“Nào, nhóc con, có giỏi thì mắng nữa đi. Mắng nữa xem...?” Lâm Thanh đang nói giữa chừng chợt ngừng lại.
Ông phát hiện ra Mộc Vĩnh đã không chịu được đau đớn mà hôn mê.
“Haizz. Vẫn là không chịu nổi sao? Thôi thì để ta liền thúc đẩy ngươi thêm một chút vậy”. Lâm Lão vừa nghĩ trong lòng, hai ngón tay lại nhẹ nhàng đặt lên Mi Tâm của Trung Dương, truyền vào đó phần tâm pháp cùng lĩnh ngộ về Thanh Long
Thần Quyền phần tiếp theo.
“Cốt như ngọc thạch, Long huyết cuồn phong. Thanh Long tẩy tủy, bách luyện thành cương. Thân vững tựa đại địa, quyền xuất cữu thiên”.
“Cái thằng này, tu luyện gặp vướng mắc mà không biết đi tìm trưởng bối hỏi xem, cứ tự mình cắm đầu tu hành. Thanh Long Thần Quyền vốn dĩ là công pháp của Long Tộc, giai đoạn đầu còn có thể dựa vào lĩnh ngộ cùng kiên trì mà đạt Tiểu Thành, hai giai đoạn còn lại nếu không có Chân Long huyết mạch, cho ngươi mò tới mùa quýt cũng không xong. Ta chỉ có thể giúp được tới đây, còn lại phải dựa vào chính bản thân ngươi thôi, thằng ngốc này”.
Lâm Lão than thở rồi chầm chậm đi ra một bên, tiếp tục nằm xuống cái ghế đẩu cắn hạt hướng dương.
Trung Dương lúc này đang hôn mê, nằm sấp xuống mặt đất, tay chân nát bét không khác gì chiếc mền rách. Trong tiềm thức tăm tối, trước mắt hắn chầm chậm hiện lên huyễn ảnh. Hắn thấy một người đàn ông trung niên, toàn thân cơ bắp, bàn tay chứa đầy máu thịt, bốc một nắm to cho vào miệng nhai ngấu nghiến.
Bên cạnh ông ta là thi thể của một con Hắc Long to lớn, phần bụng đã bị đâm thủng một cái lỗ lớn.
Hắn lúc này mới cảm nhận được có gì đó không đúng, cúi đầu nhìn xuống thì thấy hình ảnh cơ thể bản thân mình trong suốt, không hề cảm nhận được bất kỳ tri giác nào. Trung Dương chỉ đành tiếp tục quan sát.
Người đàn ông kia sau khi ăn thịt rồng liền xếp bằng ngồi xuống điều tức. Từng luồng huyết quang toàn thân ông ta chậm rãi hội tụ vào nơi ngực trái, trái tim. Đoàn huyết quang đó liên tục bị nén chặt lại, xoay vòng, xoay vòng càng lúc càng nhanh.
Trái tim kia, hắn lúc này vậy mà thấy rõ ràng được rằng, trái tim kia đang điên cuồng hấp thụ luồng xoáy huyết quang. Trái tim ấy đập liên hồi, mạnh mẽ, bơm từng luồng từng luồng dưỡng huyết đi khắp cơ thể, chữa trị hết thảy toàn bộ thương thế trên thân.
Trung Dương không thể làm gì, cũng không thể nghĩ được gì, chỉ có thể đứng từ xa quan sát mà thôi. Cho đến khi luồng huyết quang kia hoàn toàn biến mất, thì mộng cảnh cũng từ từ mờ đi, nhòe đi.
Ý thức hắn lại lần nữa chìm vào hôn mê. Chỉ là trước khi huyễn cảnh trước mắt hoàn toàn biến mất, thân ảnh người đàn ông kia lại lấy tay phải khẽ đập vào trái tim mình một cái, rồi chỉ thẳng về phía Trung Dương. Khóe miệng ông mấp máy, nhưng do khoảng cách quá xa, Trung Dương không thể nghe thấy nam nhân kia nói gì.
