Chỉ thấy cánh tay phải của Lâm Thanh, dưới một kiếm đáng sợ này, không chống đỡ nổi một đòn mà bị chặt phăng đi.
Cánh tay Lâm Lão nặng nề rơi xuống dãy núi bên dưới, tạo thành một tiếng "Đùng" làm mặt đất bên dưới lõm một hố to.
Máu tươi từ vết thương bị chém đứt từ từ chảy ra. Vết chém tạo thành một bề mặt cắt cực kỳ mượt mà.
Chẳng qua, không phải Lâm Thanh trưởng lão bị thương vô ích. Lão cố tình lãnh nhát chém này
Ngay khoảng khắc tay phải bị chém đứt, cánh tay trái trảo thủ của ông cũng đã đâm sâu vào lồng ngực của Viêm Kính, lún sâu vào bên trong. Ba ngón tay trảo thủ bấu vào vết thương ở ngực Viêm Kính,ngoáy ngoáy mấy vòng, khiến cho Viêm trưởng lão không nhịn được mà phải phun máu ra.
Từng giọt máu từ miệng ông nhỏ xuống mặt đất, máu nhuộm bộ toàn bộ phần ngực của vị kiếm tu này.
"Khụ, khụ, khụ. Này, huynh chơi thật đấy à. Đã nói là chỉ giả vờ thôi mà. Đừng nói là huynh làm thật đấy. Tên Mộc Vĩnh kia, vẫn nên là đệ tử của đệ thì tốt hơn" Viêm Trưởng Lão yếu ớt nói.
"Con mẹ nó, đệ còn dám nói. Ngay cả Vô Minh Kiếm, thanh kiếm đồ yêu nổi danh năm đó cũng đã lấy ra rồi.
Ngươi vừa mới chém phăng một cánh tay của sư huynh mình đấy. Những lời lẽ đê tiện như vậy mà cũng phát ra được sao" Lâm Trưởng Lão cười khinh thường, hướng về phía đối phương mà nói.
Vừa dứt lời, Lâm Lão liền vận dụng bí pháp của mình "Huyết Trảm". Lập tức, khí huyết và linh lực trong cơ thể lão liền vặn vẹo, kết hợp với nhau, dồn xuống chân phải.
Lâm Lão xoay eo, dùng toàn bộ sức mạnh ngưng vào chân phải, một cú đá cao từ chân phải tung ra, nhắm thẳng vào phần đầu của Viêm Kính mà tới.
Viêm Lão thấy đòn tấn công ngay trước mặt nhưng không hề hoảng loạn, trái lại còn nở ra một nụ cười kiêu ngạo, thanh kiếm trên tay động một cái.
"Keng"
Thanh Vô Minh Kiếm va chạm trực diện với cú đá của Lâm Lão. Năng lượng của hai đòn tấn công trực diện va chạm vào nhau, tạo thành một quả cầu có sắc đỏ trắng kì dị, từng tia sét từ khối năng lượng va chạm hỗn loạn của cả hai xèo xèo phát ra.
Sau mấy hơi thở dằn co, cả hai người đều nhận biết được rằng không ai có thể chiếm được lợi từ đối phương, vì thế Lâm Lão liền dứt khoát rút cánh tay trái đang đâm vào ngực của sư đệ, thu chân lại rồi lùi ra sau.
Viêm Kính cũng thu kiếm lại, phi thân bay về phía sau kéo giãn khoảng cách.
Hai người vừa lui ra, ai cũng đều đã bị thương nặng. Lâm Lão nhìn bên vai phải trống không của mình, mỉm cười một cái, bắt ấn thi triển thuật pháp.
Chỉ thấy từ vết cắt của ông, có một luồng linh lực xanh lam chậm rãi bay xuống dãy núi, nối với phần bị chém của cánh tay, rồi kéo lên.
"Phụp" Cánh tay bị đứt đã được Lâm Lão dùng thuật pháp kéo từ bên dưới lên, dán chặt vào vết thương.
Do vết cắt cực kỳ sắc bén, ngược lại khiến cho vết thương mau chóng lành lại. Chẳng mấy chốc, cánh tay đã được nối vào, liền mạch như mới.
