mạnh tướng quân mau dừng lời!”
“Rốt cuộc có nên xuất binh hay không, vẫn phải nghe theo thánh chỉ hoàng thượng.”
Huynh đệ họ Mạnh lập tức im lặng.
Trương đại tướng quân hừ lạnh một tiếng, liếc xéo Bàng thừa tướng:
“Bàng thừa tướng quả thật là có uy thế!”
Bàng thừa tướng cười lạnh, lời đáp dửng dưng:
“Đại tướng quân nói đùa rồi. Trước mặt đại tướng quân, ai dám giở quan uy?”
Trương đại tướng quân nghẹn một thoáng, lại hừ lạnh, xoay sang Kiến An Đế:
“Hoàng thượng, lời ta nên nói đều đã nói rõ. Thần không tán thành xuất binh!”
Dáng người Trương đại tướng quân cao lớn, khí thế bức nhân, tựa một ngọn núi sừng sững, khiến người ta khó mà thở nổi.
Kiến An Đế trầm mặc chốc lát, mới nói:
“Trẫm cần suy nghĩ kỹ càng, đại tướng quân hãy tạm lui về trước.”
Trương đại tướng quân đứng dậy, vung tay áo bỏ đi.
Từ khi hoàng hậu sinh hạ hoàng tử, Trương đại tướng quân càng thêm ngạo mạn, càng chẳng coi thiên tử ra gì.
Bàng thừa tướng trong lòng phẫn nộ, ngoài mặt lại chẳng để lộ, còn phải nói đỡ cho ông ta:
“Đại tướng quân lúc nóng vội mới thất lễ, mong hoàng thượng tha thứ.”
Ấy chính là vì Kiến An Đế mà trải sẵn bậc thang. Kiến An Đế trong lòng hiểu rõ, chỉ gượng gạo cười:
“Trẫm sẽ không trách tội đại tướng quân.”
Khóe môi Mạnh lục lang khẽ giật.
Mạnh đại lang e rằng đệ đệ thẳng tính nói ra lời khiến thiên tử khó xử, liền vội chen vào:
“Lũ Hung Nô xuất động ba vạn kỵ binh, mà binh lực U Châu gộp lại cũng chưa được bấy nhiêu. Huống chi chúng tinh thông kỵ xạ, hung hãn tàn bạo. Nếu triều đình không xuất binh tiếp viện, U Châu ắt gặp hiểm nguy!”
Kiến An Đế lộ vẻ bất lực:
“Đại tướng quân không gật đầu, trẫm sao dám xuất binh?”
Mạnh lục lang tiến lên, ôm quyền xin đi:
“Bột Hải quân lưu lại giữ thành, vi thần nguyện suất lĩnh Bắc Bình quân đi U Châu tiếp viện. Ngoài ra, hoàng thượng cũng có thể hạ chỉ, điều các trấn quân phương Bắc phối hợp cứu viện.”
Kiến An Đế động tâm, song chưa dám quyết:
“Trẫm cần nghĩ thêm vài ngày, rồi mới định đoạt.”
Mạnh lục lang nghẹn uất trong lòng, trở về quân doanh, vào trong quân trướng, tức giận lẩm bẩm:
“Phải dẹp ngoài mới yên trong, ấy mới là đạo lý. Trương đại tướng quân tư tâm quá nặng, giữ chặt Bột Hải quận không chịu xuất binh. Chúng ta nguyện ý ra quân, hoàng thượng lại kiêng dè Trương đại tướng quân mà chẳng chịu gật đầu.”
“Thật là trò cười! Cuối cùng đây là thiên hạ của họ Tạ, hay thiên hạ của họ Trương? Việc gì cũng bị kìm kẹp, chuyện gì cũng phải nhìn sắc mặt kẻ khác, còn xưng là thiên tử được sao?”
Mạnh đại lang sắc mặt trầm xuống:
“Ngậm miệng! Lời đại nghịch bất đạo như thế cũng dám nói? Đệ cùng Trương đại tướng quân có khác gì nhau?!”
Mạnh lục lang: “…”
Bị nghẹn lời, hắn im thin thít.
Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!
Mạnh đại lang thở dài:
“Lục đệ, ta biết đệ lo cho bách tính U Châu. Ta cũng vậy. Năm xưa chúng ta theo phụ thân trấn giữ Bắc Bình quận, nhiều lần cùng Hung Nô giao chiến, bảo vệ dân chúng nơi ấy. Cách vài trăm dặm, chúng ta vẫn lo cho sự an nguy của họ.”
“Xuất binh không phải chuyện nhỏ. Trương đại tướng quân không gật đầu, hoàng thượng sẽ không hạ chỉ. Nếu không, quân phí lương thảo lấy từ đâu?”
Suy cho cùng, đó chính là chỗ dựa lớn nhất để họ Trương thao túng triều chính. Họ Trương không chỉ có binh, còn nắm cả tiền lương. Ngay cả Bắc Bình quân cũng phải dựa vào Trương gia mà cấp dưỡng.
