Vân Hề Trở Về

Chương 2



06

 

Thái hậu nương nương cuối cùng vẫn đáp ứng thỉnh cầu của ta.

 

Bởi khi nhìn thấy người, ta đỏ hoe mắt, nhào vào lòng người mà khóc:

 

“Nương nương giống mẫu thân của Vân Hề, Vân Hề muốn mãi mãi ở bên người.”

 

Kiếp trước, ta chính là c.h.ế.t trước mộ của mẫu thân.

 

Cho nên bọn họ nói sai rồi.

 

Mỗi lần bọn họ chọc ta tức giận, đàn hát tâm sự cũng chẳng bao giờ dẫn ta theo.

 

Ta chưa từng cố ý chạy ra ngoài khiến bọn họ sốt ruột đi tìm.

 

Mà là vì ta quá ngốc.

 

Ta không hiểu vì sao rõ ràng bọn họ đều nói với ta rằng ai nấy đều có việc riêng, không thể dẫn ta theo đi chơi cùng.

 

Nhưng lại bị ta vô tình bắt gặp tại một buổi tiệc nhỏ, nơi bọn họ nhìn nhau mà cười, ăn ý đến mức không còn chỗ cho người thứ tư chen vào.

 

Thẩm Ninh Uyển chần chừ nói: “Chúng ta lén ra ngoài sau lưng đích tỷ như vậy, có phải không tốt lắm không?”

 

Thẩm Hành Vân liền nói đầy lý lẽ: “Nàng ta ngốc như vậy, lại còn thô lỗ, có tới cũng chỉ phá hỏng hứng thú, nàng ta có tư cách gì mà tức giận?”

 

Còn Bùi Minh.

 

Bùi Minh không nói gì, chỉ đẩy một chén trà xanh tới trước mặt Thẩm Ninh Uyển, say mê nhìn nàng ta.

 

Ánh mắt ấy khiến Thẩm Ninh Uyển xấu hổ cúi đầu.

 

Nàng đưa tay cầm lấy chén trà, trên thành chén dường như vẫn còn lưu lại chút hơi ấm nhàn nhạt.

 

Bọn họ không hề vượt quá lễ nghĩa nửa phần.

 

Bọn họ giữ lễ đến cực điểm.

 

Chỉ là ánh xuân quá đẹp, đẹp đến mức khiến người ta thấy bỏng rát. 

 

Nếu không, vì sao lòng ta lại khó chịu đến vậy.

 

Thậm chí còn cảm thấy bọn họ đều không thích ta.

 

Nhưng sao có thể chứ?

 

Huynh trưởng của ta, thứ muội của ta, còn có Bùi Minh, đều là những người thân cận nhất đời này của ta.

 

Ta nghĩ mãi không thông.

 

Chỉ có thể cô đơn đi tới trước mộ mẫu thân, tủi thân úp mặt lên nấm mộ mà khóc.

 

Lẩm bẩm gọi: “Mẫu thân… A nương…”

 

Ta rất nhớ A nương.

 

Người sẽ ôm ta hát ru.

 

Cũng sẽ dặn dò Thẩm Hành Vân phải chăm sóc tốt cho muội muội.

 

Lại càng nói với Bùi Minh: “Vân Hề tuy tùy hứng, nhưng tâm địa không xấu. Nếu một ngày nào đó con không còn thích nó nữa, vậy thì hãy trả tự do cho nó, đừng làm tổn thương nó.”

 

Khi ấy ta không hiểu thích là gì.

 

Về sau hiểu rồi.

 

Hóa ra là A nương đã nhìn nhầm.

 

Bùi Minh, rõ ràng người hắn thích không phải là ta.

 

Vậy thì, nếu không phải ta.

 

Tại sao khi A nương nói với hắn như vậy, hắn lại đáp: 

 

“Bùi Minh hiểu rồi.”

 

07

 

Ta lại nhớ tới trước lúc c.h.ế.t ở kiếp trước.

 

Ta gặp phải đám dư nghiệt phản tặc vốn đã bị Thẩm Hành Vân và Bùi Minh tiêu diệt.

 

Bọn chúng hận hai người kia đến cực điểm, lại chẳng cách nào báo thù được.

 

Cho nên bọn chúng bắt lấy ta:

 

“Trước kia bên cạnh ngươi còn có ám vệ bảo hộ, khiến chúng ta nhiều lần không thể ra tay, nhưng gần đây lại không còn nữa.”