Phía bên này, Viêm Lão bị trúng một đòn nặng, miệng liên tục rỉ máu, mái tóc dài đã bị bung ra, phấp phới bay trong gió.
Ánh mắt ông trái lại vô cùng bình thản. Dáng người ông cao ngất thẳng tắp, máu nhuộm đỏ phần trước của y phục khiến dáng vẻ ông vừa mạnh mẽ vừa oai hùng.
Viêm Lão chậm rãi nhắm nghiền hai mắt. Thanh kiếm trong tay lão dựng thẳng trước ngực, toàn bộ tinh, khí, thần của ông lúc này như hòa làm một với chiến kiếm. Một ý chí kiên định, ngạo nghễ bộc phát từ sâu trong linh hồn ông phát ra.
Sau một lúc, Lâm Lão cảm thấy sư đệ của mình đã sẵn sàng, liền lên tiếng nhắc nhở:
"Tiếp tục nhé. Ta tới đây."
Nói xong, toàn thân Lâm Lão lúc này đã được bao phủ bởi một luồng linh lực xanh nhạt, làn da của ông sáng bóng, ẩn hiện Long Lân.
Thân hình lão phóng thẳng về hướng sư đệ của mình, không dùng bất kỳ đòn tấn công hay thủ đoạn hoa mĩ nào, chỉ có một cú đấm trần trụi, to như bao cát thẳng tiến đến khuôn mặt Viêm Kính.
Viêm Kính nghe thấy động tĩnh, từ từ mở bừng đôi mắt, một luồng ánh sáng trắng tinh khiết, rực rỡ đến mức không thể nhìn thẳng bùng nổ từ thân kiếm. Bản mệnh kiếm ý, Vô Minh Kiếm, thế mà lúc này lại rực sáng như vầng Thái Dương.
Viêm Kính tay cầm kiếm, thân hóa trường hồng, cũng phi thân lao thẳng đến sư huynh của mình, một đòn chém thẳng từ trên xuống. Vô Minh Kiếm lại một lần nữa va chạm trực tiếp với nắm đấm của Lâm Thanh sư huynh.
"Ầm, Ầm, Ầm." Luồng xung kích này cực kỳ mạnh mẽ. Dư ba cùng lượng linh lực rò rỉ của nó trực tiếp khiến Thanh Dương Tông ở gần cũng bị ảnh hưởng mà run lên nhè nhẹ từng cơn.
Những ánh mắt trong bóng tối ở tông môn, và cả những con đại yêu ẩn trong Thập Vạn Đại Sơn đều chăm chú nhìn vào trận đại chiến "Sinh tử" của hai vị cường giả Kim Đan này.
...
Đầu giờ Mão, tại căn phòng của Tiểu Quả, Tạp Dịch Phong.
Lúc này, mồ hôi trên trán cô bé đổ ra từng hạt lớn. Khuôn mặt nàng nhăn nhó, hai tay kết ấn tam muội, ra sức dùng linh lực xung kích bình cảnh.
Cả một đêm hôm qua, nàng không vội vàng đột phá cảnh giới, mà chỉ một mực mài giũa linh lực cho đến khi thật tinh thuần.
Mộc Linh Quyết được nàng vận dụng tối đa, linh lực toàn thân như rễ cây truyền vào thân thể, rồi lại tụ hết nơi đan điền.
Cảm thấy bình cảnh đã trở nên vô cùng mỏng manh, nàng chớp lấy thời cơ, dồn toàn bộ linh lực xung kích, đột phá.
"Phá cho ta. Aaaaaaaa".
"Ầm" một tiếng, sau hơn ba tháng khổ tu, và cả một đêm dài mài giũa linh lực đến cực hạn, cuối cùng Tiểu Quả cũng đã đột phá Luyện Khí Tầng Bốn thành công.
"Hahaha. Đột phá rồi. Một đứa phế vật như mình, dưới sự trợ giúp của Mộc Vĩnh Sư Huynh, cũng đã đột phá rồi.