Mạnh lục lang mặt mày u ám, gằn giọng:
“Lẽ nào chúng ta cứ mở to mắt nhìn U Châu loạn lạc, khoanh tay đứng nhìn?”
Mạnh đại lang trầm giọng:
“Có Bùi tướng quân ở đó, U Châu sẽ không loạn.”
Mạnh lục lang ngẩng đầu nhìn chằm chằm đại ca:
“Đại ca đối với Bùi tướng quân tín nhiệm đến vậy?”
Mạnh đại lang thấp giọng:
protected text
“Giờ chưa tới lúc ấy, tạm nhẫn nhịn.”
Mạnh lục lang hít sâu một hơi, rốt cuộc gật đầu.
Kiến An Đế trong lòng phiền muộn, cùng Bàng thừa tướng bàn bạc hồi lâu trong ngự thư phòng, cuối cùng vẫn quyết định, tạm thời không xuất binh. Nhưng triều đình cũng chẳng thể khoanh tay đứng nhìn.
Rất nhanh, chiếu thư được ban xuống, truyền tới Bùi gia quân.
Bùi Thanh Hòa thăng ba cấp, được phong Nhị phẩm Vũ Uy tướng quân. Toàn bộ binh lực trong cõi U Châu đều phải nghe lệnh Bùi gia quân.
Phạm Dương quân sớm đã theo nghịch đảng, Liêu Tây Quân mấy năm trước cũng tự lập cờ xí. Cái gọi là “tất cả binh mã trong U Châu”, kỳ thực chỉ còn lại Bùi gia quân cùng Quảng Ninh quân.
Quảng Ninh quân vốn đã nguyện theo hiệu lệnh Bùi Thanh Hòa. Thánh chỉ lần này chẳng qua chỉ đem việc ấy chính danh mà thôi.
Bùi Thanh Hòa cưỡi khoái mã trở về đại doanh, tiếp nhận thánh chỉ xong liền cười nhạt, tùy ý ném vào ngăn tủ, sau đó triệu tập toàn bộ thủ lĩnh trọng yếu đến thương nghị đối sách.
Các thủ lĩnh trấn thủ chư huyện cũng đều được triệu hồi.
Không ai lùi bước, không ai sợ hãi. Quần hùng đồng lòng, sôi sục khí thế, đều thề sẽ cùng Hung Nô quyết chiến đến cùng.
Ánh mắt sắc bén của Bùi Thanh Hòa quét qua khắp chúng tướng, trầm giọng nói:
“Luyện binh ngàn ngày, dùng binh một thời. Ngày thường, chúng ta cơm ăn áo mặc đều từ thuế khóa của bách tính mà ra. Nay chính là lúc vì dân mà liều mình quyết chiến. Từ hôm nay, toàn diện chuẩn bị cho đại chiến!”
“Truyền lệnh bản tướng quân: trong toàn Yên quận, tất cả dân làng phải dời vào thành, tuyệt không để lại hạt thóc nào trong thôn.”
Hung Nô vốn quen thói “đả thảo cốc”, trước tiên cướp bóc làng mạc. Làng không thành quách, người già phụ nữ trẻ nhỏ nhiều, trong mắt chúng chẳng khác gì gia súc không rào chắn. Bọn chúng cướp giết khắp nơi, dễ dàng vơ vét lương thực, rồi mới an nhàn công thành.
Muốn cắt đứt tận gốc, bước đầu tiên chính là dời dân vào thành, coi như một cách “xích bích thanh dã”.
Nhưng việc này chẳng dễ dàng.
Chẳng khác nào vứt bỏ nhà cửa mà tha hương lánh nạn. Phần lớn dân làng không chịu nghe theo.
Một khi Bùi Thanh Hòa hạ lệnh, mười huyện Yên quận tức thì bận rộn. Các huyện lệnh tự mình dẫn người vào thôn, từng nhà từng xóm đi thuyết phục.
Khuyên không được, bèn mời Bùi tướng quân phái binh đến “khuyên”.
Dân làng chỉ đành rơi lệ bỏ xứ, mang theo chút lương thảo cùng gia sản có thể mang theo, tiến vào trong thành. Nhưng rồi vấn đề an trí lại nổi lên. Dân thành vốn chẳng muốn để kẻ lạ ở nhờ trong nhà. Dân làng cũng chẳng thể phơi sương dãi gió giữa đường. Thế là mỗi ngày đều có xung đột phát sinh.
Những việc vụn vặt ấy, Bùi Thanh Hòa chẳng hề can dự, cũng chẳng có thời gian bận tâm, chỉ hạ lệnh cho chư huyện lệnh: an ủi dân, tuyệt đối không được để đại loạn xảy ra.
Bùi Vân tại Bắc Bình quận cũng đồng thời ban ra quân lệnh.
Quảng Ninh quân học theo, nhanh chóng thanh quét thôn làng.