Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 498



 

"Ta nói, ta luôn tràn đầy sự tôn kính đối với trưởng lão!"

 

"Cô nói hươu nói vượn!"

 

Ân Ngạn bị kẹp giữa hai luồng sóng âm thanh chát chúa. Có một khoảnh khắc ông cảm thấy không gian như bị thu hẹp lại, không khí trở nên loãng dần. Khổ nỗi hai người họ chẳng ai chịu buông tha cho ông, lại còn bắt ông phải đứng ra phân xử công bằng.

 

Lâm Sóc: "Đại trưởng lão! Ngài nói xem, có phải nàng ta đang cố tình kiếm chuyện không!"

 

Dao Trì Tâm: "Đại trưởng lão!"

 

Ân Ngạn: "..."

 

Khuôn mặt lấp ló dưới chiếc mũ trùm đầu của đại trưởng lão dường như cũng đang vã mồ hôi hột. Ông bị ép đến mức phải lùi lại một bước.

 

Ai đó tới cứu ông với...

 

Ngay lúc này, Tuyết Vi đang lục lọi sổ sách đệ t.ử ở Chu Tước Phong dường như cảm nhận được điều gì đó, ngẩng đầu lên, lẩm bẩm với vẻ vô cùng đồng tình:

 

"Như thế này có bị coi là ngược đãi người già không nhỉ?"

 

Nhân lúc sư tỷ và Lâm Sóc đang bùng nổ khí tràng, Hề Lâm đã lẻn thành công vào bên trong Tàng Thư Các.

 

Ân Ngạn lúc này đang nhức đầu kinh khủng, chắc chắn không còn tâm trí đâu để để ý đến những động tĩnh nhỏ nhặt ở bên này —— Hề Lâm hiện giờ đã là đệ t.ử Dao Quang được chưởng môn chính thức công nhận, nên rất nhiều cấm chế không còn phát ra sự thù địch quá lớn đối với hắn nữa.

 

Cách bài trí của thư các lưu trữ hồ sơ tại Tứ Tượng Phong khá giống nhau. Rất nhanh, hắn đã tìm thấy chiếc kệ đựng danh sách.

 

Trong khoảng sân nhỏ của trưởng lão, một khoảng thời gian đình chiến ngắn ngủi bắt đầu.

 

Từng hàng người máy đứng co ro, run lẩy bẩy trong góc. Cỏ cây hoa lá trong vườn trông cũng rũ rượi, héo hon đi không ít.

 

Dao Trì Tâm cãi nhau đến mức mệt lả, liền uống một ngụm trà giải khát, vừa thở hổn hển vừa hỏi hắn: "Sư đệ, đệ tìm thấy chưa?"

 

Một lúc sau mới nghe thấy tiếng đáp lời.

 

"Tìm thấy rồi."

 

Giọng thanh niên đều đều, bình ổn, "Đoán không sai, hắn ta quả thực là một trong những vị trưởng lão tiền nhiệm của Huyền Vũ Phong."

 

"Thật sao?"

 

Trong khi Lâm Sóc vẫn còn đang ca cẩm, than thở với Ân Ngạn ở một bên, Dao Trì Tâm đã ngồi thẳng lưng dậy ngay ngắn, "Hắn tên là gì? Xuất thân và lai lịch ra sao?"

 

"Có thể chép lại một bản sao mang về để chúng ta nghiên cứu kỹ hơn không?"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Không được." Hề Lâm gập cuốn danh sách lại, "Trang đó đã bị xé bỏ rồi."

 

Khi trở lại cứ điểm, trời cũng vừa sẩm tối.

 

Vì mỗi ngọn núi còn có vô khối công việc phải xử lý, bận rộn suốt hai ngày trời, bốn người tụ tập lại trong phòng lúc này đều cảm thấy khá mệt mỏi, mỗi người đắm chìm trong những suy nghĩ ngẩn ngơ của riêng mình.

 

Lâm Sóc lục lọi tìm vài gói trà và ít trái cây mang từ thiện đường tới, miễn cưỡng chiêu đãi khách khứa một chút.

 

Nơi này của hắn không giống như chỗ ở của đại sư tỷ, có đủ loại thức ăn đa dạng, phong phú.

 

Hiện tại đã xác định được đối phương từng là phong chủ Tứ Tượng Phong của núi Dao Quang, vậy thì Tuyết Vi cũng không cần thiết phải lục tìm trong danh sách đệ t.ử bình thường nữa.

 

Hồ sơ lúc làm trưởng lão đều đã bị hủy, thì dấu vết lúc còn là môn đồ e rằng lại càng ít ỏi hơn.

 

Dao Trì Tâm gục xuống bàn, dùng ngón tay gõ nhẹ vào chiếc cốc không.

 

Trước đó họ đã nghĩ đến khả năng thân phận của kẻ này trong danh sách có thể sẽ bị che giấu, nhưng không ngờ lại bị giấu nhẹm một cách thô bạo và đơn giản đến vậy.

 

Ai đã tiêu hủy nó?

 

Là chưởng môn sao?

 

"Ân trưởng lão gia nhập núi Dao Quang đã được hơn 500 năm. Theo như danh sách ghi chép, phong chủ tiền nhiệm của ông ấy từ chức đã hơn một ngàn năm trước. Khoảng cách giữa hai người lên tới gần sáu, bảy trăm năm. Khoảng thời gian bỏ trống này e rằng quá dài. Chẳng lẽ trong suốt 700 năm đó, Dao Quang không có một vị phong chủ Huyền Vũ nào đứng ra gánh vác đại cục sao?"

 

Vì Hề Lâm không tiện mang cuốn sổ về, nên hắn đành dùng lời nói để giải thích những nội dung mình đã nhìn thấy cho mọi người.

 

"Cho nên ta đoán rằng, giữa hai người họ chắc chắn phải có một người nữa. Kẻ đó vừa khéo lại là người tiền nhiệm của Ân trưởng lão, và là người kế nhiệm của vị phong chủ Huyền Vũ đời trước nữa."

 

Lâm Sóc trầm tư: "Trưởng lão Dao Quang từ hơn một ngàn năm trước..."

 

Chỉ với mỗi cái thân phận này, không có họ tên, cũng không có thêm bất kỳ manh mối nào khác, thì tiếp theo còn có thể điều tra bằng cách nào?

 

"Đợi đã..."

 

Dao Trì Tâm đứng bật dậy từ cạnh bàn, "Đường đường là một vị trưởng lão, vậy mà lại bị cha ta tự tay xóa sạch mọi dấu vết. Điều này có chứng tỏ người này là một tồn tại mà núi Dao Quang không muốn thừa nhận không? Nếu đã là vậy..."

 

Giọng nàng càng nói càng thêm phần chắc nịch:

 

"Thì vẫn còn một nơi nữa, rất có thể hắn ta đã từng bị giam giữ ở đó!"

 

 

 

 


">