Hai đứa trẻ đề phòng nhìn hắn, nhưng ánh mắt lại vô tình tố cáo sự thật rằng Hề chính là người thân duy nhất của chúng.
Người mặc áo gấm liền quay người lại, cao ngạo rũ mắt nhìn xuống, dùng mũi chân khẽ hích vào thiếu niên đang nằm trên mặt đất.
"Này, sau này có muốn đi theo ta không?"
"Ta không có hứng thú với việc m.ó.c m.ắ.t người khác, điều này ta có thể đảm bảo với ngươi. Nhưng ta lại rất có hứng thú với chính bản thân đôi mắt của ngươi. Nếu ngươi chịu hợp tác với ta, ta sẽ bảo vệ hai cái đuôi của ngươi, thấy sao?"
Hắn không có quyền lựa chọn, bởi vì ngay sau đó hắn đã ngất đi, bất tỉnh nhân sự.
Truy binh của chợ đen vẫn đang nhăm nhe rình rập, Tiểu Vinh không biết phải làm sao, đành phải bất đắc dĩ chấp nhận sự che chở của người này.
Hề đã được Minh Di nhặt về trong hoàn cảnh như vậy.
Khi đó, thành chủ vẫn chưa phải là thành chủ, Ung Hòa cũng chưa được thành lập. Hắn chỉ sở hữu một căn biệt phủ rộng lớn ở một nơi hẻo lánh trong Cố đô, đi theo bên cạnh là một đám tùy tùng, chỉ vậy thôi.
Ban đầu, Hề cũng không tin tưởng hắn ta.
Trải qua bao nhiêu năm lăn lộn, những kẻ thèm khát "đôi mắt" thực sự quá nhiều. Hắn không tin rằng hắn ta không có mưu đồ gì, nhưng bản thân hắn lại thực sự cần một nơi để ẩn náu, dưỡng thương.
Thiếu niên đành án binh bất động, tùy cơ ứng biến.
Mà người này cũng không hề hối thúc, dường như họ muốn ở lại bao lâu thì ở, muốn rời đi lúc nào cũng được.
Có lẽ để thể hiện sự chân thành, Minh Di đã đi đầu trong việc tiết lộ thân thế của mình. Hắn ta tự xưng là do vi phạm môn quy nên bị trục xuất khỏi tiên môn, liền dứt khoát chuyển sang con đường tà tu.
Kỳ lạ thay, rõ ràng là người xuất thân từ tu sĩ chính thống, vậy mà hắn ta lại rất am hiểu về "đôi mắt". Bản thân Hề còn chưa hiểu rõ năng lực của "đôi mắt" mình, nhưng chỉ sau vài ngày tiếp xúc, hắn ta đã nắm được ngọn nguồn.
"Những làn khói đen trong cơ thể ngươi, ta đã đem về nghiên cứu hai ngày nay. Nó không giống như ma khí sinh ra do tẩu hỏa nhập ma thông thường. Ngươi có biết đó là gì không?"
Hắn cảnh giác ngồi trên mép giường, không hé răng nửa lời.
Minh Di tiếp lời: "Giống như oán khí, không phải thứ thuộc về hai cõi tiên - phàm, mà bắt nguồn từ chốn u minh, hoặc cũng có thể là nỗi oán hận, thù ghét chất chứa không tan giữa đất trời, cùng nhau giáng xuống người ngươi, mượn cơ thể ngươi để trút giận lên thế nhân."
Vốn dĩ Hề không định để ý đến hắn ta, nhưng nghe vậy lại bất giác thốt lên: "Oán khí của ai?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thực ra, ngay khi câu hỏi vừa bật ra, trong lòng hắn đã lờ mờ có đáp án. Người mặc áo gấm đối diện khẽ nở nụ cười nửa miệng.
"Những oán khí này không tìm ai khác mà cứ nhất quyết nhắm vào ngươi. Là oán khí của ai thì còn cần ta phải nói sao?"
Hàng vạn linh hồn oan khuất c.h.ế.t oan của tộc Kỳ Sơn qua hàng ngàn năm, sự uất ức và đau đớn kìm nén suốt mấy ngàn năm, tất cả đã trút xuống đôi mắt của hắn ngay từ khoảnh khắc hắn chào đời.
Rồi qua ba ngàn năm, nó không ngừng tích tụ, lớn dần lên, để cuối cùng biến thành bộ dạng như ngày hôm nay.
"Tự ngươi chắc cũng cảm nhận được sự dị thường trong làn sương đen đó. Chỉ cần vung những cú đ.ấ.m loạn xạ không theo bài bản nào, ngươi cũng có thể dễ dàng hạ gục những kẻ có hàng trăm năm tu vi. Sở hữu loại sức mạnh này, chắc hẳn đi đến đâu cũng không sợ bị thiệt thòi."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Minh Di nói xong, ngập ngừng một lúc, rồi buông lời "nhắc nhở" một cách hững hờ: "Tuy nhiên, mọi việc đều có hai mặt lợi và hại. Có thể khống chế tốt nó hay không, còn tùy thuộc vào bản lĩnh của ngươi."
Hề chậm rãi xoa nhẹ mí mắt. Hắn biết, nếu không có hắn ta, bản thân mình chưa chắc đã có thể dẹp yên được cơn lệ khí bạo ngược sục sôi trong m.á.u.
Hắn ngước mắt lên, hoài nghi và đề phòng: "Nghe có vẻ như ngươi rất thích con 'đôi mắt' này. Chẳng lẽ ngươi không muốn có nó sao?"
"Ha."
Thấy thằng nhóc đang dò xét mình, hắn ta khinh bỉ xòe quạt ra, cười khẩy: "Bớt dùng cái trò đó để dò xét ta đi. Ta nói cho ngươi biết, nếu ta đã hạ quyết tâm muốn lấy mắt của ba người các ngươi, thì còn để ngươi yên vị ngồi đây mà buông lời xách mé với ta sao?"
"Nếu muốn ra tay, ta đã ra tay từ lâu rồi."
Nghe cũng có lý.
Thiếu niên do dự một lát, khó hiểu hỏi: "Vậy rốt cuộc ngươi muốn ta làm gì cho ngươi?"
Cán quạt tinh xảo chọc nhẹ vào khuỷu tay hắn.
"Ta vẫn muốn sử dụng đôi mắt của ngươi, nhưng ta không dùng cách móc nó ra, không tổn hại đến tính mạng của ngươi, cũng không làm hại đến thân thể ngươi."
"Không chỉ dùng đôi mắt của ngươi, ta còn muốn dùng cả con người ngươi."
Hề nhíu mày, nghe không hiểu lắm: "Ngươi muốn ta trở thành thuộc hạ của ngươi sao?"