Ương Ương

Chương 11



Quý Trình Chi trông thấy ta, gắng gượng bò về phía trước mấy bước: "Trước viện của nàng, ta... ta trồng đầy cây đào, mùa xuân sang năm, sẽ nở rộ thật nhiều hoa.

 

"Là đào nàng yêu nhất!"

 

"Về đi, Ương Ương," Hắn nước mắt đầm đìa, "Quay về đi, chúng ta có tình có nghĩa, sau này, sẽ sống thật tốt..."

 

Ta nắm tay Lục T.ử Hành.

 

"Quý đại nhân, ngươi còn muốn ta phải nói bao nhiêu lần nữa?

 

"Tô Ương, đã c.h.ế.t rồi.

 

"Nàng uống rượu độc, c.h.ế.t nơi hậu viện Quý phủ.

 

"Người c.h.ế.t, không thể sống lại."

 

12

 

Ra khỏi rạp hát, ta buông tay Lục T.ử Hành.

 

Hắn trao cho ta bức họa của phụ thân

 

"Những thứ còn lại, ta đều đã cất kỹ trong phủ tướng quân Định Châu, có người canh giữ cẩn thận, bức này hẳn là một trong số đã bị đ.á.n.h cắp trước kia."

 

Ta nhìn bức tranh trong tay.

 

"Rốt cuộc huynh là ai?"

 

Hắn nhìn ta.

 

"Là cố nhân của nàng."

 

"Ta không nhớ huynh."

 

"Rồi nàng sẽ nhớ lại thôi."

 

"Tại sao lại vì ta mà làm những chuyện này?"

 

Hắn dịu giọng nói: "Ta đã nói rồi, ta đối với nàng, nhất kiến chung tình."

 

"Nhưng ta đã không còn tin vào tình cảm nữa."

 

"Không sao, ta tin là được."

 

Ta trầm mặc một lúc.

 

"Huynh không sợ sao?" Ta nhìn hắn, "Tống Ương đã rời đi, ta chỉ là một hồn phách cô độc bám trên thân thể nàng ấy."

 

Trầm mặc hồi lâu.

 

Hắn bước đến, nhẹ nhàng ôm lấy ta.

 

"Sợ chứ.

 

"Tối nay, ta sẽ kiểm tra ngăn kéo của nàng, rượu độc hay t.h.u.ố.c độc gì cũng tịch thu hết.

 

"Đặt rượu độc ngay đầu giường, thói xấu này ai dạy nàng vậy?"

 

Khóe mắt ta bỗng chốc cay xè.

 

"Lục T.ử Hành."

 

"Ừm?"

 

"Đừng đối xử với ta quá tốt."

 

Ta sẽ sợ.

 

"Được.

 

"Vậy thì để ta từ từ, từng chút một đối tốt với nàng."

 

"Đến Định Châu, ta vẫn muốn hòa ly."

 

"Được.

 

"Tất cả đều nghe theo nàng."

 

Không khí lặng ngắt thật lâu.

 

"Lục T.ử Hành." Ta lại gọi hắn.

 

"Ừ."

 

"Huynh vẽ giúp ta một chiếc quạt, được không?"

 

13

 

Hôn sự giữa ta và Lục T.ử Hành được định vào hai tháng sau.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trần Dục rất luyến tiếc ta, nhưng thấy ta vui vẻ, nàng ấy cũng theo đó mà vui lây.

 

Hôm ấy, nàng cùng ta đi xem hoa văn hỷ phục, lại bị người ta bắt đi.

 

Thủ đoạn này, ta rất quen thuộc.

 

Khi ta tìm đến nơi, đã nhìn thấy Quý Nhất.

 

“Quý Nhất, thả tỷ ấy ra.”

 

“Phu nhân.”

 

Hắn “phịch” một tiếng quỳ xuống.

 

“Đại nhân bệnh rồi, phu nhân đến gặp ngài ấy một lần đi, được không?”

Hồng Trần Vô Định

 

Hắn ngẩng đầu lên.

 

“Có rất nhiều chuyện, phu nhân không biết.”

 

“Đại nhân và Dư Ngâm Ngâm xưa nay chưa từng có quan hệ phu thê thực sự. Sau khi phu nhân không còn, đại nhân đã đuổi nàng ta đến trang viên, mặc cho nàng ta làm loạn thế nào cũng không chịu gặp.

 

“Nàng ta từng đưa ra yêu cầu thứ ba, muốn làm chính thê duy nhất của đại nhân, nhưng đại nhân nói, đời này thê t.ử của mình chỉ có một mình phu nhân.