Bất quá, theo khẩu hình miệng của người kia, hắn có thể đoán được đain khái ông ta nói rằng: “Kiên trì, bằng mọi giá phải kiên trì, làm mọi cách để mạnh lên, bảo vệ người thân. Đừng như ta, đừng như ta”.
Trước khi ý thức của Trung Dương hoàn toàn biến mất, dường như hắn đã hiểu ra. Đúng hơn, bây giờ hắn đã chấp nhận hiểu ra, chấp nhận lời nói của người kia. Bóng dáng người đàn ông kia thật cường hãn, nhưng cũng thật cô đơn.
Ở thực tại, Lâm Lão tuy đang nằm nhàn rỗi, nhưng đôi mắt vẫn luôn dán chặt vào thằng nhỏ trước mặt, chỉ cần dấu hiệu sinh tồn của nó yếu đi, lão sẽ lập tức chữa trị.
Sau hơn một canh giờ quan sát, rốt cuộc khóe miệng lão cũng từ từ cong lên. “Khá lắm, thành công rồi. Được”. Lão vừa cười vừa thầm tán thưởng.
Chỉ thấy từ cơ thể Trung Dương, từng làn khói hơi nước chầm chậm bốc lên. Luồng huyết quang tinh huyết hắn phục dụng mấy ngày nay rốt cuộc cũng đã có động tĩnh. Từng luồng từng luồng Long Huyết nhỏ bé như sợi tơ, chậm rãi hội tụ về phía trái tim đang đập yếu ớt của hắn. Trái tim đang thoi thóp, khi nhận được dưỡng huyết Chân Long như được tiếp thêm sức mạnh, lại lần nữa đập dồn dập liên hồi.
Dưỡng huyết từ nhịp đập của trái tim nhỏ bé kia nhanh chóng lan ra toàn thân Trung Dương, chữa trị khôi phục từng chút từng chút các vết thương loang lổ rợn người kia.
Những mảnh xương trắng bình thường mềm yếu theo sự rung chuyển nhè nhẹ của cơ thể, như những miếng gạch vụn mà bong tróc ra. Tại những chỗ khuyết thiếu, khi dưỡng huyết đi qua, xương cốt đều từ từ mọc ra, khôi phục lại.
Toàn bộ xương cốt của hắn từ từ khôi phục, các vết rạn nứt, gãy lìa đều đang nối lại và trở nên mạnh mẽ hơn. Tiếng xương cốt lành lại kêu lên răng rắc. Những mảnh xương mới, xương cốt tái tạo mới của hắn cũng thay đổi, từ màu trắng đục bình thường, bây giờ đã trở thành một màu trong trắng lấp lánh, không khác gì Bạch Ngọc.
Sâu bên trong nội thể của hắn đã có những tia Long Huyết thật sự được sản sinh ra theo từng nhịp đập của trái tim. Từng tia từng tia Long Huyết mỏng manh đó liên kết, hòa quyện, cuối cùng là hòa làm một với cơ thể Trung Dương.
Ngay tại phần giữa ngực của hắn, một miếng Long Lân nho nhỏ, màu xanh lam từ từ hiện ra, mọc ngay giữa ngực. Kể từ lúc này, Trung Dương đã chính thức mang một phần huyết mạch của Long.
“Ưa, a, thật dễ chịu, thật sảng khoái, thật đói a...” Trung Dương vừa lẩm bẩm, dáng vẻ còn mơ ngủ chưa tỉnh hẳn. Hắn chậm rãi đứng dậy mở mắt ra, thấy có thứ gì đó che mặt mình liền giật xuống.
“À, đúng rồi, ta đang luyện quyền mà, ban nãy ta còn bị Lâm Lão Sư đánh cho tàn phế mà. Sao bây giờ ta lại như không có gì thế này? Không, không đúng. Ta có mơ một giấc mơ về một người đàn ông. Ông ta trông rất quen thuộc. Ông ta nói, Kiên trì!!!”
Hắn lúc này mới hồi thần lại, nhìn về phía sư phụ mình. Chỉ thấy ông lúc này đang nằm trên chiếc ghế đẩu, dáng vẻ quen thuộc y hệt lần đầu gặp nhau của hai người. Ông ta đang vui vẻ nhìn hắn mỉm cười.
