Mãi đến khi vào trong phòng, Đại trưởng lão mới bộc lộ niềm vui mừng thực sự, quay sang nhìn Lâm Sóc: "Tiểu Sóc, thật sự là các con à, để ta xem nào — Chao ôi, đứa nào cũng lớn bổng lên thế này!"
Kỳ thực sau khi Trúc Cơ, dung mạo của Lâm đại công t.ử đã dừng lại ở tuổi đôi mươi, quả thực chẳng còn không gian nào để "lớn" thêm nữa. Nhưng bậc trưởng bối có lẽ luôn có ảo giác như vậy, như thể mấy năm không gặp thì đám vãn bối chắc chắn sẽ có gì đó đổi khác so với ngày xưa.
Ông ngắm nghía Lâm Sóc xong, lại chuyển sang Dao Trì Tâm, xoa đầu cô nương này: "Tiểu Trì Tâm thật sự càng ngày càng xinh đẹp."
Tễ Tình Vân nói xong liền cảm khái: "Nhiều năm như vậy, Tiểu Sóc vẫn chưa xin hỏi cưới với Chưởng môn sao?"
Nỗi xót xa khi hội ngộ trong lòng Lâm Sóc còn chưa kịp tan, đã không kiềm được mà đỏ mặt tía tai càu nhàu: "Sao con cứ nhất định phải hỏi cưới cô ta chứ?"
Cuối cùng, nhìn thấy bàn tay của nàng và Hề Lâm bị trói c.h.ặ.t vào nhau, Trưởng lão Bạch Hổ vô cùng hụt hẫng: "Haiz, nhìn con xem, người ta bị kẻ khác nẫng tay trên mất rồi."
Lâm Sóc: "... Giờ là lúc để nói mấy chuyện này sao?"
Khi ánh mắt Tễ Tình Vân dừng lại trên người Hề Lâm, cảm nhận được luồng kiếm ý cổ xưa dạn dày kinh nghiệm từ trên người hậu bối này, ông âm thầm kinh ngạc trong chớp mắt.
Thanh niên cung kính gật đầu chào ông.
Đại sư tỷ lập tức vui vẻ giới thiệu: "Đệ ấy tên Hề Lâm, là đệ t.ử môn hạ, sư đệ của con."
"Ồ..."
Đại trưởng lão như có điều suy nghĩ gật gật đầu, thuận miệng khen vài tiếng "tốt, tốt", có chút hời hợt. Dẫu sao "cải trắng" cũng không đến lượt đồ đệ nhà mình, ông cũng chẳng mặn mà gì với đồ đệ của người khác.
Chợt ông lại quay sang Bạch Yến Hành đang đứng bên cạnh.
"Vị này là..."
Đối phương khẽ cụp mắt chắp tay thi lễ đúng quy củ: "Bắc Minh, Bạch Yến Hành, đã nghe danh tiền bối từ lâu."
Vì tuổi tác của Hề Lâm không rõ ràng, Bạch Yến Hành có lẽ là kiếm tu trẻ tuổi nhất ở đây. Khi Tễ Tình Vân danh chấn thiên hạ, hẳn hắn vẫn còn là đứa trẻ thò lò mũi xanh đang học cách dẫn khí, lớn lên trong những huyền thoại về danh xưng của ông, làm sao có thể không kính ngưỡng.
"Bắc Minh... À, là Bắc Minh Kiếm tông phải không? Haiz, thật sự là đã lâu lắm rồi không nghe đến cái tên này."
Đại trưởng lão gợi nhớ về môn phái tiên môn, ánh mắt mang theo sự xa xăm như đã trải qua mấy đời người, hồi ức ngẩn ngơ một lúc lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một lát sau, dường như bị một cụm hoa nhỏ rực rỡ ngoài cửa sổ kéo về thực tại, ông mới vội vàng mời mọi người ngồi xuống.
Trong ngôi nhà sàn nhỏ không bày biện bàn ghế, ở giữa chỉ trải một tấm t.h.ả.m dệt hoa văn cầu kỳ, chỗ ngồi duy nhất là mấy chiếc bồ đoàn cũ kỹ đặt ở hai bên.
Tễ Tình Vân tự mình ngồi khoanh chân, tĩnh lặng trước mặt mọi người một lát.
"Các con làm sao mà tới được đây?" Ông hỏi: "Là tới tìm ta sao?"
Lâm Sóc lấy viên giới t.ử kia ra, tường thuật lại chi tiết quá trình mọi người vì theo một thiếu niên tên A Ve mà vào ngôi làng trong núi sâu, rồi bị cuốn vào nơi này một cách khó hiểu, sau đó vừa dò dẫm vừa đi qua vùng bình nguyên không có linh khí để đến được khu rừng.
Đại trưởng lão nhận lấy món đồ chơi nhỏ xíu hình hòn đá từ tay hắn: "Kiếm trận trong viên giới t.ử này là do ta bày. Ta còn thắc mắc sao đi đường lại rơi mất một viên, hóa ra là bị người ta nhặt được."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tễ Tình Vân nắm viên giới t.ử trong tay, nhắm mắt trầm tư một lúc rồi quay sang mọi người: "Xem ra, tình huống các con gặp phải cơ bản cũng giống như lúc ta mới lạc vào đây năm xưa."
"Trưởng lão." Dao Trì Tâm không nhịn được hỏi: "Cái bí cảnh này rốt cuộc là thế nào? Người ở đây làm gì vậy? Sao người không về núi?"
Ông không vội trả lời, ngón tay cứ miết đi miết lại rìa cạnh không được nhẵn nhụi của viên giới t.ử: "Chắc hẳn chư vị cũng cảm nhận được, nơi này gần như không có bao nhiêu linh khí đúng không?"
Đại sư tỷ gật đầu nửa hiểu nửa không.
"Lúc đầu ta cũng không hiểu rõ ngọn nguồn." Ông đặt tay lên đùi, ánh mắt bình lặng rủ xuống: "Nhưng ngày tháng trôi qua, thời gian chung sống với những người ở đây càng lâu, ta mới dần xác thực được một giả thiết."
Tễ Tình Vân nhướng mắt lên: "Nơi này có thể không phải là bí cảnh, thậm chí còn không nằm trong hiện thế."
"Là hơn 3.000 năm trước, thời kỳ Thượng cổ."
...
Xung quanh chìm vào tĩnh mịch trong nháy mắt.
Cơn gió ngoài cửa sổ thổi tung bức mành trúc kêu lách cách, luồng gió cổ xưa lướt qua bốn khuôn mặt đang ngập tràn sự khiếp sợ, mơ hồ như cũng bị sự chấn động ấy làm cho lay động.
Những con chim vô danh đậu trên mái hiên vỗ cánh bay v.út lên trời. Lâm Sóc bất thình lình đứng bật dậy vào lúc này, nhưng chính hắn cũng chẳng giải thích nổi tại sao mình lại đứng lên, há hốc miệng một lúc lâu rồi lại ngồi phịch xuống.