Cuối cùng mình cũng đã có thể thật sự trợ giúp huynh ấy, rút ngắn khoảng cách với huynh ấy rồi"
Nàng sau khi đột phá cảnh giới, cũng không hề vội vàng mà dùng hết toàn bộ Tụ Khí Đan còn lại. Nàng tập trung dành ra thêm hai canh giờ củng cố cảnh giới, và luyện hoá, bài trừ phần độc tố của đan dược còn sót lại tại nhục thân.
Sau khi xác định tu vi cơ thể đều đã ổn định vững vàng, nàng mới từ từ mang theo một bộ y phục Tạp Dịch khác, đi đến phòng tắm công cộng cho nữ đệ tử, tắm rửa sau cả một đêm dài khổ tu.
Một khắc sau, Tiểu Quả toàn thân sạch sẽ, làn da hơi ngăm đen, dáng người mảnh khảnh gầy nhỏ dưới hơi nước ấm nóng, trái lại còn có một vẻ đẹp rất riêng.
Nàng chậm rãi mặc y phục vào người, quay lại căn phòng của mình, đem theo túi trữ vật sơ cấp cùng lệnh bài thân phận Tạp Dịch, lên đường đi đến Nội Vụ Điện, đăng ký thủ tục chính thức trở thành đệ tử Ngoại Môn.
Vừa ra khỏi phòng, nàng lập tức thi triển Tiểu Ngự Phong Thuật, hai chân nhanh thoăn thoắt chạy đi.
Khu vực Trung tâm Tạp Dịch Phong nơi nàng ở, tuy là gần Nội Vụ Điện hơn động phủ của Mộc Vĩnh sư huynh ở rìa sườn tây, nhưng quãng đường nàng phải chạy bộ cũng rất xa.
Nhưng Tiểu Quả cũng không phải là một cô bé yếu đuối. Mỗi ngày nàng đều hoàn thành toàn bộ công việc của đệ tử Tạp Dịch như chặt củi, nấu ăn,...
Hơn nữa nàng còn hay làm rất nhiều việc mà Mộc Vĩnh sư huynh nhờ như giám sát, ghi chép lại nội dung công việc và bàn giao cho các sư huynh nội môn.
Qua nhiều ngày lao động vất vả như vậy, thể lực và lượng linh lực của nàng đã vượt trội hơn toàn bộ các đệ tử tạp dịch khác rất nhiều.
Hai chân nàng chạy thoăn thoắt, nửa canh giờ sau đã chạy đến dưới chân núi Thanh Lam Sơn, nơi Nội Vụ Điện toạ lạc.
Tiểu Quả vừa định chạy lên trên núi, thì bất chợt có một giọng nói ở sau lưng vang lên:
"Tiểu Quả muội muội, buổi sáng chạy đến đây làm gì vậy. Chờ ta một chút"
Nàng nghe thấy một giọng nói quen thuộc, quay đầu lại nhìn. Quả nhiên, người vừa nói chính là Mộc Vĩnh sư huynh mà nàng yêu quý.
Mộc Vĩnh (Tên thật là Trung Dương) sau khi luyện tập vất vả ngày hôm qua, liền ngủ một mạch đến sáng hôm sau. Việc đầu tiên hắn làm khi thức dậy không phải là đánh răng rửa mặt hay tu luyện, mà chính là đi tưới tiêu linh điền.
Đúng vậy, kể từ khi có bài học ngày hôm qua, hắn quyết định sẽ không điên cuồng tu luyện nữa, thay vào đó phải lo liệu toàn bộ công việc của mình xong xuôi trước.
Sau khi tưới tiêu linh điền, hắn lại dành ra thêm hai canh giờ để hoàn toàn củng cố cảnh giới và tu luyện giai đoạn đầu tiên của Thanh Long Thần Quyền. Dù đây chỉ là quyển hạ, nhưng trong quyển hạ lại có ba giai đoạn tu luyện khác nhau.
Mà một tên luôn tự cho mình là thông minh như hắn, nghiền ngẫm từ hôm qua đến giờ, cũng chỉ hiểu được tầng đầu tiên.
Vì thế hắn dứt khoát không tiếp tục minh ngộ nữa mà sử dụng Thai Tức Thần Thuật, phân ra hai luồng thần thức, vừa tu luyện quyền pháp, vừa củng cố cảnh giới tu vi.
Đến tận đầu giờ Mão, hắn mới xuất phát đến Nội Vụ Điện, đăng ký giấy phép được phi hành trong tông môn.
Tiểu Quả thấy sư huynh dù bước đi thoăn thoắt nhưng bước chân trầm ổn, hiển nhiên là tu vi lại có tiến triển, trong lòng không khỏi khâm phục: "Sư huynh đúng là sư huynh, luôn nỗ lực tu hành đến vậy. Ta cũng phải càng tu hành khắc khổ hơn nữa, để có thể vững bước đồng hành cùng huynh ấy."
Mộc Vĩnh lúc này mới quan sát sư muội của mình kỹ hơn, phát hiện tu vi của nàng đã đột phá đến Luyện Khí Tầng Bốn, hơn nữa khí tức vô cùng ổn định, vững chắc, không hề có dấu hiệu bất ổn căn cơ. Hắn mỉm cười, chân thành khen ngợi:
"Chúc mừng sư muội đã đột phá tu vi. Muội đã rất vất vả rồi. Đây là mười viên linh thạch cùng ba cây Tụ Linh Thảo, xem như là quà chúc mừng ta tặng muội. Lát nữa muội phải dùng linh thạch để chọn một động phủ tốt đấy, đừng quá tiết kiệm."
Nói xong, hắn liền lấy đồ vật ra, đưa tận tay cho sư muội trước mặt.
Tiểu Quả nhận lấy món quà, nhìn vào ánh mắt cùng nụ cười ấm áp của Mộc Vĩnh, khuôn mặt nàng bất giác thoáng đỏ ửng vì ngại ngùng.
Sự quan tâm vô điều kiện này khiến trong lòng nàng dâng lên một cảm xúc ấm áp khó tả, vượt lên trên cả lòng biết ơn thông thường.
Nàng nhìn Mộc Vĩnh một lúc lâu, hít một hơi thật sâu như để hạ quyết tâm, rồi nghiêm túc lên tiếng:
"Ta, Tiểu Quả, tại đây xin hướng về đạo tâm mà lập thề. Từ đây trở về sau, ta vĩnh viễn tin tưởng và đồng hành cùng sư huynh. Sẽ không bao giờ làm ra điều gì phản bội hay gây bất lợi cho huynh.
Con đường tu tiên phía trước dù gian nan, Tiểu Quả nguyện luôn đứng phía sau hỗ trợ sư huynh, vĩnh viễn không đổi thay."
Mộc Vĩnh khi nghe được mấy lời này, không nhịn được mà thoáng bối rối.
Hắn dù sao cũng chỉ là thuận tay giúp đỡ theo bản năng, vả lại trong mấy tháng qua, những công việc lặt vặt của hắn hầu như đều do Tiểu Quả chu toàn chu đáo. Đối với hắn, nàng vừa là một trợ thủ đắc lực, vừa là một người đồng đạo đáng tin cậy.
Hắn đang định nói vài câu giảm bớt bầu không khí nghiêm túc thì đột nhiên, toàn bộ dãy núi hai người đang đứng, thậm chí là cả khu vực Ngoại Môn Phong đều rung chuyển mạnh một cái.
Tiểu Quả thấy màn này cũng hơi lo lắng, lên tiếng hỏi:
"Sư huynh, chuyện gì vừa xảy ra vậy? Tại sao cả một dãy núi lại bị rung chuyển thế này?
Liệu có phải là địa chấn không?".
Đối mặt với câu hỏi của Tiểu Quả, Mộc Vĩnh ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xăm.
Với thần thức nhạy bén, hắn lờ mờ cảm giác được có hai luồng áp lực cực mạnh từ kiếm ý và khí huyết đang va chạm ở sâu trong sơn môn, và một trong hai luồng khí tức đó dường như có chút quen thuộc với Lâm Lão mà hắn từng gặp ở Tàng Kinh Các.
"Không sao đâu sư muội. Chắc là có vị tiền bối cường đại nào đó đang luận bàn pháp thuật ở nơi xa, dư ba vô tình ảnh hưởng một chút đến chỗ chúng ta thôi. Tông môn có đại trận bảo hộ, sẽ không có việc gì đâu."