“Lão già, à không, Lâm Lão. Chuyện quái gì xảy ra vậy? Ông giải thích cho ta đi. Rốt cuộc là ông đã làm gì? Ông muốn gì ở ta?” Hắn không thể nào quên sự uy hệ và tra tấn khủng khiếp ban nãy, cơn thịnh nộ trong lòng cũng không hề nguôi bớt.
“Thôi được rồi. Ta quả thật là có hơi quá đáng khi lấy người thân ra để uy hiếp. Nhưng mà con yên tâm, ta không phải loại người như thế. Sở dĩ làm thế là để con có thể hoàn toàn lĩnh ngộ được giai đoạn thứ hai của Thanh Long Thần Quyền.
Tuy ngộ tính con rất cao, nhưng mà con lại quá phụ thuộc vào linh lực và thần thức để trị thương, nên không thể trải nghiệm được tuyệt cảnh.
Giai đoạn thứ hai chính là luyện huyết, muốn luyện huyết thì cần hai yếu tố. Thứ nhất là phục dụng được Tinh Huyết Chân Long, cái này con đã làm được. Thứ hai là để cả cơ thể lẫn tâm trí đạt đến cực hạn, cận kề tử vong.
Chỉ khi con luôn kiên trì trong nghịch cảnh, sử dụng chính cơn thịnh nộ của bản thân để làm động lực, thì con mới có thể hoàn toàn dung nhập và phục dụng được chân chính huyết mạch Thanh Long.
Ngoài ra, ta hỏi con, một tu sĩ thể tu, võ tu sẽ chiến đấu bằng thứ gì?”
Lâm Lão ôn tồn cất giọng nói.
“Dạ, thì là, họ chiến đấu bằng nhục thân và nắm đấm của mình”. Trung Dương vẫn còn tức giận, miễn cưỡng đáp.
“Đúng, nhưng chưa đủ. Một võ phu chân chính, cơ thể và nắm đấm chỉ là phụ thôi. Thứ trọng yếu nhất, thứ mạnh mẽ nhất của võ phu chính là tín niệm, là ý chí, là quyền ý đạo tâm.
Một võ tu thuần túy đứng trước nghịch cảnh sẽ không bao giờ sợ hãi bối rối, cũng không cố gắng kìm nén xúc cảm. Họ sẽ luôn như những con hung thú mạnh mẽ nhất, như những ngọn giáo sắc bén nhất, dũng cảm chiến đấu, dũng cảm tiến lên.
Họ vẫn sẽ cảm thấy đau đớn, cảm thấy sợ hãi, cảm thấy tức giận căm thù. Nhưng mà họ có tín niệm, có chấp niệm của mình. Chỉ cần kiên trì tiến bước, thô bạo vung quyền tấn công, lỗ mãng bước đi, trực tiếp đương đầu nghịch cảnh khó khăn. Đó mới là thể tu. Đó mới là tâm tính của cường giả chân chính.
Con tuy chịu khó kiên trì, nhưng ngày thường hành sự lại quá cẩn trọng kìm nén, quá ỷ lại vào linh lực, pháp thuật, thần thức. Bình thường thì không nói, nếu là trong tuyệt cảnh chiến trường, đối mặt tử vong, thì cái tâm lý trốn tránh đó sẽ khiến con là kẻ mất mạng đầu tiên.
Ta không cấm con cẩn trọng, cũng không cấm con dùng pháp thuật linh lực. Nhưng mà ta muốn con phải khắc ghi trong lòng rằng, khi đã đi đến bước đường cùng, đôi khi chủ động nghênh đón tử vong mới có thể đi ra một đường sinh cơ”.
Theo từng lời nói của Lâm Lão, Trung Dương lúc này nào còn lại chút gì dáng vẻ ngông cuồng, tức giận liều mạng ban nãy nữa đâu. Lúc này hắn mới bình tĩnh lại, nhớ rõ ràng sự dịu dàng của Lâm Thanh lúc đầu trước khi bịt mắt lại.
