Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 410



 

Hề: "..."

 

Hắn cảm thấy đây không giống như đang nói cho hắn biết, mà giống như đang đặt tên ngay tại trận thì có.

 

Nàng coi hắn như một đứa trẻ con để dỗ dành.

 

Đúng lúc đó, mẹ hắn cũng từ ngoài sân bước vào phòng để xem tình hình của nàng. Sau vài câu hàn huyên, mẹ hắn không ngoài dự đoán mà hỏi về tên họ và lai lịch.

 

Nàng buột miệng: "Cháu tên là Lâm Khê... À... Mọi người ở đây đều đặt tên một chữ."

 

Nàng nhanh ch.óng sửa miệng, nhập gia tùy tục mà cười híp mắt nói: "Cháu tên là 'Lâm'."

 

Hóa ra nàng không chỉ gạt hắn, mà còn gạt cả mẹ hắn nữa.

 

Nhận được sự đối xử bình đẳng này, trong lòng thiếu niên cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

 

Nếu không phải vừa rồi chứng kiến toàn bộ quá trình nguồn gốc của cái tên, e rằng hắn đã thực sự tin sái cổ rồi.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Lâm cô nương, cảm ơn cô đã cứu A Hề nhà chúng tôi."

 

Bị che mắt hoàn toàn, người mẹ vẫn giục giã: "Lần này thật sự may nhờ có cô... Mau gọi Lâm tỷ tỷ đi."

 

"..."

 

Ngoại trừ hắn ra, chẳng ai biết chữ "Lâm" này rốt cuộc là chữ "Lâm" nào. Người trong làng cứ thế gọi nàng là "Lâm cô nương".

 

Duy chỉ có Hề là vẫn bướng bỉnh gọi nàng là "tỷ tỷ".

 

Dù sao cái tên đó cũng là bịa ra, nếu không phải tên thật của nàng, thì hắn gọi cũng chẳng có ý nghĩa gì.

 

Từ đó trở đi, người khách qua đường từ thế giới bên ngoài này đã lưu lại trong làng. Hơn nữa, nhìn bề ngoài, nàng không có vẻ gì là vội vã muốn rời đi, dường như ở lại bao lâu cũng được.

 

Thật kỳ lạ.

 

Nàng giống như một người không có mục đích, cũng không có nơi chốn để về. Tùy hứng mà đến, lại tựa cánh bèo trôi, ở đâu cũng có thể dựng nhà.

 

Rõ ràng chỉ là một lữ khách xa lạ vô tình bị mình liên lụy, thế mà nàng lại chẳng hề bận tâm, để mặc ngọn gió đông đưa mình phiêu dạt tới nơi nào cũng được.

 

Hề nghe ra trong lời nói của nàng có điều giấu giếm, nhưng hắn luôn cảm thấy sự giấu giếm ấy không liên quan gì đến lợi ích hay tư lợi —— nàng gần như chẳng biết "đôi mắt" là thứ gì.

 

Khi vết thương đã khá hơn một chút, nàng sẽ đi dạo quanh làng.

 

Trong thời gian dưỡng thương, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, nàng đã làm quen với mọi người trong tộc. Từ vị tộc trưởng đáng kính đến những đứa trẻ, nàng đều bắt chuyện đôi câu. Nàng ghé thăm từng hộ gia đình, hàn huyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.

 

Mọi người cũng cố ý hay vô ý dò hỏi về lai lịch của nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Với nhan sắc phi phàm cùng với cách ăn nói, trang phục như thế, mọi người đoán chừng nàng xuất thân từ vùng Trung Nguyên - nơi linh khí dồi dào, chắc hẳn phải là tiểu thư khuê các của một gia đình quyền quý.

 

Chỉ có những quý tộc không lo thiếu tiền tiêu, lại chẳng thiếu linh khí để tu luyện mới có thể vô tâm vô tư đối với "đôi mắt" đến vậy.

 

Thế nhưng, nàng không phủ nhận, cũng chẳng thừa nhận, chỉ trả lời ậm ờ cho qua chuyện.

 

Chẳng ai biết rốt cuộc nàng từ đâu đến.

 

A Mông ca bị thương nặng. Nghe tộc trưởng nói vết thương đã ảnh hưởng đến các kinh mạch quan trọng. Tuy rằng đã nhặt lại được cái mạng, nhưng hiện giờ vẫn nằm liệt giường. Về sau có thể hồi phục hoàn toàn hay không còn là một ẩn số.

 

Nhưng dù sao đi nữa, gia đình Quý vẫn vô cùng biết ơn ơn cứu mạng của nàng.

 

Chuyến rời núi lần này coi như tiền mất tật mang. Lương thực, đồ đạc mua sắm đều bỏ lại trên chiếc xe lừa, xe mất, A Mông cũng thoi thóp. Mùa đông năm nay chẳng biết phải sống sao.

 

Bọn "thợ săn" ở thành phố nhỏ vẫn đang thèm khát nhòm ngó. Thấy kết cục của Mông, mọi người không khỏi sợ hãi, e dè.

 

Ai rơi vào tay đám người đó, e rằng khó mà c.h.ế.t già.

 

Mùa đông sắp đến, ngôi làng bao trùm trong bầu không khí ảm đạm, sầu não.

 

Lúc đó vết thương của nàng vừa mới lành. Tình cờ nghe thấy tộc trưởng thở vắn than dài, nàng chợt nảy ra một ý kiến.

 

"Ta có thể đi mà."

 

Tất cả người dân tộc Kỳ Sơn đều tròn mắt nhìn nàng.

 

"Dù sao ta cũng không có 'đôi mắt', không cần phải lo bị truy sát. Ta có thể đi thu mua vật tư, mua sắm đồ đạc giúp mọi người. Chỉ có điều, lần đ.á.n.h nhau trước đã lỡ lộ mặt rồi... ừm, nhưng vấn đề không lớn, ta cải trang một chút là được thôi."

 

Dẫu sao thì nàng cũng là một người ngoài, hoàn toàn không dính líu gì đến tộc Kỳ Sơn.

 

Mọi việc cứ thế được quyết định.

 

Người già trẻ nhỏ trong tộc vội vàng về nhà lục tung mọi ngóc ngách, xem có món đồ nào đổi được vàng bạc hay không.

 

Tuy nhiên, những món đồ có giá trị trước đó đã giao cho A Mông mang đi cầm cố rồi, trong thời gian ngắn không thể gom góp thêm được nữa.

 

Thấy vậy, nàng liên tục từ chối: "Không cần đâu, ta có tiền."

 

"Mọi người chỉ cần chuẩn bị cho ta một chiếc xe kéo nhỏ, cùng một con vật để kéo xe... và cử một cô bé đến chải đầu giúp ta là được."

 

Nàng cải trang thành nam giới, đóng giả làm thương nhân rời khỏi ngôi làng trên núi. Và cứ thế, nàng biến mất suốt hai ngày.

 

 

 

 


">