Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 148



 

Ngay khoảnh khắc thuật pháp thành công, Đại sư tỷ vô cùng thuần thục lập tức đóng c.h.ặ.t linh đài phía bên mình lại.

 

Sư đệ, người đang sử dụng cơ thể của nàng, hoàn toàn không hay biết về toan tính nhỏ nhoi của Dao Trì Tâm. Hắn tiếp tục hướng dẫn nàng một cách bài bản: "Cách hoán đổi trở lại không phức tạp như vậy đâu, tỷ chỉ cần khẽ động tâm niệm, tập trung suy nghĩ về linh lực của bản thân là được, sư tỷ tỷ trước tiên..."

 

Lời hắn còn chưa dứt, một trận trời đất quay cuồng đã ập đến trước mắt. Linh cảm nhạy bén của Hề Lâm trỗi dậy, theo bản năng hắn định đưa tay rút kiếm…… thì mới sực nhớ ra rằng bộ linh cốt của sư tỷ này không hề sản sinh ra pháp khí bản mạng.

 

Chiếc giường gỗ của khách điếm khẽ phát ra tiếng kêu cọt kẹt dưới sức nặng bất ngờ. Dao Trì Tâm trực tiếp đè hắn xuống giường. Với thể hình và sức mạnh của một kiếm tu, nàng gần như dễ dàng khống chế được sức lực của Đại sư tỷ.

 

Ánh mắt nàng nhìn từ trên xuống tràn ngập vẻ ranh mãnh, tinh quái vô cùng.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Hề Lâm nhìn thẳng vào đôi mắt sáng ngời của nàng. Ban đầu là sự ngỡ ngàng, sau đó là sự bất lực xâm chiếm toàn bộ tâm trí. Hắn liếc nhìn hai cánh tay đang bị nàng kẹp c.h.ặ.t, thở dài một tiếng: "Sư tỷ, tỷ đang làm gì vậy?"

 

"Có làm gì đâu, chỉ đùa chút thôi mà."

 

Dao Trì Tâm vốn là người hay cười hơn hắn. Khi mượn lớp vỏ bọc của hắn để trêu cợt người khác, biểu cảm của nàng lại toát lên một vài phần tà khí khác thường.

 

"Ta đã muốn làm thế này từ lâu rồi, đệ không thấy rất thú vị sao!"

 

"……"

 

Thú vị ở chỗ nào chứ?!

 

Hề Lâm vùng vẫy hai cái nhưng không thoát ra được, bèn cau mày nhìn nàng: "…… Đệ biết ngay là tỷ sẽ làm trò này mà."

 

"Sư tỷ, trả lại cơ thể cho đệ."

 

"Được rồi, được rồi, trả ngay đây."

 

Dao Trì Tâm ngoài miệng thì đồng ý rất nhanh nhẹn, nhưng tay thì lại không buông lỏng chút nào. Ánh mắt nàng táo bạo đ.á.n.h giá tỉ mỉ cơ thể đang bị sư đệ chiếm giữ, khiến Hề Lâm cảm thấy da đầu tê rần.

 

Nàng lại còn bồi thêm một câu: "Quan sát chính mình từ góc nhìn của người khác, chẳng lẽ không phải là một trải nghiệm rất mới mẻ sao? Bây giờ đệ nhìn thấy chính mình, đệ có cảm giác gì?"

 

Hắn quay mặt đi, sầu não vô cùng: "…… Chẳng có cảm giác gì cả, chỉ thấy ngượng ngập cực kỳ."

 

"Đệ mà cũng biết ngượng ngập á? Ta còn tưởng đệ quen rồi chứ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn thì ngượng ngập đến cùng cực, còn Đại sư tỷ thì lại chẳng hề kiêng dè gì. Không những không kiêng dè, nàng còn vươn tay ra nắn bóp má hắn, thốt lên những lời khen ngợi từ tận đáy lòng:

 

"Quả không hổ danh là ta, đẹp đến mức này, thật là không có thiên lý. Rõ ràng là khuôn mặt của ta, tiếc là ta lại không tự ngắm được, ngày nào cũng chỉ để người khác ngắm thỏa thích."

 

Đôi bàn tay của vị kiếm tu kia vừa khô ráo lại mang đến cảm giác ấm áp. Hề Lâm ngay lập tức đỏ bừng mặt, không thể kiểm soát được, lên tiếng phản đối: "Sư tỷ!"

 

"Ơ kìa." Dao Trì Tâm mang theo ngũ quan thanh tú, sạch sẽ của hắn. Giọng nói đáng lẽ phải hờ hững, lạnh nhạt lại vang lên một cách sáng rỡ, ánh mắt thế mà lại toát ra một cỗ nguy hiểm khó tả.

 

Đây là lần đầu tiên hắn phát hiện ra khuôn mặt này của mình lại có thể mang theo tính xâm lược mạnh mẽ đến thế.

 

"Sợ cái gì, đằng nào ta cũng đang dùng cơ thể của đệ mà, người chịu thiệt chẳng phải là đệ sao?"

 

"Hai chuyện này có giống nhau đâu!"

 

Đại sư tỷ đang rất phấn khích, như thể vừa tìm được một món đồ chơi thú vị. Nàng chép miệng liên tục, cảm thán: "Thảo nào nam nhân trên đời này đa phần đều là lũ quỷ đói háo sắc. Giờ thì ta đã hiểu rõ tâm tư của đám nam nhân các người rồi."

 

Khi sắc đẹp ở ngay trước mắt, dễ dàng có được, lại luôn nắm thế thượng phong về mặt sức mạnh, bất cứ ai cũng sẽ nảy sinh một chút ý nghĩ trêu chọc xấu xa.

 

Nghe nàng nói vậy, hàng lông mày sắc sảo của Hề Lâm khẽ nhíu lại, hắn cất lời: "Tâm tư gì chứ?"

 

Nàng chớp mắt: "Tâm tư gì mà đệ còn phải hỏi ta sao? Chẳng phải đêm Tiểu Chi xuất hiện đệ đã tự mình trải nghiệm rồi à?"

 

"……"

 

Hắn mới chợt nhớ ra, lập tức cứng họng, không nói nên lời. Hắn cố gắng biện minh cho bản thân: "Lúc đó chỉ là…… hành động trong tình thế cấp bách, đệ không hề cố ý muốn ——"

 

"Cho dù không phải cố ý, ta cũng phải trả thù."

 

Nói rồi, Dao Trì Tâm cúi đầu, hít ngửi quanh cổ hắn. Đó là một mùi hương mà khi còn là chính mình, nàng chưa bao giờ cảm nhận được.

 

"Thật không ngờ, sống đến chừng này tuổi rồi mà ta lại có thể tự mình ôm lấy chính mình... Thơm quá, kỳ lạ thật, ngày thường ta đâu có xông hương."

 

Hề Lâm hoàn toàn không ngờ nàng lại có thể áp sát mình như vậy. Làn da sau gáy hắn lập tức nổi da gà một trận, tiếp đó là một luồng khí nóng bốc thẳng lên đỉnh đầu, rồi lại một cách kỳ dị mà chạy dọc xuống dưới.

 

 

 

 


">