 

“Sau khi biết nàng ta đã làm gì với phu nhân, đại nhân nổi trận lôi đình, nhốt nàng ta và tên nam nhân kia vào đại lao. Nhưng điều khiến đại nhân phẫn nộ hơn cả, là chính mình không bảo vệ được phu nhân, cho nên mới không ngừng hành hạ bản thân.”

 

“Thật ra từ sau khi phu nhân qua đời, thân thể đại nhân đã mỗi ngày một suy yếu. Phu nhân có biết không, đại nhân từng đến Định Châu, tự tay đào cây đào mà phu nhân yêu thích nhất trước cửa phủ tướng quân, mang về kinh thành chăm sóc cẩn thận. Chỉ mong một ngày nào đó, phu nhân trở về, vẫn còn hoa đào để ngắm.”

 

“Hôm ấy đến buổi đấu giá, cũng là vì nghe nói có thể có b.út tích của Tô tướng quân. Ngài ấy là vì phu nhân mà đi.

 

“Mỗi bức tranh phu nhân để lại, đại nhân đêm này qua đêm khác không ngủ mà xem. Cung tên phu nhân mang đến, đại nhân ôm vào lòng mà ngủ. Ngài ấy biết phu nhân trước khi qua đời đã uống t.h.u.ố.c, hiểu được phu nhân đã khổ sở thế nào.

 

“Ngài ấy càng bất chấp lời đồn đại, chiêu mộ đạo sĩ gọi hồn. Trước khi tìm được phu nhân, đại nhân đã gần như lật tung cả kinh thành.”

 

Hắn dập đầu thật mạnh.

 

“Phu nhân!”

 

“Đại nhân thực sự yêu phu nhân mà!”

 

Ta bình tĩnh nhìn hắn.

 

“Quý Nhất.”

 

“Ngươi từng uống rượu độc chưa?”

 

Hắn sững sờ, lắc đầu.

 

“Ngươi có biết cảm giác rượu độc xuống bụng là thế nào không? Ngươi từng trải qua cảm giác nằm trên giường chờ c.h.ế.t chưa?”

 

Hắn trầm mặc một lúc, vẫn lắc đầu.

 

“Ngươi có biết không? Sau khi phụ thân và huynh trưởng qua đời, ta từng thề với họ rằng nhất định sẽ sống cho tốt, nhưng ta vô dụng, chưa đầy năm năm, ta đã không gắng gượng nổi nữa.

 

“Ta thật sự không chịu đựng nổi nữa. Ngươi nói Quý Trình Chi biết ta uống t.h.u.ố.c, hiểu được nỗi khổ trước khi ta c.h.ế.t, nhưng hắn làm sao hiểu được?

 

“Nỗi tuyệt vọng và bất lực ngày đêm giày vò, sao là thứ người thường có thể hiểu?

 

“Ngươi bắt bạn của ta đến đây, ép ta nghe những lời này là có ý gì? Muốn khiến ta cảm động sao? Vì ta c.h.ế.t rồi, hắn mới yêu, cho nên ta phải cảm động sao?”

 

Ta lắc đầu.

 

“Các ngươi thật sự quá vô lý.”

 

“Rầm!” một tiếng, cửa bị mở ra.

 

Là Quý Trình Chi.

 

“Đại nhân! Ngài sao lại ra đây rồi!”

 

“Ương Ương, ta sai rồi.”

 

Hắn đẩy Quý Nhất ra, bước loạng choạng.

 

“Ta thật sự sai rồi. Nàng tha thứ cho ta, được không…”

 

Hắn lao tới, ôm c.h.ặ.t lấy ta.

 

“Sau này ta sẽ không để nàng chịu uất ức nữa. Ta tuyệt đối không bao giờ…”

 

“Các ngươi buông Ương Ương ra!”

 

Trong gian bên cạnh, Trần Dục không biết đã tỉnh từ lúc nào, đột ngột xông ra, dang tay chắn trước mặt ta, như gà mẹ bảo vệ con.

 

“Ta, ta không cần biết các ngươi là ai. Ương Ương không thích các ngươi, các ngươi không được ép muội ấy!

 

“Các ngươi còn dám tiến lên một bước nữa, ta, ta sẽ báo quan đó!”

 

Một cô nương thật dũng cảm.

 

Rõ ràng sợ đến run chân, vẫn còn nghĩ đến bảo vệ ta.