Kiếm tu khác với các dòng tu đan d.ư.ợ.c hay khí pháp, không thể dựa vào việc tập trung tinh thần bên lò lửa mà ngộ đạo. Họ bắt buộc phải không ngừng giao đấu luận kiếm, bắt buộc phải đối mặt với những trận chiến sinh t.ử, kiếm trong tay mới có thể sắc bén hơn, bá đạo hơn.
Tình Vân đứng trên đỉnh núi cao chờ đợi Huyền môn suốt một trăm năm, mà chẳng đợi được một kiếm tu nào có thể khiến ông phải sáng mắt lên.
Ông hướng đến một cảnh giới cao hơn, vậy mà lại dậm chân tại chỗ một trăm năm không tiến, trăm năm nếm đủ những chênh vênh và vòng vo của người khác trải qua trong mấy trăm năm. Ông quá say đắm kiếm thuật, vì vậy sự trống rỗng, vô vọng kéo dài khiến ông đau khổ tột cùng.
Và đúng vào lúc này, Dao Quang Minh vươn lên đỉnh vinh quang.
"Lúc đó đạo tâm của ta đã bắt đầu lung lay, nhưng thực sự lực bất tòng tâm."
Dẫu nhiều năm trôi qua, hiện tại nhắc lại, trên gương mặt ông vẫn hằn rõ dấu vết tiếc nuối và hoang mang, nụ cười trên môi bỗng trở nên thê lương đi ít nhiều.
"Ta biết Chưởng môn nhất định phải có tín niệm và khát cầu thiết tha hơn ta rất nhiều mới có thể đi đến bước đường ấy – ta đã từng trăn trở rất lâu muốn đi hỏi ngài ấy một chút, nhưng rốt cuộc không thể mở lời."
Nhân gian không cần ông nữa, lũ yêu ma tầm thường chỉ một nhát kiếm là dọn sạch, tà tu chẳng làm nên trò trống gì, việc trảm yêu trừ ma đệ t.ử dưới trướng đều có thể cáng đáng, không đáng để ông phải tự mình ra tay, đám hậu bối cũng cần được rèn luyện để trưởng thành.
Cửu Châu hiện tại quá đỗi thái bình, rất khó để sản sinh ra một kiếm tu có thể đạp vỡ bầu trời, bước lên đỉnh cao tuyệt đỉnh.
Đây đã là giới hạn của ông.
"Hôm đó ta nói với con muốn xuống núi xem thử."
Ông mỉm cười nói với Lâm Sóc: "Kỳ thực khi đến vùng ngoại ô Kinh Sở, đạo tâm gần như đã vỡ nát hoàn toàn. Nếu không phải do lỡ bước lạc vào nơi này, có lẽ ta đã thân t.ử đạo tiêu từ lâu rồi."
"Chuyện này cũng chẳng có gì lạ. Từ cổ chí kim hàng ngàn năm qua, biết bao tiền bối đi trước đều gục ngã như vậy, ta chẳng qua cũng chỉ là một trong số họ mà thôi. So với họ, ta vẫn còn may mắn chán. Dẫu sao những người như Chưởng môn, vạn người mới chọn được một..."
Không hiểu vì sao, nghe những lời này của ông, Dao Trì Tâm bỗng dưng như bị chạm tới một điều gì đó.
Đây là lần đầu tiên có người nhắc với nàng về ý nghĩa của việc tu luyện.
Nàng nhớ lại lúc mới trùng sinh trở về, tìm đến sư đệ để nhờ chỉ điểm tu hành, lúc đó chỉ nghĩ đơn giản là đ.á.n.h bại Thứu Khúc là được.
Sau này, mục tiêu đ.á.n.h bại lại chuyển từ Thứu Khúc sang Bạch Yến Hành, nhưng cuối cùng đành gác lại vì quá phi thực tế.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng đã từng nghĩ đến việc muốn trở nên đáng tin cậy như sư đệ, muốn thay đổi cục diện Đại bỉ, muốn tìm ra nội gián, muốn giúp Dao Quang sơn vượt qua kiếp nạn.
Suy nghĩ rất nhiều, nhưng dường như đều rất nông cạn, thiển cận.
Nếu có một ngày, mưu đồ của Kiếm tông thất bại, Bạch Yến Hành mất mạng, núi Dao Quang lại bình yên như xưa.
Liệu nàng có trở nên giống hệt như Đại trưởng lão bây giờ không?
Tễ Tình Vân lên tiếng: "Các con vẫn còn trẻ, nhân lúc vẫn còn đủ thời gian, hãy từ từ đi tìm ý nghĩa tu luyện của riêng mình, đừng học theo ta."
Lâm Sóc: "Nếu đạo tâm đã bị tổn hại, ngài lại càng không thể tiếp tục nấn ná ở nơi này. Ít ra trở về núi thì Chưởng môn còn có thể nghĩ cách giúp ngài!"
Giọng điệu từ tốn của Tễ Tình Vân lại hoàn toàn trái ngược với hắn: "Ta hiện tại còn có thể sống tạm bợ, chỉ vì linh khí nơi này mỏng manh. Một khi bước ra ngoài hiện thế, linh phong sẽ ngay lập tức phá nát đạo tâm vốn đã mong manh dễ vỡ của ta trong chớp mắt."
Nói xong, ông dùng một thái độ điềm tĩnh thản nhiên để an ủi: "Tiểu Sóc, sự đời khó được vẹn toàn..."
Giọng nói vừa dứt, đối phương đã trực tiếp đạp cửa xông ra ngoài.
Đại trưởng lão có vẻ như đã quá quen thuộc với chuyện này, chỉ cười cười với những hậu bối còn lại: "Haiz, ngần ấy năm rồi mà tính khí nó vẫn nóng nảy như thế."
Đại công t.ử Lâm Sóc một khi đã giận dỗi là chẳng ai biết lặn đi đâu mất tăm.
Dao Trì Tâm kéo tay Hề Lâm rời khỏi chỗ ở của Tễ Tình Vân, sắc trời vừa vặn nhá nhem tối, bầu trời đêm xanh thẳm treo lơ lửng trên hố sụt, quang đãng đến mức chẳng có gợn mây nào.
Cũng may cả làng đều rất mực tôn kính Đại trưởng lão, nghĩ bụng hắn sẽ chẳng gặp chuyện gì trắc trở.
Để hắn yên tĩnh một lát cũng tốt.
Dao Trì Tâm quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy vài thanh niên đang vây quanh Tình Vân trước căn nhà sàn nhỏ, cười nói rôm rả, trong lòng vẫn cảm thấy tiếc nuối: "Sư đệ, đạo tâm rạn nứt thật sự không có cách nào cứu vãn sao?"
Thanh niên rũ mắt im lặng hồi lâu, không biết phải mở lời thế nào với nàng: