Đôi mắt ngây thơ pha lẫn sự kinh ngạc của Dao Trì Tâm từ từ mở to, đồng t.ử khẽ co rút lại.
Dòng thời gian trước... Dòng thời gian, chẳng lẽ còn có nhiều vòng lặp sao?
Giữa không gian chìm trong im lặng tĩnh mịch, Dao Quang Minh một lần nữa nâng hòn đá xám xịt trong tay lên.
"Bảy đại Thần Khí ngoại trừ khả năng nâng cao tu vi, hấp thụ linh khí đại địa ra, mỗi món đều mang dị năng độc nhất vô nhị. Đỉnh Thần Nông có thể chữa bách bệnh, Gương Hiên Viên Mười Hai Mặt có thể soi rọi tương lai, còn Đá Ế Minh..."
Ông cụp mắt nhìn hòn đá, "Đó chính là Thần Khí do Dao Quang — một trong Thất Tinh Bắc Đẩu — nắm giữ."
"Ế Minh xưa kia là vị đại thần cai quản thời gian, đây là vật thể hiện chức trách của ngài... Thần thạch sở hữu khả năng thao túng quá khứ, và cũng có thể khiến thời gian đảo ngược."
Khi Hề Lâm nghe được câu này, ánh mắt hắn vụt sáng. Phảng phất như chỉ trong nháy mắt, hắn đã thông suốt rất nhiều chuyện.
Một luồng mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm y phục sau lưng hắn, một cảm giác sợ hãi vô cớ dâng trào.
Không riêng gì hắn, Lâm Sóc và Tuyết Vi đứng cạnh gần như cũng đã hiểu ra vấn đề.
Còn tâm trí Dao Trì Tâm vẫn đang trong trạng thái lộn xộn, mơ màng hỗn độn. Nàng chỉ thắc mắc một câu hỏi duy nhất.
Chẳng phải nói Thần Khí có tổng cộng bảy món sao? Vậy sáu món còn lại hiện đang ở đâu?
Cho dù sáu môn phái trong "Bắc Đẩu" đều đã suy tàn, cũng không có lý nào một thứ quan trọng nhường ấy lại biến mất tăm hơi. Cớ sao chỉ riêng Dao Quang lại còn giữ được...
Giọng nói trầm khàn của lão phụ thân lại chậm rãi vang lên, "Ở dòng thời gian đầu tiên, bảy đại tiên môn của Bắc Đẩu không hề suy vong sau hai trăm năm. Ngược lại, họ còn kéo dài sự hưng thịnh hàng ngàn, thậm chí hàng vạn năm..."
"Theo đà Thần Khí ngưng tụ linh khí ngày càng sung túc, cảnh giới của các thuật sĩ cũng thăng tiến không ngừng. Chưởng môn các phái cơ hồ có thọ mệnh sánh ngang trời đất, sự phồn hoa của các kinh đô trong lãnh thổ quả thực không lời nào tả xiết. Tương truyền, đến thời điểm đó, cuộc sống của phàm dân đã khốn khổ đến cùng cực, chẳng khá khẩm hơn trâu ngựa là bao."
"Lúc bấy giờ, vị chưởng môn đời thứ mười của núi Dao Quang thuộc Bắc Đẩu đang nắm quyền. Ngài vốn xuất thân nghèo khó, dựa vào thiên phú hơn người, vượt mặt mọi thiên chi kiêu t.ử ở những vùng đất đầy ắp linh khí, từng bước leo lên vị trí này. Nhờ vậy, ngài càng thấu hiểu nỗi khổ nhọc của phàm dân. Thương xót dân chúng lầm than, không đành lòng nhìn sinh linh đồ thán, ngài đã đưa ra một quyết định thay đổi cả đất trời."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mọi người xung quanh, từ đệ t.ử vãn bối đến trưởng lão, chưởng môn các môn phái khác, đều im phăng phắc nhìn ông.
Dao Quang Minh ngẩng đầu: "Ngài dự định sẽ phong ấn vĩnh viễn bảy món Thần Khí này dưới lòng đất, trả lại số linh khí bị tiên môn độc chiếm cho đại địa Cửu Châu."
"Đây là cơ hội duy nhất để tam giới tái sinh, cũng là sự lựa chọn duy nhất để cứu vạn dân khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng."
"Nhưng ngài biết rõ, hành động này không chỉ đồng nghĩa với việc đối đầu với các môn phái còn lại, mà điều nan giải hơn cả là — Thần Khí khi đó trải qua hàng vạn năm tiến hóa, được tẩm bổ bởi vô vàn linh khí, thực lực đã vô cùng lớn mạnh. Chỉ dựa vào sức lực của một mình ngài, dẫu tu luyện thế nào đi chăng nữa, cũng không thể phong ấn được ngần ấy pháp bảo thời thượng cổ."
"Vì vậy, vị chưởng môn đời thứ mười ấy đã bắt tay với chưởng môn Ngọc Hành — người nắm giữ Gương Hiên Viên Mười Hai Mặt và có giao hảo với Dao Quang khi đó. Một người dòm ngó tương lai, một kẻ tác động quá khứ, họ âm thầm vạch ra một kế hoạch to gan tày trời."
"Ngài muốn lợi dụng Đá Ế Minh để dịch chuyển bản thân trở về thời thượng cổ sơ khai. Tại thời điểm bảy đại Thần Khí chưa thể làm mưa làm gió, ngài sẽ ra tay phong ấn chúng trước."
Nghe đến đây, Dao Trì Tâm nổi da gà khắp người.
Từ từ đã, vậy chẳng phải là...
Vậy chẳng phải đó chính là cảnh tượng mà...
Dân làng ở sơn trại gần hố sâu nước lũ từng chứng kiến sao...
Sử sách Huyền môn có ghi chép lại...
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lời giải đáp của lão phụ thân khẳng định suy đoán của nàng, "Linh khí khôi phục."
Dưới muôn vàn ánh mắt khiếp sợ hoặc đờ đẫn, Dao Quang Minh dõng dạc nói: "Đó chính là vị chưởng môn Dao Quang đời thứ mười, từ tương lai mịt mù vô vọng trở về thời thượng cổ phong ấn bảy đại Thần Khí, mang lại sự đổi mới cho vạn vật."
Ông gằn từng chữ: "Chính vì Thần Khí đã biến mất khỏi cõi đời từ ba ngàn năm trước, những thế lực Bắc Đẩu vang bóng một thời mới âm thầm tiêu biến. Những phàm nhân bình thường mới có thể tận dụng linh khí trời đất để tu luyện thành tiên... Đây là một thế giới hoàn toàn mới."