 

“Nếu đã vậy, món nợ của Thẩm Hành Vân và Bùi Minh, liền để ngươi trả thay đi!”

 

Những cực hình t.h.ả.m khốc ấy giày vò khắp thân thể ta, đau đến mức ta lăn lộn trên đất.

 

Ta gọi A huynh, A huynh cứu ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta gọi Bùi Minh.

 

Ta biết sai rồi.

 

Ta không dám thích hắn nữa.

 

Ai tới cứu ta đi.

 

Ai có thể cứu ta đây…

 

Không có ai cả.

 

Hồng Trần Vô Định

Cho nên cuối cùng, ta thật sự không chịu nổi đau đớn nữa.

 

Liền nhảy xuống vực sâu.

 

Tan xương nát thịt.

 

Đau đến mức vừa trọng sinh, ta đã bật khóc lao vào lòng vị lão thái thái nhỏ bé kia:

 

“Nương nương hãy nhận lấy Vân Hề đi, Vân Hề rất ngoan, tuyệt đối sẽ không chạy lung tung nữa.”

 

08

 

Thái hậu nương nương đã mất ái nữ nhiều năm cũng đỏ hoe mắt, lau nước mắt cho ta, nghẹn ngào:

 

“Hài t.ử này, rốt cuộc con đã phải chịu bao nhiêu uất ức vậy?”

 

“Nếu con đã muốn theo ai gia đi, vậy thì đi thôi, ai gia tuyệt đối sẽ không bạc đãi con.”

 

Ta dường như đã làm đúng rồi.

 

Giải thích rõ người cứu Thái hậu nương nương năm đó không phải ta, mà là Thẩm Hành Vân.

 

Sau đó đi theo Thái hậu nương nương, tới ngôi Phật tự nghiêm ngặt nhất kia.

 

Hoàn toàn thành toàn mọi tâm nguyện của bọn họ.

 

Để bọn họ từ nay về sau, vĩnh viễn không cần nhìn thấy ta nữa.

 

09

 

Ngay cả xe ngựa đi tới Phật tự cũng đã xuất phát từ đầu giờ chiều. 

 

Đoàn người rầm rộ.

 

Không hề nghỉ lại.

 

Tự nhiên cũng chẳng biết.

 

Lúc này, huynh trưởng của ta và Bùi Minh đều vội vàng chạy tới trong cung.

 

Vừa nhìn thấy cung nhân bên cạnh Thái hậu nương nương đã gấp gáp nói:

 

“Nương nương chớ nghe lời gièm pha, người cứu nương nương năm đó là…”

 

“Là Thẩm tướng quân phải không?”

 

Cung nhân hiểu ra: “Thẩm nhị tiểu thư đã nói rõ với Thái hậu nương nương rồi.”

 

Hai người đồng thời sửng sốt, tiếp đó là kinh ngạc.

 

“Cái gì?”

 

Cung nhân tiếp lời: “Nương nương đã khởi hành tới Phật tự, trước lúc đi còn dặn rằng Thẩm tướng quân có công cứu giá, có thể tùy ý đưa ra một ân thưởng, nương nương đều sẽ đáp ứng.”

 

“Không thể nào, Thẩm Vân Hề sao có thể…”

 

Thẩm Hành Vân không dám tin.

 

Trái lại Bùi Minh dường như nắm bắt được điều gì đó, khẽ nhíu mày:

 

“Nương nương đã đi Phật tự? Vậy Thẩm nhị tiểu thư đâu? Bao giờ nàng trở về?”

 

Cung nhân bật cười: “Đại nhân nói lời này là ý gì? Thẩm nhị tiểu thư thành tâm phụng dưỡng, sáng nay đã thỉnh cầu theo nương nương tới Phật tự cầu phúc rồi. Hoàng gia Phật tự nghiêm ngặt, lại cao xa cách trở, nàng còn là người theo hầu bên cạnh.”

 

“Đương nhiên là… sẽ không trở về nữa.”

 

10

 

Bộp.

 

Chiếc khăn trong tay Bùi Minh rơi xuống đất.

 

Trên đó thêu xiêu xiêu vẹo vẹo mấy áng mây ngũ sắc. 

 

Là khăn trước đây ta tự tay thêu cho hắn.

 

Khi ấy hắn luôn đi theo bên cạnh ta, còn nói với ta rằng sẽ vĩnh viễn không thấy phiền.

 

Trong lòng ta vui vẻ, ngượng ngùng kể tâm sự với thứ muội:

 

“Hôm nay những lời hắn nói với ta… có phải là thích ta không?”