Dao Trì Tâm không nhớ rõ địa điểm cụ thể ở đâu, nhưng đại khái cũng là ở phương Bắc, bởi vì trong ký ức lúc đó trời rất lạnh, yêu thú đều trốn kín trong hang động.
Dẫn đầu là một vị sư muội cũng ở kỳ Triều Nguyên. Bởi vì nhiệm vụ chuyến đó không hề khó khăn, thái độ của mọi người đều rất tản mạn, Đại sư tỷ như nàng cũng vậy.
Mà lần hành động này, vừa lúc chính là lần nàng sử dụng sai Âm Dương Triền Ti Thủ, suýt nữa mất mạng.
Dao Trì Tâm vốn tưởng rằng có thể mượn găng tay để thoát thân, cho nên đã đ.á.n.h vào vị trí vô cùng sâu, có thể nói là không hề sợ hãi. Lại không ngờ linh khí ở địa điểm được đ.á.n.h dấu từ trước đã sớm tiêu tán, thuật pháp mất đi hiệu lực, nàng bất ngờ bị con sơn giảo long (giao long trên núi) đuổi theo c.ắ.n đứt một nửa bờ vai.
Cảnh tượng lúc đó mạo hiểm vạn phần, nàng chỉ thiếu chút nữa là bị bầy yêu xé xác ăn tươi nuốt sống.
Trận ngoài ý muốn này đã làm xáo trộn đội hình của mọi người. Đại sư tỷ trong cơn hoảng loạn tột độ đã thất lạc khỏi đội ngũ, một thân một mình bị đầu yêu thú kia truy đuổi đến mức chạy trốn chật vật.
Răng nanh của ác long có mang kịch độc, hoặc có lẽ còn mang theo thứ gì khác, tóm lại là nàng không chống đỡ nổi.
Toàn thân Dao Trì Tâm bê bết m.á.u, ý thức dần tan rã, trong miệng nhét hết viên đan d.ư.ợ.c này đến viên đan d.ư.ợ.c khác nhưng vẫn vô ích, thậm chí nàng còn không biết mình đang cắm cổ chạy về hướng nào.
Súc sinh c.ắ.n người kia như nhìn ra nàng sớm muộn gì cũng kiệt sức, cứ nằng nặc bám riết không buông, không hề có ý định từ bỏ.
Nàng không thể dừng lại, dừng lại ắt sẽ sa vào miệng cọp.
Trong lúc hoảng loạn, Dao Trì Tâm cảm nhận được hơi thở linh lực của đệ t.ử Dao Quang ở gần đó, lập tức không chút suy nghĩ, ngự kiếm lao thẳng xuống.
Sau khi đứng vững, ngẩng đầu nhìn lên, đó chính là lối vào ngôi làng trên núi ngay trước mắt lúc này.
Bên ngoài thôn giăng một lớp kết giới phòng hộ khổng lồ, ba tên sư đệ đang hoảng hốt chống đỡ yêu ma gì đó, nàng nhìn không rõ, chỉ biết cuối cùng cũng gặp được người nhà, có thể được cứu rồi.
Ba vị sư đệ kia...
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Vừa vặn chính là ba người mà họ đã tình cờ gặp ở khách điếm.
"Sư tỷ!" Một người trong số đó hoang mang luống cuống tiến lên đỡ lấy nàng, sau đó lại ngoái đầu gọi về phía sau: "A Minh, là Đại sư tỷ!"
"Sư tỷ, tỷ sao rồi?"
Bên ngoài kết giới dường như có hung thú gì đó đang điên cuồng gầm rống.
Tầm nhìn của Dao Trì Tâm dần mờ đi, nàng mồm miệng không rõ nắm lấy vạt áo của ai đó, thốt ra một câu: "Đan d.ư.ợ.c bình thường, không được... Đưa ta... Đưa ta trở về chữa trị..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiếp đó liền buông thõng tay, bặt vô âm tín.
"Sư tỷ!"
Giờ này khắc này, nàng căn bản không hiểu rõ sự xuất hiện của bản thân vào đúng thời điểm đó đã mang đến cho ba vị tiểu sư đệ sự dằn vặt lựa chọn tàn nhẫn đến mức nào.
Kết giới bao phủ bên ngoài thôn trang bị yêu thú phát điên đ.â.m vào đến mức rung trời chuyển đất, tiếng gào rít không dứt bên tai, dấy lên một trận gió tanh tưởi buồn nôn.
Bọn họ ngay cả con yêu quái này tên là gì, là loài gì cũng còn chưa rõ ràng.
"Sư huynh!" Tên sư đệ trán dính m.á.u bên cạnh gân cổ lên hỏi: "Bây giờ làm sao đây?"
Nghe nói đám yêu tà này đột nhiên xuất hiện trên bầu trời thôn làng, không ai biết chúng từ đâu đến. Yêu khí hòa cùng sự kinh hoàng của dân làng đã đ.á.n.h vang tiếng chuông đồng báo động.
Bọn họ là những người ở gần nhất, nghe thấy bách tính kêu cứu, tự nhiên nghĩa bất dung từ mang theo pháp khí chạy đến ngoài thôn.
Tu vi của ba người tương đương nhau, đều ở loanh quanh mốc Triều Nguyên, nhưng dù vậy đ.á.n.h cũng rất chật vật. Loại yêu thú lai lịch bất minh kia trên cổ tịch cũng chưa từng thấy qua, mặc dù chỉ có ba con, nhưng chỉ cần g.i.ế.c c.h.ế.t một con đã phải tập hợp sức lực của tất cả mọi người.
Hai con còn lại, bọn họ vốn định từ từ bào mòn, dựa vào đan d.ư.ợ.c kéo dài qua một đêm, không phải là không có phần thắng.
Ai ngờ lại đụng phải Đại sư tỷ đang bị trọng thương đúng lúc này.
Mà Đại sư tỷ còn dẫn theo một con sơn giảo long phiền phức hơn gấp bội!
Điều này không nghi ngờ gì chính là đổ thêm dầu vào lửa.
"Sư huynh!" Đồng môn thấy hắn ôm Dao Trì Tâm chấn động đến ngây người đã lâu, nhịn không được lặp lại: "Huynh mau nghĩ cách đi!"
Đuôi rồng quật mạnh vào kết giới, mặt đất vì thế mà rung chuyển.
Nếu không ra ngoài nghênh địch, e rằng kết giới có nguy cơ sụp đổ.
Đồng t.ử của người dẫn đầu trừng lớn, khóe mắt gần như nứt toạc, trong lòng lại muôn vàn biến hóa.
Thuật phòng hộ là do ba người bọn họ cùng nhau duy trì, nếu có một người mang sư tỷ rời đi, kết giới có chống đỡ được sự tấn công của yêu thú hay không rất khó nói.