Hắn nhìn vào cánh tay phải đang chỉ thẳng của ông, hình ảnh trước mặt bây giờ đã hoàn hảo hòa làm một với hình ảnh người đàn ông kia chỉ tay về phía hắn trong giấc mơ.
“Sư phụ, người mà sư phụ muốn bảo vệ là ai vậy ạ? Người ấy bây giờ còn mạnh khỏe không?” Hắn nhớ đến đoạn hình ảnh kia, trong lòng thương cảm, không tự chủ được mà hỏi câu hỏi kia. Sau khi lỡ lời, hắn mới phát giác được rằng mình đã hỏi sai lời.
Thế nhưng, trái với sự tưởng tượng của hắn, Lâm Lão lại không hề tức giận chút nào, chỉ là ông ngồi thẳng người dậy, nhìn hắn một cái, rồi lại nhìn lên phía trên hang động, tâm trí chậm rãi hồi tưởng chuyện xưa.
“Hỏi cái gì mà hỏi. Thằng nhóc nhà ngươi, uống một giọt Tinh Huyết rồi hấp thụ, vận dụng lần nữa ta xem nào”. Lâm Lão cố tình tỏ thái độ cọc cằn khó chịu, lảng sang chuyện khác.
Thấy lão sư của mình không muốn nói, hắn cũng đành chịu, nghe lời ông ngồi xuống, lấy lọ tinh huyết kia ra, một giọt nuốt xuống. Vừa nuốt xuống, hắn nhớ lại cảm giác ban nãy, trái tim hắn lúc này cũng chủ động đập nhanh hơn, nhanh chóng hấp thụ sạch sẽ giọt tinh huyết kia.
“Tốt, tốt lắm. Nếu không còn vấn đề gì nữa, thì ngươi tiếp tục bịt mắt vào luyện quyền nốt hôm nay đi. Vẫn như cũ, không được dùng bất kỳ thủ đoạn nào khác, vận dụng huyết mạch và trực giác giác quan cho ta”.
Lâm Lão khôi phục lại dáng vẻ cọc cằn nóng tính tùy hứng thường ngày.
Trung Dương lần nữa nội thị, phát hiện xương cốt nhục thân mình không những không có gì đáng ngại, mà còn mạnh mẽ hơn trước gấp mấy lần, liền vui vẻ theo lời lão sư, chủ động bịt mắt rồi luyện quyền.
Trong suốt mấy canh giờ sau đó, hắn liên tục luyện quyền, liên tục bị Lâm Lão đánh đập bầm dập, lại liên tục thúc động huyết mạch để chữa thương.
Khoảng thời gian này, hắn không những chú tâm ra quyền làm sao cho mạnh mẽ liền mạch, mà còn vận dụng tâm pháp liên tục, mài dũa lớp Long Lân trên thân. Dựa vào lớp Long Lân đã qua mấy ngày rèn luyện, lại thêm Bạch Ngọc Cốt cứng chắc hắn mới có, những đòn tấn công của Lâm Thanh càng về sau lại càng gây thương tổn ít hơn.
Đến khoảng một lúc sau, cuối cùng hắn cũng có thể chống đỡ tốt các đòn tấn công của Lâm Lão mà chỉ bị bầm dập, không hề gãy xương. Đến nỗi Lâm Thanh phải chủ động điều chỉnh để tăng giới hạn của chiếc nhẫn Đồ Đằng từ gấp hai lần thường ngày tăng thành gấp ba, mới khiến hắn bị thương trở lại.
Khoảng thời gian này, theo từng lần thúc động huyết mạch, khí huyết trong người hắn càng thêm tinh thuần, vận chuyển càng thêm hanh thông.
Ngoài ra trong suốt cả ngày bị bịt mắt tấn công, ngoại trừ đôi mắt bị bịt chặt ra thì các giác quan khác, nhất là đôi tay và làn da, càng lúc càng mẫn cảm hơn, thậm chí có vài lần Trung Dương thành công tránh được đòn tấn công của Lâm Thanh, khiến ông không khỏi khen ngợi vài câu.
Hai thầy trò cứ tiếp tục như vậy, một người đánh quyền một người đánh người kia, đánh đến khi trời bên ngoài tối hẳn mới ngưng.