Hắn vừa an ủi sư muội, lại vừa thầm kinh hãi trước thực lực của các bậc đại năng. Một trận chiến có thể khiến cả ngoại môn rung chuyển, quả thực là mục tiêu mà những tu sĩ Luyện Khí như hắn phải ngưỡng mộ.
Sau vài nhịp thở, chấn động qua đi, mọi thứ trở lại bình thường.
Lúc này, hắn mới nhìn sang Tiểu Quả, nghiêm túc suy nghĩ về lời thề của nàng. Tu sĩ lấy đạo tâm ra thề thốt là chuyện cực kỳ nghiêm túc, chứng tỏ nàng thật lòng muốn trói buộc vận mệnh của mình cùng hắn.
Từ lúc này, Tiểu Quả đã hoàn toàn là người một nhà đáng tin cậy nhất của hắn ở nơi này.
Chẳng qua, hiện tại hắn vẫn đang dùng danh tính giả là Mộc Vĩnh. Hắn thầm nghĩ, thiên đạo chứng giám lời thề là dựa vào nhân quả và linh hồn chân thật, tên giả không ảnh hưởng đến sự trói buộc.
Tuy vậy, vì sự an toàn của cả hai, hắn cũng không định tiết lộ bí mật về Tiên Phủ hay thân phận thật của mình.
Không phải vì không tin nàng, mà là tu tiên giới có quá nhiều thủ đoạn thần thông như sưu hồn đọc ký ức, giữ bí mật chính là cách bảo hộ nàng tốt nhất.
Hắn nhìn vào sư muội trước mặt, thần sắc nghiêm nghị dần giãn ra, thay vào đó là một nụ cười ấm áp như gió xuân, khích lệ nói:
"Được rồi, muội đã lập thề thì từ nay về sau, hai chúng ta chính là đồng đạo đồng hành, ta tuyệt đối sẽ không phụ sự tin tưởng của muội."
Nói xong, cảm nhận được lòng trung thành và sự thuần khiết của cô gái nhỏ, hắn chủ động vỗ nhẹ lên vai nàng như một lời hứa hẹn vững chắc của một người huynh trưởng.
Thấy khuôn mặt Tiểu Quả vẫn còn vương nét thẹn thùng, hắn khẽ cười để phá tan bầu không khí ngại ngùng:
"Cùng lên Nội Vụ Điện nào sư muội."
"Vâng, sư huynh."
Hai người sánh bước bên nhau đi bộ lên núi.
Từng bậc thang đá kéo dài giữa ngọn núi hùng vĩ, mây trắng lượn lờ xung quanh, bầu trời trong xanh lộng lẫy khiến tâm tình của cả hai đều trở nên thư thái hơn rất nhiều.
Để Tiểu Quả bớt căng thẳng, Mộc Vĩnh cất tiếng căn dặn:
"Hôm nay sư muội lên Nội Vụ Điện là để đăng ký thân phận đệ tử ngoại môn và chọn động phủ đúng không?
Lát nữa gặp các vị sư huynh quản sự, muội cứ cư xử lễ độ, chuẩn bị sẵn linh thạch để làm thủ tục.
Ở nơi nào cũng vậy, có chút linh thạch lót đường thì làm việc sẽ thuận lợi hơn, họ sẽ giúp muội chọn một vị trí động phủ có linh khí sung túc.
Nếu linh thạch muội mang theo không đủ, ta sẽ bổ sung thêm. Vị trí động phủ liên quan trực tiếp đến tốc độ tu luyện sau này, tuyệt đối phải cân nhắc kỹ lưỡng."
Tiểu Quả đi bên cạnh, chăm chú lắng nghe từng lời dặn dò tỉ mỉ của hắn. Nàng nở một nụ cười thật tươi, nhẹ nhàng gật đầu:
"Cảm ơn sư huynh đã truyền dạy kinh nghiệm cho muội."
Mộc Vĩnh thấy nàng ngoan ngoãn như vậy, trong lòng cũng thấy vui vẻ. Đường tu tiên cô độc, có một người bên cạnh chia sẻ và tin tưởng quả thực là một điều may mắn. Hắn tò mò hỏi thêm:
"Sư muội, ta thủy chung vẫn là một tu sĩ có tư chất bình thường, xuất thân cũng chẳng có gì nổi bật. Tại sao muội lại dứt khoát chọn đi theo ta như vậy?".
