Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 469



 

Dao Quang Minh liếc nhìn hắn một cái. Ông biết thằng nhóc này rất giỏi nhìn mặt đoán ý. Ông khẽ gõ nhẹ ngón tay, rồi chậm rãi nói thêm: "Tên Minh Di này, trước đây ta từng quen biết."

 

Một vị chưởng môn của sáu đại tiên môn danh tiếng lẫy lừng thế mà lại quen biết với một đại tà ám!

 

Đại đệ t.ử không để lộ sự kinh ngạc, lặng lẽ chờ đợi câu tiếp theo.

 

"Con còn trẻ nên không biết chuyện cũ năm xưa."

 

"Hắn ta không phải là tà tu xuất thân từ Nam Nhạc. Trước kia hắn là người của phái chính thống Huyền môn, đệ t.ử nội môn chính thức của Khai Sáng Tiên Cung, đã vượt qua tam khảo ngũ giáo. Hắn ta có kiến thức uyên thâm về phù trận, vốn dĩ có hy vọng được thăng làm trưởng lão, mở tông lập phái thu nhận đồ đệ. Chỉ tiếc..."

 

Đại đệ t.ử không nhịn được mà truy vấn: "Chỉ tiếc?"

 

"Chỉ tiếc là có một năm, hắn ta đã g.i.ế.c c.h.ế.t một vị sư huynh đồng môn. Từ đó, hắn bị Khai Sáng Tiên Cung truy nã và đuổi g.i.ế.c, đành phải chạy trốn đến vùng đất vô chủ, giương cờ khởi nghĩa trở thành tà tu."

 

Đến đây, Dao Quang Minh bỗng nở một nụ cười nửa miệng: "Điều thú vị là, lời giải thích của Tiên Cung lại cho rằng người này tâm địa bất chính, sớm có mưu đồ xấu xa, chuyên tu luyện những thứ tà môn ngoại đạo. Nhưng sự thật mà ta nghe được lại có đôi chút khác biệt. Nghe nói vị đệ t.ử kia lén lút sử dụng 'Mắt tà đẫm lệ' (đôi mắt rỉ m.á.u của người Kỳ Sơn), vô tình bị hắn bắt gặp. Hai bên tranh chấp không phân thắng bại, mới dẫn đến họa sát thân."

 

"Tiên Cung có lẽ vì muốn bảo toàn danh tiếng nên không tiết lộ chi tiết này ra ngoài."

 

Hóa ra là có mối ân oán như vậy.

 

Chẳng trách, bên kia gọi là "Khai Sáng", hắn ta liền đặt tên là "Ung Hòa"; bên kia gọi là "Tiên Cung", hắn ta lại nhất định phải gọi là "Thần Cung". Quả thật là có ý đối đầu gay gắt.

 

Đại đệ t.ử như bừng tỉnh ngộ, suy nghĩ một lát rồi nói: "Nhưng dù cho có sử dụng tà môn ngoại đạo đi chăng nữa, cũng đâu cần phải làm ầm ĩ đến mức lấy mạng người ta. Loại chuyện này giao cho tiên môn xử lý chẳng phải sẽ công bằng hơn sao?"

 

Chưởng môn Dao Quang phủi phủi vạt áo, rót một chén trà nóng cho tiểu đồ đệ của mình: "Đó mới là điểm thú vị."

 

"Tuy mấy trăm năm qua Minh Di làm mưa làm gió ở vùng đất vô chủ, gây ra không ít chấn động, nhưng hắn vẫn luôn giữ chừng mực, chưa bao giờ vượt quá giới hạn hay chạm vào ranh giới cuối cùng của tiên môn."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

"Hơn nữa, hắn dường như cực kỳ hứng thú với thứ đã khiến mình trở thành tà tu."

 

Lão già mập mạp chắp tay sau lưng, chậm rãi bước đi hai bước: "Bất luận là mở rộng thế lực hay thâu tóm chợ đen, doanh thu hàng năm của Ung Hòa vô cùng khả quan. Có thể nói là giàu có ngang ngửa một quốc gia, sở hữu những vùng đất màu mỡ. Thế nhưng, hắn ta lại vung tiền như nước mà không hề chớp mắt. Hầu hết số tiền đó đều được dùng để thu mua 'đôi mắt' ở khắp nơi, với cái giá cao ngất ngưởng, khiến người ta phải trố mắt kinh ngạc."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng hắn rõ ràng mua nhiều "đôi mắt" như vậy, mà dường như chưa từng sử dụng bao giờ.

 

Đó mới là điều sâu xa nhất.

 

"Kho báu của Lôi Tiêu, hẳn là nơi chứa những 'đôi mắt' cuối cùng còn sót lại trên thế giới này."

 

Bên trong căn phòng nhỏ đầy hoa của Thần cung Ung Hòa.

 

Cổ sư nhìn người đàn ông mặc y phục gấm vóc ngồi đối diện đang hâm nóng bình rượu một cách thiếu hứng thú. Trên bàn đặt sẵn bốn chiếc ly, hắn đẩy một chiếc về phía nàng, và giữ lại một chiếc cho mình.

 

Cổ sư lên tiếng: "Theo như phỏng đoán trước đây của chúng ta, kẻ mang họ Lôi này rất có thể là hậu duệ của những 'thợ săn' năm xưa. Thành chủ không lo rằng để Hề một mình đương đầu là quá mạo hiểm sao?"

 

Nàng vừa quan sát vừa dò xét hắn, từng chữ từng chữ nhấn mạnh: "Nếu rủi ro xảy ra, hắn có thể thực sự sẽ không bao giờ trở về được nữa."

 

Khuôn mặt âm nhu quá mức của Minh Di không biểu lộ chút cảm xúc nào. Chờ đến khi rót đầy hai ly cuối cùng, hắn mới ngồi im lặng một lát, trước khi mở miệng khẽ thở dài một tiếng.

 

"Ta biết là rất mạo hiểm."

 

"Nhưng mối thù này, vẫn nên để chính hắn tự tay báo."

 

Nghe vậy, Cổ sư bất giác mỉm cười, bưng ly rượu lên, giọng điệu đầy ẩn ý: "Thành chủ quả nhiên vẫn rất thương xót A Hề, coi hắn như con đẻ, nuôi lớn hắn như một đứa con ruột nhỉ?"

 

"Ha."

 

Nghe xong lời này, Minh Di phe phẩy chiếc quạt xếp mấy cái, cảm thấy vô cùng nực cười: "Ta coi hắn như con trai á? Ngươi có thấy đứa con nào hiếu thuận như vậy không? Đây rõ ràng là ông nội của ta thì có!"

 

Cổ sư có lẽ cũng quen với việc hắn ta "khẩu xà tâm phật", chỉ cười và chạm ly một tiếng trong trẻo, cụp mắt nhấp một ngụm rượu nhỏ.

 

Người áo gấm tự giễu cợt bản thân xong, ngón tay vuốt ve viền ly qua lại. Không biết nghĩ đến điều gì, hắn cất giọng trầm tư:

 

 

 

 


">