Bất chấp lực sát thương của thuật pháp thế nào, chỉ cần trúng đích thì vẫn tính là kiếm được chút lợi lộc.
Hạc giấy cầu cứu đã được gửi đi, không biết ai ở gần nhất có thể đến kịp.
Còn đại đệ t.ử của Kiếm Tông lúc này vẫn chưa tham gia vào trận chiến.
Phía trên là Hề Lâm đấu với Quan Lan và trưởng lão đan tu, phía dưới là Dao Trì Tâm đối đầu với Bạch Yến Hành. Gã bị kẹp ở giữa, không biết nên đi giúp sư phụ trấn áp Hề Lâm hay giải vây cho Bạch Yến Hành để cùng hành động, không khỏi do dự tiến thoái lưỡng nan.
Dù là trưởng lão đan tu hay đại đệ t.ử của Kiếm Tông, cảnh giới đều từ Triều Nguyên trở lên. Một khi cả ba người liên thủ vây quét, ngay cả Hề Lâm cũng không chắc có thể toàn thân trở lui.
Nhưng nếu đại đệ t.ử quay lại chọn đối phó với Dao Trì Tâm trước...
Hắn cũng đành phải bỏ qua Quan Lan.
Nghĩ đến đây, mồ hôi trên thái dương thanh niên túa ra dọc theo gò má.
Bầu không khí chiến trường hai bên càng lúc càng căng thẳng. Sấm chớp từ những tầng mây giữa bầu trời đêm giáng xuống quanh Dao Trì Tâm dày đặc không kẽ hở.
Bạch Yến Hành vẫn thong dong hóa giải kiếm chiêu và thuật pháp của nàng.
Tương truyền rằng Lôi Đình, cũng giống như Tinh Thần và Chiếu Dạ Minh, có khả năng dẫn động linh lực tự nhiên trong trời đất, gọi ra mưa rền gió dữ, thay đổi thời tiết, là thanh bản mệnh kiếm vạn người mới có một.
Từ ngày xuất thế, Lôi Đình đã có thể triệu hồi sấm sét theo tâm ý của hắn.
Người ngoài nhìn vào chỉ nghĩ sấm sét nào cũng giống nhau.
Chỉ có Bạch Yến Hành mới biết, sức mạnh của thiên lôi cũng phân chia cấp bậc, từ thấp đến cao, tăng dần theo tu vi và dung hòa vào kiếm ý.
Thế nhưng uy lực thiên lôi mà hắn đang gọi xuống lúc này lại chẳng khác biệt mấy so với vài năm trước.
Đã rất lâu, rất lâu rồi Lôi Đình không hề được tăng cấp.
Thậm chí có thể nói, tu vi của hắn gần như đang giậm chân tại chỗ.
Cho dù chưa bao giờ ngừng việc tu hành, hắn vẫn có thể cảm nhận rõ rệt linh khí trong cơ thể đang cạn dần theo từng năm.
Chân nguyên của hắn đang không ngừng rò rỉ.
Không thể ức chế.
Tình trạng này đã kéo dài nhiều năm.
Ban đầu Bạch Yến Hành nghĩ là do tâm trí không ổn định nên càng khắc khổ hơn, chuyên tâm gấp bội, từ thần thức đến kiếm thuật đều mài giũa từng tấc một, liều mạng nỗ lực, nhưng hiệu quả đạt được chỉ như muối bỏ bể.
Vẫn không thể thay đổi sự thật rằng linh cốt trong cơ thể đang dần dần suy yếu.
Ngay tại thời điểm đó, hắn bỗng dưng nhớ đến một người...
Tễ Tình Vân.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vị tiền bối đó đã từng đích thân mô tả về sự sụp đổ của tâm cảnh, sự cương ngạnh dễ gãy, niềm tin d.a.o động, và căn bệnh nan y của giới tu sĩ...
Đạo tâm nứt vỡ.
Khi Bạch Yến Hành bắt đầu tự soi xét lại bản thân, hắn mới lần đầu tiên phát hiện ra, hóa ra mình đã sớm có một viên đạo tâm.
Một viên đạo tâm phủ bụi trần, chưa thành hình, nhưng đã vỡ vụn.
—— "Một khi xuất hiện vết nứt, e rằng không thể vãn hồi."
—— "Nếu không đi nhầm vào chốn này, ta đã sớm thân t.ử đạo tiêu."
Lúc đó, hắn đã ngồi lặng lẽ trong phòng hồi lâu.
Cho đến khi bầu trời ngoài cửa sổ tối đen như mực, căn phòng tĩnh lặng một mớ hỗn độn, Bạch Yến Hành mới lờ mờ nhớ lại.
Ngày xưa, khi Dao Trì Tâm giáng cho hắn cú đ.ấ.m đó, hắn đã từng nghe thấy một tiếng nứt giòn tan vô cùng nhỏ nhặt không đáng chú ý.
—— "Không có thiên phú thì không thể tu luyện sao?"
—— "Nhưng là phế vật, ta đã liều mạng để được sống, liều mạng để tự giúp mình sống sót cơ mà!"
—— Bọn họ cam tâm tình nguyện c.h.ế.t vì đệ, đó là điều hiển nhiên.
Phải chăng mọi chuyện đã bắt đầu từ ngày hôm đó.
Hắn vật lộn giữa sự nhồi sọ khắc nghiệt ngày này qua tháng nọ của gia tộc và chân tướng sự thật mà hắn tự mình nghe được.
Khi không thể thuyết phục bản thân thản nhiên đón nhận sự hiến tế bằng sinh mạng của ca ca và mẫu thân, sự giằng xé nội tâm đã dễ dàng sụp đổ.
Đạo tâm của tu sĩ rất khó đắc đạo.
Rất nhiều người dù ở cảnh giới Trúc Cơ hay Triều Nguyên chưa chắc đã ngộ ra được con đường của mình, thường chỉ có những vị tiền bối đại năng, người mang cảnh giới cao xa mới có thể ngưng tụ ra vật này.
Đó là biểu tượng của tiền đồ vô lượng.
Bạch Yến Hành ngồi trong bóng tối vươn tay không thấy năm ngón, ôm mặt cười khẽ.
Cái viên đạo tâm "tiền đồ vô lượng" đó, lại nảy mầm từ sai lầm ngay từ thuở ban sơ.
Hắn đã dốc cạn sức lực để mài giũa một viên đạo tâm dị dạng.
Thanh niên ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh trăng sáng tỏ tĩnh lặng rọi chiếu ngoài sân, đom đóm trong núi rừng xa xa bay lượn quấn quýt bên những cụm hoa rực rỡ.
Bây giờ, hắn chỉ có thể tự nhủ rằng mọi việc Bạch thị làm đều là đúng đắn, rồi nhân lúc đạo tâm chưa hoàn toàn vỡ nát mà cố gắng vá víu, tiếp tục kiên định bước đi trên con đường này.