Tiểu Quả hơi cúi đầu, nhìn vào từng bậc thang dưới chân, giọng nói trầm xuống như đang nhớ lại quá khứ:
"Muội sinh ra ở một tòa thành nhỏ. Từ nhỏ cha mẹ đã mất vì dịch bệnh hoành hành, người chết nằm la liệt khắp nơi.
Nơi đó khi ấy chẳng khác nào địa ngục trần gian, người với người chỉ có tranh giành, giẫm đạp lên nhau để sống qua ngày. Những năm tháng đó muội còn quá nhỏ, có khi mấy ngày liền không có gì vào bụng.
Mấy năm sau, muội lại lưu lạc làm ăn mày, trải qua bao nhiêu tủi nhục mới đến được buổi tuyển chọn đệ tử của Thanh Dương Tông. Lúc đó muội xếp hàng ngay sau huynh, chứng kiến huynh dù đối mặt với Diệp sư huynh hay khi bị kiểm tra ra linh căn không tốt, huynh vẫn thẳng thắn, kiên định ký tên vào giao ước để ở lại tông môn.
Sự quả cảm và ý chí không cam chịu số phận của huynh khi đó đã khắc sâu vào tâm trí muội, tiếp thêm dũng khí để muội bước tiếp."
Mộc Vĩnh im lặng lắng nghe, nghe đến đoạn nàng nhắc lại việc mình là "linh căn phế vật", hắn không khỏi sờ mũi cười khổ, nhưng khi nhìn vào đôi mắt sáng ngời đầy sự kính trọng và ngưỡng mộ thuần túy của Tiểu Quả, trong lòng hắn tự nhiên lại dâng lên một cảm giác tự hào và trách nhiệm.
Nàng ngừng một lát, thanh âm lại thêm phần kiên định:
"Sau khi vào tông môn, mặc cho người khác cười nhạo, huynh vẫn âm thầm nỗ lực, trở thành người đầu tiên của Tạp Dịch Phong đợt này thăng lên ngoại môn.
Khi đã có chút thực lực, huynh không hề lạnh lùng mà vẫn trước sau như một, âm thầm chiếu cố và chỉ dẫn cho muội. Đó là lần đầu tiên trong đời muội nhận được sự tôn trọng và giúp đỡ chân thành từ một người mà không mưu cầu lợi ích. Đối với muội, huynh chính là người thân duy nhất đáng tin cậy trên thế gian này."
Lời nói chân tình của Tiểu Quả chạm đến góc yếu mềm sâu thẳm nhất trong lòng Trung Dương. Một cô gái đã trải qua nhiều khổ nạn như vậy nhưng vẫn giữ được tâm tính lạc quan, kiên cường, và giao phó toàn bộ sự tin tưởng cho hắn. So với nàng, hắn tự thấy bản thân có lúc còn quá tính toán.
Sự chân thành thuần khiết này không có những đòi hỏi nồng nhiệt của ái tình thế tục, mà là một loại tình cảm đồng đạo thiêng liêng, là sự gắn kết của hai linh hồn cô độc nương tựa vào nhau để sinh tồn và phát triển giữa tu tiên giới tàn khốc.
Hắn bước chậm lại, đứng đối diện với nàng, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của Tiểu Quả, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng:
"Được, muội đã coi ta là người thân, ta cũng thề sẽ cùng muội đồng hành trên con đường này. Chúng ta sẽ cùng nhau tu hành, cùng nhau đi đến trường sinh."
Tiểu Quả cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay sư huynh truyền tới, tim đập nhanh liên hồi, gò má ửng hồng vì thẹn thùng.
Nhưng nàng không hề rụt tay lại, mà nhẹ nhàng siết chặt lấy tay hắn. Mối gắn kết giữa hai người lúc này đã trở nên kiên định, bền vững hơn bao giờ hết.
Hai người cứ thế sánh bước cùng nhau bước lên những bậc thang cuối cùng, hướng thẳng về phía Nội Vụ Điện nguy nga phía trước.